Đậu đỏ ninh nhừ tơi thành sa (bột), kết hợp với vị chua giòn của dưa cải, bên trong còn thả thêm ớt cho kích thích vị giác, Lâm Tịch chan canh ăn với cơm, đ.á.n.h bay hai bát đầy.
Tối ăn cơm xong, quây quần ghế sô pha chuyện, Lâm Tịch hỏi chuyện Tiểu Phương ở trường.
Tiểu Phương ngẩng mặt lên: "Cô giáo hiền lắm ạ, các bạn cũng thiện, con kết bạn với hai bạn ."
Trước đây Tiểu Phương học ở trường tiểu học làng Cây Du, cả trường quen, vì chuyện bố con bé nên lớn từng mà chẳng lấy một bạn, hôm nay kết bạn với hai , con bé vui lắm.
Lâm Tịch : "Tiểu Phương giỏi quá. Mai dì đưa con học, tiện thể mua cho con và Tiểu Nguyệt hai bộ quần áo."
Tiểu Phương từ nhỏ đến lớn mặc quần áo cũ của trẻ con trong làng. Vài bộ quần áo mới hiếm hoi đều là dì nhỏ mua cho.
Giờ mặc quần áo mới, con bé thích lắm, nhưng phản ứng đầu tiên vẫn là sang Diêu Vũ Nhiên.
Diêu Vũ Nhiên gật đầu với con bé, mắt nó sáng rực lên, lập tức to: "Cảm ơn dì Tiểu Tịch ạ."
Tiểu Nguyệt tay cầm cái bánh quy, thế cũng học theo chị, giọng ngọng líu ngọng lô cảm ơn Lâm Tịch. Lâm Tịch xoa đầu hai chị em.
Trong lúc Trì Hương Bình và Diêu Vũ Nhiên chuyện, cô lấy điện thoại xem.
Ôn Uyển hòa nhập với nhóm, trò chuyện với rôm rả. Lâm Tịch xen câu chuyện, thi chào hỏi cô.
[Thế giới nguyên thủy A Hoa Hoa: Tiểu Tịch về đấy ?]
Lâm Tịch sang tỉnh bên cạnh gửi đồng hồ định vị cho nhà nước, chuyện cả nhóm đều .
Diệp Băng Băng khi về đồng hồ định vị đổi với Diêu Hi Nhiên một lô. Trình độ khoa học kỹ thuật ở thời đại của cô ngang ngửa với Trái Đất. Bọn buôn cũng nhiều như rươi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-205.html.]
[Thiếu nữ Trái Đất Lâm Tịch: Về đây. @Cả nhà xuyên ABO Ôn Uyển, đang ở Trái Đất, chị cần giúp gì ?]
[Cả nhà xuyên ABO Ôn Uyển: Không, ở bên đó chẳng vướng bận gì.]
Bố Ôn Uyển ly hôn sớm, họ nhanh ch.óng gia đình riêng. Ôn Uyển theo , tình cảm với gia đình bố dượng chẳng gì.
Bên bố đẻ thì càng khỏi , sống chung nên chẳng tình cảm, quanh năm suốt tháng đến cuộc điện thoại cũng .
Họa hoằn lắm mới gọi một cuộc thì dăm ba câu nhạt toẹt cúp máy. Những chuyện khác thì miễn bàn.
Năm Ôn Uyển mới , viêm ruột thừa cấp tính, trong đủ tiền, gọi điện cho cả bố lẫn đều nhận sự giúp đỡ, từ đó cô chẳng còn chút kỳ vọng nào cái gọi là bố nữa.
Giờ xuyên qua thế giới ABO, một Beta vô dụng nhưng an nhất, Ôn Uyển thấy mãn nguyện lắm .
Hơn nữa cô đến đây cũng .
Hiến kế cho Joyce dùng vàng bạc ngọc ngà dụ dỗ bốn nhà họ Triệu, chính là ý tưởng của cô.
Thành công mỹ mãn đến mức chính Ôn Uyển cũng ngờ. Dùng đầu ngón chân mà nghĩ cũng vấn đề.
Thời đại tinh tế , giữa các hành tinh như chợ, chắc chắn các loại khoáng sản đầy rẫy ! Vàng bạc đá quý ở Trái Đất là đồng tiền mạnh, chứ ở thời đại tinh tế thì là cái thá gì! Mấy đến nước mà chịu ngóng xem ?
Ôn Uyển thấy khó tin, từ lúc xuyên đến giờ, bao nhiêu cô thấy nhà họ Triệu ngu xuẩn, mà cái đứa dây dưa với họ suốt hai năm như càng là ngu nhất trong cái hội ngu!
Hôm Lâm Tịch dậy sớm, bên ngoài trời hửng sáng, sương mù dày đặc bao phủ đỉnh núi phía xa. In nền xanh ngắt của núi rừng, cảnh như chốn bồng lai.
Lâm Tịch đ.á.n.h răng xong thì Tiểu Phương cũng dậy, xổm bên cạnh Lâm Tịch rửa mặt, Lâm Tịch xoa đầu con bé bếp bữa sáng.