Hồ Minh Nguyệt cạnh Lâm Tịch ngủ ngon lành, Hồ Minh Phương cũng buồn ngủ quá, ngủ gục ở phía bên giường bệnh của .
Diêu Vũ Nhiên thấy Lâm Tịch dậy, với cô một cái.
Lâm Tịch nhà vệ sinh rửa mặt mũi, ngoài hỏi Diêu Vũ Nhiên đói , Diêu Vũ Nhiên lắc đầu, nhưng Lâm Tịch vẫn lấy điện thoại , đặt vài suất đồ ăn ngoài.
Trẻ con lát nữa dậy chắc chắn sẽ đói. Nghĩ đến đây, Diêu Vũ Nhiên ngăn cản.
Lâm Tịch xuống cạnh Diêu Vũ Nhiên: "Chị Vũ Nhiên, chị định tính thế nào?"
Diêu Vũ Nhiên tính kỹ . Hoặc thể , chuyện rời khỏi Hồ Tam , cô nghĩ nhiều năm, vô .
Cô với Lâm Tịch: "Chị với Hồ Tam giấy đăng ký kết hôn."
Lâm Tịch giật ngẩng đầu cô. Diêu Vũ Nhiên : "Lúc chị gả cho Hồ Tam mới mười lăm tuổi, đến tuổi kết hôn theo luật định, nên vẫn đăng ký."
"Sau đến tuổi đăng ký , Hồ Tam tiếc chín tệ tiền phí thủ tục và mười tệ tiền chụp ảnh. Theo lời , mười chín tệ đủ cho uống hai chai rượu ."
"Hơn nữa ở chỗ chị, thế hệ coi trọng giấy kết hôn lắm. Trong mắt họ, chỉ cần bày cỗ cưới xin, thế là thành vợ chồng."
"Hồ Tam lớn hơn chị mười lăm tuổi." Khoảng cách mười lăm tuổi, đối với Diêu Vũ Nhiên, đúng là thuộc thế hệ .
Hồ Tam còn bố em gì, nên chẳng quan tâm đến cái .
Diêu Vũ Nhiên thì tầm quan trọng của giấy kết hôn, nhưng cô ngốc, nhắc nhở Hồ Tam chứ? Cô chê sống sướng quá ?
Lâm Tịch ngớ : "Thế con cái giấy khai sinh kiểu gì ạ?"
Giờ quản lý hộ khẩu c.h.ặ.t chẽ lắm, Lâm Tịch còn nhớ hồi ở Kinh Thị, cô bé Tiểu Lý bán gạch men ở chợ vật liệu xây dựng lỡ dính bầu với bạn trai. Phải xin nghỉ về quê cưới gấp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-177.html.]
Theo lời Tiểu Lý, giờ giấy kết hôn con sinh khó khai sinh lắm, hộ khẩu thậm chí còn xét nghiệm ADN nữa cơ.
"Đưa tiền là , một đứa ba trăm." Ở nơi hẻo lánh, quản lý hộ tịch c.h.ặ.t, thường thì dúi ít tiền là xong.
Diêu Vũ Nhiên đến đây, sang Hồ Minh Nguyệt: "Bé Nguyệt hộ khẩu. Nó sinh xong, Hồ Tam cứ đòi đem cho , chị chịu."
"Cộng thêm giờ phí hộ khẩu tăng nhiều so với sáu năm , chị gom đủ tiền." Cái Phương với thằng Bằng mỗi đứa ba trăm, đến bé Nguyệt thì lên tận hai nghìn .
Diêu Vũ Nhiên dành dụm bao nhiêu năm nay cũng chỉ sáu trăm, còn xa mới đủ hai nghìn. Kế hoạch ban đầu của Diêu Vũ Nhiên là dành dụm đến khi bé Nguyệt học thì luôn thể.
"Thế tiêm phòng thì ạ?" Lâm Tịch hỏi.
"Có giấy chứng sinh là tiêm , ảnh hưởng gì." Diêu Vũ Nhiên .
Ngừng một chút, cô : "Về thì chắc chắn về , chị đ.á.n.h Hồ Tam nông nỗi , đợi hồn , chắc chắn sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t chị."
"Tiền em đưa chị, đủ để chị thuê cái nhà ở tạm, chị chịu khó lụng, nuôi hai đứa con thành vấn đề." Diêu Vũ Nhiên tỉnh sớm, lúc Lâm Tịch ngủ, cô giường bệnh, cứ suy nghĩ mãi xem .
Đã bước chân khỏi nhà, Diêu Vũ Nhiên sẽ nữa. Vậy thì đường dù khó đến , cô cũng chuẩn tâm lý sẵn sàng.
Lâm Tịch cũng thấy khó xử, là do cô đưa , cứ thế bỏ mặc lo, cô yên tâm, cũng thấy với phần thù lao là con robot của Diêu Hi Nhiên.
Cô : "Trước mắt cứ về nhà em , dưỡng cho khỏe tính."
Lâm Tịch ngập ngừng một chút : "Chúng từ làng Du Thụ đây, dọc đường chỗ nào cũng camera, e là bao lâu nữa cảnh sát sẽ truy tới."
Diêu Vũ Nhiên : "Không , em yên tâm, Hồ Tam báo cảnh sát . Mấy năm với đám bạn bè mở sòng bạc trong núi. Nhiều đến lắm, trong đó còn bán cả bột (ma túy) nữa cơ."