Tôi Có Một Cái Group Chat Toàn Người Xuyên Không - Chương 162

Cập nhật lúc: 2026-02-18 08:23:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trì Hương Bình về nhà ngẫm nghĩ về thông tin thanh niên mà chị dâu họ kể. Bà hí hửng chờ Lâm Tịch về.

Lâm Tịch gì về chuyện , cô đang cất xe trong kho. Lúc , cô tìm một con ngõ nhỏ camera, dùng thiết đổi chiều cao mà Diêu Hi Nhiên đưa cho.

Lúc bước , cô biến thành một đàn ông cao mét bảy, dù là tướng mạo đặc điểm cơ thể đều khác biệt lớn.

Giờ cô mà mặt bà nội, bà cũng sẽ coi cô là lạ hoắc.

Lâm Tịch thấy mới lạ chán chê mới thẳng đến bưu điện, lấy từ trong túi đen một hộp giày. Bên trong đựng một cuốn sách.

Nhân viên nhận chuyển phát Lan Đình Tập Tự là cái gì, cô liếc qua một cái, xác nhận hàng cấm vận thì nhanh tay lẹ mắt in đơn.

Gửi xong Lan Đình Tập Tự, cô sang quán net (internet café) bên cạnh.

Thời buổi nhà nào cũng máy tính, mấy tiệm net kiểu cũ thời Lâm Tịch học thời , giờ chuyển sang mô hình Cyber Game (quán cà phê internet) với môi trường hơn hẳn.

quản lý nghiêm ngặt lắm, khi Lâm Tịch trong hình dạng đàn ông bảo quên mang chứng minh thư, họ cũng chẳng hỏi han gì nhiều, cấp luôn cho Lâm Tịch một mã để lên mạng.

Cũng chẳng ai quan tâm tại Lâm Tịch đeo găng tay. Cô yêu cầu một phòng bao riêng biệt.

Phòng bao ở Cyber Game thời nay chỉ máy tính xịn, ghế gaming êm ái mà còn cả một cái giường sofa nhỏ.

Lâm Tịch mở máy tính, cắm cái USB Diêu Hi Nhiên đưa , màn hình hiện một công cụ tìm kiếm tối om.

Cô nhập tên Viện nghiên cứu v.ũ k.h.í Hoa Hạ đó, nhanh, một đường link hiện . Bấm , tên tuổi, email, tài khoản WeChat của các vị lãnh đạo đều hiện hết.

Lâm Tịch chọn một vị giáo sư trông thuận mắt nhất, gửi cho ông bản vẽ v.ũ k.h.í, thông mà cô scan sẵn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-162.html.]

Sau đó theo hướng dẫn, xâm nhập máy tính của ông . Nhập một dòng chữ lên đó xong, cô rút USB, thẳng ngoài.

góc c.h.ế.t của camera, nơi vắng để tháo thiết , giả vờ như chuyện gì xảy , rời khỏi trung tâm thương mại.

Sau đó cô đến cửa hàng thuê xe bên ngoài thuê một chiếc xe, lái về hướng quê của Diêu Hi Nhiên - huyện Đại Lĩnh Sơn.

Lâm Tịch một cách tiêu sái, quan tâm dòng chữ cô để máy tính của nghiên cứu viên Viện nghiên cứu v.ũ k.h.í quốc gia gây một trận hỗn loạn lớn đến mức nào.

Giáo sư Cố An Bang của Viện nghiên cứu v.ũ k.h.í Hoa Hạ năm nay hơn sáu mươi tuổi.

Ông sinh những năm năm mươi, vì thế ông luôn với rằng lớn lên cùng đất nước.

Họ trải qua đủ loại phong tỏa kỹ thuật từ nước ngoài đối với trong nước. Họ dựa chính , từng bước đưa đất nước trở thành cường quốc giàu mạnh như hiện nay.

Mỗi khi Cố An Bang nhớ chuyện đều cảm thấy vô cùng tự hào.

Cố An Bang sáu mươi tuổi sớm đến tuổi thể nghỉ hưu, nhưng ông yên tâm bỏ công việc hơn nửa đời , nên chuyển sang hậu cần, mấy việc lặt vặt quan trọng.

Ví dụ như ngày nào cũng xem hòm thư công cộng của Viện nghiên cứu chẳng hạn.

Hôm nay, Cố An Bang cũng giống như ngày, mở máy tính lên, pha cho một ấm . Khẩu vị uống của ông mười năm như một, đều thích uống chè cám ( vụn). Là cái loại pha xong thì đầy mồm , phun phì phì .

Cố An Bang uống ngụm nóng hổi, bất giác nhớ đến thầy của , cống hiến cả đời cho sự nghiệp v.ũ k.h.í của tổ quốc.

Tiếc là ông cụ năm xưa chịu khổ nhiều quá, về cũng tẩm bổ đàng hoàng. Mất sớm quá, nếu thấy dáng vẻ của Hoa Hạ ngày nay, ông sẽ vui đến thế nào nữa.

 

 

Loading...