Sau Diêu Vũ Nhiên sống trong làng, tạo mối quan hệ với cán bộ thôn.
Có mời cơm, Cố Đại Hoành và Đỗ Thuận Thành đồng ý ngay tắp lự.
Quán cơm cách làng Liên Hoa gần, lúc Lâm Tịch và đến nơi trời tối đen, Cố Đại Hoành và Đỗ Thuận Thành đang hút t.h.u.ố.c ven đường.
Trong bóng tối nhập nhoạng, đầu t.h.u.ố.c lá môi họ cứ lập lòe đỏ rực.
Lâm Tịch dừng xe, lấy xe lăn từ cốp , đỡ Diêu Vũ Nhiên xuống lên xe, Cố Đại Hoành và Đỗ Thuận Thành tới bên cạnh họ.
Cố Đại Hoành là làng Liên Hoa gốc, tính lên ba đời, nhà Cố Đại Hoành và nhà Lâm Tịch còn dây mơ rễ má họ hàng đấy. Diêu Vũ Nhiên cũng theo Lâm Tịch gọi chú Cố.
Đỗ Thuận Thành trạc tuổi Cố Đại Hoành, Lâm Tịch cũng gọi chú Đỗ. Hồi ông nội Lâm Tịch mất, ông điều về làng Liên Hoa, chuyện cũng cho Lâm Tịch vay ít tiền.
Tuy hành động của ông chút màu cho khác xem, để đạt mục đích hòa nhập làng hơn, nhưng thế thì chứ?
Quân t.ử luận hành động luận tâm tư. Lâm Tịch cũng ơn ông .
Diêu Vũ Nhiên tay toát mồ hôi vì căng thẳng, nhưng vẻ mặt vẫn tự nhiên, phóng khoáng.
Cố Đại Hoành và Đỗ Thuận Thành thấy, thầm gật đầu, Diêu Vũ Nhiên tuy mặt mũi ngợm đầy thương tích, nhưng ánh mắt ngay thẳng. Người như thế thì sai !
Nhóm chị Phó cũng đến, đoàn chín bước quán, một luồng khí nóng hòa quyện mùi thơm thịt thà ập tới. Khiến cái bụng vốn đói meo của càng thêm cồn cào.
Cố Đại Hoành và Đỗ Thuận Thành bắt chuyện với mấy chú công an. Đều là quen cả, chuyện mật.
Quán cơm phòng bao, Cố Đại Hoành mở miệng gọi ngay một nồi lẩu chân giò, rau nhúng gọi rau rừng, gọi thêm mấy món nóng.
Mấy chú công an là công chức, đến cuối tuần, nên gọi rượu, chỉ bảo mang ấm ngon lên.
Loại lẩu đều ninh sẵn, uống hết chén , đồ ăn bê lên, mặt mỗi đều một bát nước chấm ớt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-194.html.]
Nồi lẩu bốc nghi ngút, rau rừng bưng lên đặt bàn.
Vừa thấy đống rau rừng , ai nấy đều bật : "Ai mà ngờ chứ, mấy thứ rau dại đem cho lợn ăn. Giờ đem cho ăn, giá còn đắt."
Một đĩa rau rừng mấy loại, rau cần nước, rau cộng sản (cỏ lào - tên địa phương), rau rút... là mấy loại mọc đầy ngoài đồng, nhưng bình thường chẳng ai ăn.
Vào đến nhà hàng, giá cả đắt phết.
"Bình thường cũng chẳng ai nghĩ đến chuyện ăn rau dại . Giờ thời đói khổ nữa ."
"Nói lý, bình thường ai mà coi đây là rau dại, gặp chỗ nào rau mọc , chắc chắn cũng nghĩ bụng đám rau lợn thật."
"Hahahaha."
Trong phòng bao tiếng rộn ràng, chủ đề câu chuyện sôi nổi hẳn lên.
Lẩu chân giò ninh thơm, chút mùi tanh, mềm nhừ róc xương, chấm với nước chấm cay tê đậm đà, ăn miệng chẳng thấy ngấy tí nào.
Ăn chân giò ngấy , nhúng tí rau rừng giải ngấy, cuối cùng chan nước dùng ăn với cơm.
Ăn nửa chừng, Lâm Tịch tranh thủ lúc vệ sinh thanh toán tiền, chi phí cao, tổng cộng chín , gọi một nồi chân giò, mấy món ăn, cộng thêm đồ uống, tổng cộng cũng chỉ hơn hai trăm tệ.
Hương vị , lượng , mức giá thể là cực kỳ chăng. Nếu tuyến du lịch mở , quán cơm mà tăng giá, chắc chắn khách đến nườm nượp.
Cơm no rượu say, ai về nhà nấy, Lâm Tịch đưa chị Phó về nhà chị , nhà chị ở giữa làng, lúc Lâm Tịch lái xe làng, ch.ó sủa inh ỏi mấy tiếng.
Đợi chị Phó khóa cửa nhà, Lâm Tịch đưa Diêu Vũ Nhiên về nhà, hai chị em cái Phương cái Nguyệt vẫn ngủ, chúng đang đợi về.
Trì Hương Bình yên , bưng một gùi ngô ở phòng khách tẽ hạt, chị em cái Phương giúp một tay, cái mẹt bên cạnh ngô đầy ắp lõi ngô .