Hoàng đế ôm Minh Xu lòng. Minh Xu lặng lẽ dựa . Mười lăm năm , cô từng yêu từng oán từng hận vị hoàng đế , đến giờ, hận cũng chẳng oán, nhưng trong đêm thế , dựa vai cảm giác an khó tả.
Minh Xu , đây là ảo giác do quá cô đơn mà . Ở trong cung đình lâu quá , là đàn ông nào cũng thể mang cho cô ảo giác như .
Hoàng đế gì, hai lặng lẽ đó, qua gần một giờ mới lên giường nghỉ ngơi.
Trước khi ngủ, Minh Xu Hoàng đế từ mai cho Dương Chiêu sang cung ở mấy ngày. Minh Xu cuối cùng cũng .
Cô sợ c.h.ế.t, nhưng ở thế giới , điều khiến cô nỡ nhất ngoài Dương Chiêu, chính là mấy cung nhân hầu hạ cô từ ngoài cung trong cung. Những của cải vật chất hồi trẻ cực kỳ thích, dường như trở nên chẳng đáng nhắc tới.
Sáng sớm hôm , Minh Xu mở mắt thấy Dương Chiêu. Mắt thằng bé đỏ hoe, trận ốm hôm đó của Minh Xu rốt cuộc vẫn dọa thằng bé sợ.
Minh Xu đưa tay nắm lấy tay con, lời an ủi đến bên miệng mà . Cô còn ý chí sống nữa .
Dương Chiêu vùi đầu lòng Minh Xu, nhanh cô cảm thấy áo bên eo ướt đẫm.
Minh Xu cũng đỏ hoe mắt, cô xoa mái tóc mềm mại của Dương Chiêu, cô thực sự hy vọng A Chiêu của bình an sống cả đời.
Cô sống ở thế giới quá mệt mỏi , cũng sống như nữa.
Minh Xu chợt nhớ đến một bộ phim xuyên từng xem khi xuyên, nữ chính cũng trong chốn thâm cung từ một cô gái rạng rỡ, dần dần héo úa tàn lụi.
Nghĩ xong, Minh Xu thấy ảo tưởng quá, cô á, sống còn chẳng bằng nữ chính . Ít nhất trong phim, sống một đời rực rỡ.
Còn cô , đến nơi , loanh quanh luẩn quẩn ở trong chốn vuông tấc .
Có lẽ vì còn hy vọng sống, sức khỏe Minh Xu ngày càng kém, đến nửa tháng đến mức liệt giường dậy nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-143.html.]
Trong thời gian , Dương Chiêu luôn ở bên cạnh cô , Hoàng đế cũng sẽ đến cung của cô khi xong việc chính sự.
Đôi khi Hoàng đế và Dương Chiêu bên cạnh, Minh Xu cũng thoáng hoảng hốt.
Cô nghĩ, Hoàng đế gia thế , sinh tuấn khôi ngô, nếu ở hiện đại mà gặp đàn ông như thế, chắc chắn cô sẽ yêu bất chấp tất cả nhỉ?
Tiếc . Bọn họ gặp sai thời .
Thìa t.h.u.ố.c đưa đến bên miệng, ngửi mùi t.h.u.ố.c nồng nặc, Minh Xu lắc đầu: "Hoàng thượng, đợi , đối với A Chiêu của chúng một chút. Cả đời còn yêu cầu nào khác với nữa."
Minh Xu Hoàng đế đầy cầu khẩn. Cô rốt cuộc đấu đá trong hậu cung hơn mười năm, khi c.h.ế.t, cô cũng dọn đường cho con trai , cô con sống lâu trăm tuổi.
Trong mắt Hoàng đế thoáng qua tia đau đớn, lát , : "Đừng bậy, thái y sẽ chữa khỏi cho nàng."
Hoàng đế như với Minh Xu, như đang với chính . Minh Xu , nhẹ nhàng một tiếng "Vâng", nhưng trong lòng lạnh.
Mẹ kiếp, đàn ông đúng là đồ hèn hạ, Hoàng đế cũng thế thôi. Mười năm lúc Vương Quý phi c.h.ế.t, tên cẩu hoàng đế cũng cái bộ dạng thâm tình dứt .
Nói thật, buồn nôn ói.
Minh Xu chẳng còn hứng thú đôi co với , uống t.h.u.ố.c xong, Minh Xu xuống ngủ . Hoàng đế cô hồi lâu, giơ tay gọi ngự y.
Đèn tẩm điện Minh Quý phi cháy suốt đêm. Hoàng đế chong chong ở trắc điện cả đêm.
Minh Xu thì mơ về hiện đại. Lần cô đổi sang phòng bệnh khác, cô vẫn đó, cô cầm khăn cẩn thận lau cho cô .
Một phụ nữ gầy gò nhưng xinh từ ngoài , tay cầm hộp cơm. Mẹ cô ăn cơm, đổi phụ nữ lau cho cô , đó hai bên cạnh cô , miệng đóng mở, chuyện ngừng với cô .