Tôi Có Một Cái Group Chat Toàn Người Xuyên Không - Chương 23

Cập nhật lúc: 2026-02-18 08:18:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

" tên là Lâm Tịch."

Nghe thấy tên Lâm Tịch, Vu Hiểu Manh cứng một giây, vẻ mặt cũng trở nên buồn bã, Lâm Tịch nhận sự khác lạ: "Sao thế?"

Vu Hiểu Manh : "Trùng hợp thật, viện phúc lợi chúng đây cũng một tên là Lâm Độ Tích, tên gần giống với chị."

Lâm Tịch , Vu Hiểu Manh vén lọn tóc gió thổi bay bên má: "Mời lối , bọn trẻ đang ở bên cả."

Lâm Tịch theo Vu Hiểu Manh về phía lớp học của viện phúc lợi. Trước khi , Lâm Tịch giơ điện thoại lên , Vu Hiểu Manh thấy cũng ý kiến gì.

Người đến đây phim chụp ảnh như Lâm Tịch, Vu Hiểu Manh thấy nhiều từ bé đến lớn , sớm quen.

Hai bên ngoài phòng học. Trong lớp, một phụ nữ sáu mươi tuổi, tóc hoa râm bục giảng, đang chỉ bài thơ cổ bảng đen dạy bọn trẻ .

Trong căn phòng nhỏ, những đứa trẻ nhỏ xíu đặt tay lên bàn, mắt cô giáo bục, ê a theo từng chữ.

Vu Hiểu Manh với Lâm Tịch: "Đó là viện trưởng của chúng , viện phúc lợi là do bà sáng lập, cả đời bà kết hôn, dành hết tâm huyết cho lũ trẻ."

Lâm Tịch nghiêng đầu : "Cô cũng là đứa trẻ lớn lên từ viện phúc lợi ?"

" ." Vu Hiểu Manh : " học chuyên ngành giáo d.ụ.c mầm non, nghiệp xong là về đây luôn. Các viện trưởng già , thế giới bên ngoài đổi nhanh quá, họ xoay xở thế nào."

" lớn lên ở đây, nếu viện phúc lợi thì c.h.ế.t từ lâu , nên nghĩ, kiểu gì cũng về giúp các . Viện phúc lợi còn bao nhiêu đứa trẻ nữa mà."

Lâm Tịch bỗng diễn tả tâm trạng lúc thế nào, cô nhớ đến những sinh viên đại học bỏ phố về quê khởi nghiệp mà thấy mạng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-23.html.]

Cô ngưỡng mộ dũng khí của họ. Bởi vì cô cũng về quê, nhưng về quê thì cô thể trả nợ, càng thể sinh tồn.

"Cô giỏi thật đấy." Lâm Tịch thật lòng khen ngợi Vu Hiểu Manh. Cô cảm thấy dũng khí của Vu Hiểu Manh còn lớn hơn những sinh viên về quê khởi nghiệp nhiều. Về quê khởi nghiệp chỉ cần chịu trách nhiệm với bản , còn Vu Hiểu Manh lo cho cả đàn em ở viện phúc lợi.

Vu Hiểu Manh với Lâm Tịch: "Cũng bình thường thôi mà."

Nói xong, Vu Hiểu Manh dẫn Lâm Tịch tham quan nhiều nơi trong viện, điểm cuối cùng là phòng hoạt động. Trên bức tường phía phòng hoạt động dán nhiều ảnh.

Từ ảnh đen trắng đến ảnh màu đều , Vu Hiểu Manh giới thiệu: "Đây là bức tường lưu niệm của viện chúng , mỗi đứa trẻ rời khỏi viện đều để một tấm ảnh ở đây."

Ảnh của Lâm Độ Tích treo ngay ngắn phía , bên còn ghi tên .

Vu Hiểu Manh cũng đang bức ảnh đó, cô : "Đây chính là kể với chị, tên gần giống chị . Anh tên là Lâm Độ Tích, là sinh viên đại học Thanh Hoa, nghiệp cho công ty thuộc Top 500 thế giới, lương tháng thuế hơn mười nghìn tệ."

Giọng điệu Vu Hiểu Manh bất giác trở nên dịu dàng.

Lâm Tịch mắt cô , trong đôi mắt chứa chan tình ý. Lâm Tịch ngốc, khoảnh khắc cô hiểu tất cả. Chắc hẳn đến cửa hàng tạp hóa ở Từ Các Trang hỏi thăm tung tích Lâm Độ Tích mà bà chủ kể, chính là Vu Hiểu Manh.

"Anh giờ đang ở ?" Lâm Tịch hỏi.

Vu Hiểu Manh lắc đầu: "Không , mất tích . Ngoài tin nhắn báo bình an thứ Ba hàng tuần thì bặt vô âm tín."

Chưa đợi Lâm Tịch trả lời, bọn trẻ tan học ùa khỏi phòng hoạt động. Lũ trẻ từ một đến ba tuổi chạy ùa ngoài, viện trưởng luôn miệng nhắc chậm thôi.

Lũ quỷ nhỏ hét lên, đùa chạy về khu vui chơi, ánh mặt trời chiếu lên khuôn mặt chúng, nụ của chúng càng thêm rạng rỡ.

 

 

Loading...