Tôi Có Một Cái Group Chat Toàn Người Xuyên Không - Chương 173

Cập nhật lúc: 2026-02-18 08:23:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

mồm còn đủ, chạy ôm c.h.ặ.t lấy chân Diêu Vũ Nhiên, đúng ngay cái chân đ.á.n.h đau đến mức dám cử động của cô. Nó lóc ầm ĩ, ánh mắt Diêu Vũ Nhiên cũng đầy hận thù.

Nó giống hệt Hồ Tam, những lời đều là do Hồ Tam dạy. Diêu Vũ Nhiên thấy chỉ một , nhưng đây là đầu tiên Hồ Minh Bằng thẳng mặt cô.

Nỗi đau thể xác bằng nỗi đau trong lòng, nhưng cũng khiến Diêu Vũ Nhiên càng thêm tỉnh táo.

Vừa nãy Hồ Tam về, dùng vỏ chai bia phang cô, đứa con trai ngoan của cô xót cô, càng giống như bây giờ, ôm lấy tay Hồ Tam bảo đừng đ.á.n.h!

Nó càng . Lúc sở dĩ , là vì thấy cô chảy m.á.u, tưởng cô sắp c.h.ế.t, mới theo cái Phương.

Bảo đau lòng là dối, Hồ Minh Bằng dù cũng là do cô mang nặng đẻ đau.

nhiều hơn cả là sự thanh thản. Đã từ lâu ? Chỉ cần là giống đực, đều cái đức hạnh cả. Dù thương nó đến mấy, với nó bao nhiêu, lúc quan trọng nó cũng chẳng về phía cô.

Bố cô cũng thế, bao giờ bênh bà nội cô, em trai cô cũng thế, hồi nhỏ tí cho rằng chị hy sinh cho là lẽ đương nhiên.

Con trai cô, cô dốc lòng dạy dỗ, nhưng vẫn dạy nổi, thậm chí vì cô nghiêm khắc với nó quá, chiều chuộng nó bằng Hồ Tam nên nó hận cô.

Diêu Vũ Nhiên càng nghĩ càng hận, cô mặc kệ cái chân đau, vung gậy trong tay càng lúc càng nhanh, càng lúc càng mạnh.

Hồ Tam năm nay bốn mốt tuổi. Rượu chè ngấm từ lâu, ngủ một giấc dậy, cả mềm nhũn.

Mỗi cú vụt của Diêu Vũ Nhiên đều mang theo hận thù, cực kỳ ác liệt, cực kỳ liều mạng, cái ghế sô pha chỉ bé tẹo thế, Hồ Tam đ.á.n.h đến mức chỗ mà lùi.

Diêu Vũ Nhiên đ.á.n.h trào nước mắt. Cô sợ Hồ Tam. Sao sợ chứ? Đêm đầu tiên gả về đây, Hồ Tam đối xử với cô vô cùng thô bạo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-173.html.]

Sáng hôm trời sáng, cô còn hồn nỗi sợ hãi, Hồ Tam đ.á.n.h cho một trận.

Kể từ đó, dù mở mắt nhắm mắt, Hồ Tam cứ rảnh là đ.á.n.h cô.

Hạt giống sợ hãi đối với Hồ Tam gieo từ lúc đó, hơn mười năm nay, Hồ Tam đ.á.n.h cô, cô chỉ trốn, bao giờ dám phản kháng.

hôm nay phản kháng , cô mới , hóa Hồ Tam cũng chỉ đến thế, hóa cũng chẳng thể chiến thắng.

Nước mắt cứ rơi, Diêu Vũ Nhiên bật . Hồ Tam thấy nụ đó, mặt lộ vẻ kinh hãi.

"Diêu Vũ Nhiên, mày điên ?" Câu của Hồ Tam là câu hỏi, nhưng ngữ khí cực kỳ khẳng định.

Diêu Vũ Nhiên điên thật , nếu điên, cô dám đ.á.n.h , cô chán sống ?

"Diêu Vũ Nhiên, tao bảo cho mày , mày dừng tay ngay , nếu tí nữa ông g.i.ế.c c.h.ế.t mày." Hồ Tam bao giờ coi Diêu Vũ Nhiên gì, cũng bao giờ thấy việc g.i.ế.c c.h.ế.t Diêu Vũ Nhiên là chuyện to tát gì.

Mấy năm , trong núi gã đàn ông đ.á.n.h c.h.ế.t vợ, tòa cũng chỉ phán tội ngộ sát. Ngồi tù mấy năm cũng giảm án về .

Giờ vẫn sống nhăn răng như . Nên Hồ Tam thấy g.i.ế.c vợ chẳng chuyện gì ghê gớm lắm.

Sở dĩ đây tay, là vì Diêu Vũ Nhiên dù cũng là đàn bà, đàn bà tốn bao tiền mua về. Biết đẻ con, ruộng, dọn dẹp nhà cửa, chăm sóc .

giờ Diêu Vũ Nhiên phản kháng, đối với Hồ Tam, đây là chuyện vô cùng mất mặt và tổn thương lòng tự trọng. Sát ý trong mắt Hồ Tam ngày càng đậm.

Lúc cơn bủn rủn cũng tan nhiều. Hắn chằm chằm Diêu Vũ Nhiên đầy âm hiểm, mặc kệ gậy gộc của cô, dậy, vươn tay định bóp cổ cô. Tay chạm cổ Diêu Vũ Nhiên, Lâm Tịch vớ cái ghế ném về phía Hồ Tam.

 

 

Loading...