Lâm Tịch thấy tay cầm điện thoại của bà Minh Lệ run lên.
Cuộc đối thoại giữa Ảnh hậu Lâm và ông Phó vẫn tiếp tục. Ông Phó : "Lâm Mộ Hy, chút tâm tư cỏn con của cô , tỏng từ lâu , chẳng qua vì cô còn chút giá trị lợi dụng nên mới mặc kệ mấy trò vặt vãnh của cô."
" mà, dạo cô lời lắm nhé. Cái lịch trình ở trấn Ô Phong là ai nhận cho cô, cô gì?" Giọng ông Phó trở nên lạnh lẽo lạ thường.
Điện thoại của Lâm Mộ Hy suýt rơi, động tác run rẩy đó dù trong bóng tối cũng khiến thấy rõ mồn một.
Lâm Mộ Hy trả lời, đầu dây bên ông Phó bật lúc : "Lâm Mộ Hy. Chúng quen tính đến giờ cũng gần tám năm nhỉ? Năm xưa cô thế nào, bảo cố gắng cứu Minh Xu, cô ở ngoài trâu ngựa cho ."
"Sao, giờ tí danh tiếng định nuốt lời ? Cô bạn của cô vẫn đang trong viện điều dưỡng tên đấy, cô lo cho nó nữa ?"
"Cô đủ lông đủ cánh bay ? Lâm Mộ Hy, ai cho cô ảo tưởng rằng cô thể lay chuyển ? cho cô , Lâm Mộ Hy, dù danh tiếng cô lớn đến , fan đông thế nào, Phó Tùng Sinh xử cô cũng dễ như trở bàn tay."
"Trong mắt , cô chẳng qua chỉ là con hát mà thôi. g.i.ế.c cô dễ như g.i.ế.c một con kiến. Lâm Mộ Hy, cô là thông minh, chắc hiểu chọn lựa thế nào chứ?"
Cạch một tiếng, ông Phó cúp máy. Ảnh hậu Lâm cũng "bộp" một tiếng, ném văng điện thoại , chiếc điện thoại vỡ tan tành, cô chẳng màng hình tượng bệt xuống đất, ôm mặt hu hu.
Lúc bà Minh Lệ kìm nén nữa, lao nhanh , Ảnh hậu Lâm tiếng bước chân, bật dậy: "Dì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-134.html.]
Minh Lệ kiềm chế bản , chằm chằm Ảnh hậu Lâm: "Cô Minh Xu ở , cô Minh Xu ở ! Bảy năm rưỡi , hơn hai nghìn ngày đêm , cô sống thế nào ? Tại cô cho Minh Xu ở ?"
Minh Lệ đến câu cuối cùng gần như gào lên. Ảnh hậu Lâm bà với sắc mặt dữ tợn như , bỗng nhiên : "Dì , dì luôn năm xưa rốt cuộc xảy chuyện gì ? Đã dì phát hiện thì cháu sẽ cho dì ."
Ảnh hậu Lâm cả thực sự còn chút sức lực nào, bệt xuống đất.
"Năm đó cháu và Minh Xu cùng ký hợp đồng với Đô Sáng Media dì mà. Hợp đồng của bọn cháu Minh Xu đưa dì xem, dì tìm luật sư xem , xác định bẫy gì bọn cháu mới ký."
" dì dì, Đô Sáng Media , thực chất là ông chủ lớn, ông chủ lớn là nước ngoài. Chuyên mấy trò l.ừ.a đ.ả.o, buôn bán nội tạng, buôn các kiểu." Lâm Mộ Hy đến đây, ánh mắt trở nên trống rỗng.
"Dì cháu là ngôi lớn hào nhoáng, thực thì cháu chỉ là cái biển hiệu Đô Sáng Media dựng lên ngoài mặt thôi, sự tồn tại của cháu chỉ để giúp bọn chúng rửa sạch tiền phi pháp." Có nhiều điều Lâm Mộ Hy chôn giấu bao năm nay.
"Năm đó, của Đô Sáng Media lấy danh nghĩa tuyển diễn viên, khắp các trường nghệ thuật cả nước, chọn cháu và Minh Xu. Mục đích ban đầu của chúng là để hai đứa cháu cùng trở thành những biển hiệu như ."
" đàn ông đều háo sắc mà, Phó Tùng Sinh của Đô Sáng Media quy tắc ngầm cả hai đứa cháu. Khi đó cháu và Minh Xu từng thấy mặt tối của giới giải trí, phòng gì. Lúc đó bọn cháu từng nghĩ, tại hai đứa vô danh tiểu tách đoàn phim , ở cái khách sạn kiểu nhà vườn sang trọng thế ." Lâm Mộ Hy đến đây, dáo dác xung quanh.
Nơi năm xưa thực sự , đến mức cô và Minh Xu cùng bước mà lóa cả mắt vì cảnh sắc. Họ chụp nhiều ảnh, đường về phòng còn bảo công ty đối xử với họ quá, cho ở nơi xịn thế .