Tôi Có Một Cái Group Chat Toàn Người Xuyên Không - Chương 168

Cập nhật lúc: 2026-02-18 08:23:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiếc là đợi đến ngày đó, cô gặp tai bay vạ gió. Giờ thấy chị, cô thấy với chị vô cùng.

Từ khi xuyên , nỗi day dứt với chị cứ ám ảnh trong lòng cô, khoảnh khắc Diêu Hi Nhiên vô cùng ơn sự xuất hiện của nhóm chat , cũng vô cùng ơn trong nhóm Lâm Tịch.

Nhờ sự tồn tại của họ, nỗi tiếc nuối của cô cuối cùng cũng khả năng bù đắp.

Diêu Vũ Nhiên để ý hành động của Lâm Tịch, cô lấy một cái ghế cao hơn, đặt bát nước lên đó, rụt rè xuống cạnh cô.

Bé gái thấy , lập tức chạy , rúc lòng Diêu Vũ Nhiên.

"Chị bác Năm bảo em từ Bình Viễn tới, lái xe lâu thế chắc mệt nhỉ? Uống chút nước ." Ngừng một chút, Diêu Vũ Nhiên thêm: "Chị đun sôi đấy."

Mặt trời giữa trưa gay gắt, vùng Đại Lĩnh Sơn gần Trung Đông nên nóng hơn Bình Viễn nhiều. Sáng cô mặc áo bông giờ cũng cởi , chỉ mặc mỗi cái áo len.

Vừa leo từ chân núi lên nóng, Lâm Tịch xắn tay áo lên đến khuỷu tay, lộ cổ tay trắng ngần và chiếc vòng tay mới đ.á.n.h dạo .

" là khát thật." Lâm Tịch bưng nước lên uống, nước ấm miệng, ngòn ngọt.

Diêu Vũ Nhiên thấy Lâm Tịch uống nước, khuôn mặt vàng vọt nở nụ , nhưng vẻ rụt rè vẫn còn đó.

Lâm Tịch đứa bé trong lòng cô: "Mấy tuổi chị? Tên là gì thế ạ?"

"Tên là Hồ Minh Nguyệt, năm nay hai tuổi rưỡi ." Nhắc đến con gái, khuôn mặt Diêu Vũ Nhiên lộ vẻ dịu dàng.

"Trông xinh quá, giống Hi Nhiên." Lâm Tịch từng thấy ảnh kiếp của Diêu Hi Nhiên, nhưng điều đó chẳng ảnh hưởng gì đến việc cô "chém gió".

Diêu Vũ Nhiên sững , sờ sờ má Hồ Minh Nguyệt, : "Ừ, ai cũng bảo giống dì nó. Giống dì nó thì , thông minh, cũng học đại học, sinh viên."

Trấn Đại Lĩnh Sơn đất chật đông, chuyện học hành coi trọng lắm. Nhiều phụ đối với việc học của con cái đều giữ tư tưởng học thì học, học thì thuê.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-168.html.]

Tất nhiên, tư tưởng đó đa phần dành cho con trai. Còn với con gái, suy nghĩ phổ biến là học hết tiểu học, chữ, đếm, đường lừa là đủ.

Từ tiểu học lên cấp hai, con gái trong trường ngày càng ít, đến cấp ba thì càng hiếm hoi.

Mà con gái học, gia đình sẽ thấy thể gả chồng , mối sẽ đến cửa. Ưng mắt là gả luôn.

Những cặp vợ chồng như thế đa phần là sống tạm bợ qua ngày, đến khi thật sự sống nổi nữa, hoặc là vợ bỏ biệt tích, hoặc là ly hôn.

Hiện tượng Lâm Tịch từ nhỏ. Nên cô ơn ông bà nội. Cô may mắn vì ông bà bẻ gãy đôi cánh bay lượn của cô.

Diêu Hi Nhiên cũng may mắn, bố bẻ gãy cánh của cô , nhưng chị gái đầy thương tích dùng m.á.u của giúp cô chắp đôi cánh.

"Đi học là ." Lâm Tịch .

Diêu Vũ Nhiên gật đầu: "Dì nó cũng bảo thế." Nhớ đến em gái, trong lòng Diêu Vũ Nhiên đau âm ỉ.

Chuyện phiếm đến đây là dừng, Lâm Tịch lấy từ trong cái túi đeo bên một phong bì.

Phong bì sáng nay cô tiện đường mua ở đối diện bưu điện, bên trong mười nghìn tệ tiền mặt, đây là tiền Diêu Hi Nhiên nhờ cô đưa giúp khi giao nhiệm vụ tối qua.

"Em với Hi Nhiên là bạn học, khi Hi Nhiên gặp chuyện, bọn em hợp tác một phần mềm. Hồi đó thỏa thuận là chia 5-5. Phần mềm đến năm nay mới bắt đầu kinh doanh."

"Hi Nhiên từng kể với em, cô học đều là do chị nuôi, đợi nghiệp , việc nhất là báo đáp chị."

"Cô từng cho em địa chỉ nhà, hôm qua tiền chia lợi nhuận về, hôm nay em đến đây luôn."

Học lực của Diêu Vũ Nhiên mới hết lớp 3 tiểu học thì gọi về nhà việc đồng áng. Cô chẳng hiểu phần mềm với phần mủng gì cả. Cũng giống như đến giờ cô cũng chẳng cái khoa Cơ khí mà em gái học là cái gì.

 

 

Loading...