Đại Minh Bảo ném cho Lâm Tịch cái "tớ ngay mà", bắt đầu tám chuyện. Cô nàng lăn lộn ở trấn Ô Phong suốt, cũng chút quan hệ trong giới, chuyện của Ảnh hậu Lâm bịt miệng truyền thông kỹ, nhưng trong giới thì đồn ầm lên.
Cô nàng hạ giọng: "Nghe đồn, Ảnh hậu Lâm một bạn tên là Minh Xu, sinh viên khoa múa Đại học Điền, xinh cực, tính tình cũng . Sau đó hai cùng một đoàn phim diễn viên."
"Minh Xu xinh , chuyên môn giỏi nên vai diễn , vai đó hồi đấy khá nhiều thích. Sau Ảnh hậu Lâm với bạn cô cùng gia nhập Đô Sáng Media, hồi đó Đô Sáng Media chỉ là công ty nhỏ vô danh tiểu ."
" mấy năm nay, Đô Sáng Media nắm bắt mấy cơ hội ngon ăn, trở thành ông lớn trong ngành giải trí . Ảnh hậu Lâm là chị đại của công ty họ." Đại Minh Bảo cái tật là đang kể chuyện dễ lái sang chuyện khác.
cô nàng cũng kéo chủ đề: "Cơ mà tớ mấy cũ của Đô Sáng Media bảo, năm xưa cái cô tên Minh Xu mới là ông chủ Đô Sáng coi trọng nhất. Kết quả cô nắm bắt cơ hội, mất tích ngay lúc quan trọng nhất."
"Năm đó chuyện ầm ĩ lắm. Vì mất tích ở trấn Ô Phong mà, còn là khi khách sạn thì bặt vô âm tín. Cảnh sát niêm phong cả cái khách sạn đó luôn."
"Cũng chính vì xảy chuyện đó mà khách sạn nhà Hiển Tuyền mới ngày ngóc đầu lên ."
Lâm Tịch đợi cô nàng xong mới hỏi: "Người mất tích ngay trong khách sạn mà tìm thấy á?"
Đại Minh Bảo lắc đầu: "Không thấy. Cảnh sát lục tung cả trong lẫn ngoài khách sạn cũng tìm biến mất kiểu gì. Đến camera trong vòng ba cây quanh đó cũng cảnh sát soi soi hai mươi ."
Bên ngoài tiếng gõ cửa, Đại Minh Bảo bật dậy lao mở cửa, lấy đồ ăn ship về, đến bàn mở nắp hộp .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-131.html.]
"Bọn tớ bảo cô gặp ma. Ờ mà, lúc Minh Xu mất tích, Ảnh hậu Lâm ở cùng phòng với cô . đó Ảnh hậu Lâm kiểm tra, trong cơ thể phát hiện thành phần t.h.u.ố.c mê. Bao năm nay hiềm nghi của cô vẫn nhỏ , nhất cử nhất động đều trong tầm ngắm của bà bác . Ngay cả cảnh sát cũng dăm bữa nửa tháng gọi cô lên hỏi chuyện."
"Cô thực sự chút hiềm nghi nào ?"
Đại Minh Bảo đưa một cái găng tay cho Lâm Tịch: "Sao mà , thì bà bác họ Minh rảnh mà theo dõi cô bao năm thế? Chỉ khổ nỗi chứng cứ, Ảnh hậu Lâm bao năm nay cũng lộ sơ hở nào thôi."
"Với cả lén lút nhiều đồn, lưng Ảnh hậu Lâm một kim chủ cực kỳ bí ẩn, tài nguyên của cô đều từ kim chủ mà . Có đoán, năm xưa khi nào Minh Xu cô dâng cho kim chủ . Kim chủ giam cầm Minh Xu, thủ tiêu luôn."
Chẳng ai là kẻ ngốc cả, dùng lẽ thường suy đoán cũng đoán vai trò của Ảnh hậu Lâm trong chuyện , nhưng vẫn là câu đó, chứng cứ.
Lâm Tịch hít sâu một .
Đại Minh Bảo gặm cái chân gà : "Ảnh hậu Lâm bao năm lộ sơ hở, e là vụ thành án treo . Trừ khi Minh Xu hiện cho gặp chuyện gì."
Lâm Tịch cầm điện thoại, liếc giao diện chat riêng im lìm. Chuyện vớ vẩn nhất đời , gì bằng bảo c.h.ế.t kêu oan.
Trà sữa đến, Đại Minh Bảo lấy , một mùi hoa hồng nồng nàn bay tới, Đại Minh Bảo chia một cốc cho Lâm Tịch, cô uống một ngụm, miệng đầy hương hoa, ngọt mà ngấy, ấm áp. Sau khi uống, hương hoa hồng nồng nàn tan , để vị thoang thoảng lưu luyến mãi.
là sữa ngon. Đại Minh Bảo bật tivi, hai xem tivi ăn vặt. Tầm mười một giờ, Đại Minh Bảo nhận điện thoại của Tôn Hiển Tuyền xong mới về.