Tôi Có Một Cái Group Chat Toàn Người Xuyên Không - Chương 130

Cập nhật lúc: 2026-02-18 08:21:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Từ đó về , cháu bao giờ gặp Tiểu Xu nữa. Bác , cháu với bác, mà cháu thực sự gì cả. Bác hiểu cho cháu, bao năm nay cháu cũng quên việc tìm kiếm Tiểu Xu. Tháng nào cháu cũng đến đồn cảnh sát trình báo tình hình đúng hạn mà."

"Bác ơi, bác hãy phấn chấn lên, chúng cùng tìm Tiểu Xu. Chúng sẽ cùng tìm thấy ." Lâm Tịch thấy cô gái tên Lâm Mộ Hy nắm c.h.ặ.t t.a.y bà Minh Lệ, hốc mắt dần đỏ lên.

Bà Minh Lệ , nước mắt nhòe , hai ôm lấy thành tiếng, tiếng bi thiết, rơi lệ, kẻ thấy đau lòng.

Từ đầu đến cuối, hai dường như phát hiện sự tồn tại của Lâm Tịch.

Lâm Tịch giường, kể những gì cho Minh Xu.

Minh Xu Lâm Tịch thuật , bỗng cảm thấy đầu đau như b.úa bổ, cô kìm ôm lấy đầu.

Thanh Hương và những hầu hạ bên cạnh thấy sợ hết hồn, vội vàng xúm hỏi han. Minh Xu trả lời, bảo họ , nhưng gương mặt những mắt bỗng nhòe thành nhiều bóng chồng lên . Những lời hỏi han cũng vọng tai Minh Xu dồn dập.

Đầu như nổ tung, Minh Xu cảm thấy như đang trong hư , dường như chẳng cảm nhận gì, như cái gì cũng . Cô ôm đầu, đau đến mức lăn lộn giường.

Thái y đến nhanh, Hoàng đế cũng đến nhanh, thái y châm cứu cho Minh Xu, Hoàng đế nổi giận trong điện, các tỷ trong hậu cung kéo đến đông nghịt.

Lâm Tịch đợi Minh Xu trả lời, đành tìm Đại Minh Bảo chuyện . Đại Minh Bảo tin tức linh thông lắm, ngay lập tức cô nàng đòi sang chuyện với Lâm Tịch.

Đại Minh Bảo còn đến, điện thoại Lâm Tịch nhảy một tin nhắn trả lời: [Cung đấu Minh Xu: Không đúng, đúng. Lúc tớ ngủ, Mộ Hy cũng ngủ , chúng tớ cùng chìm giấc ngủ mà.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-130.html.]

Minh Xu cố nén đau gửi tin nhắn , đó liền vật ngủ . Lâm Tịch thấy câu trả lời, chỉ cảm thấy mi mắt giật giật.

Lúc Đại Minh Bảo cũng đến, cô nàng tắm xong, tóc vẫn còn ẩm, đặt m.ô.n.g phịch xuống ghế sô pha mặt Lâm Tịch, lấy điện thoại gọi đồ ăn ngoài.

Tuy mới ăn no nhưng Đại Minh Bảo cảm thấy mồm miệng cứ buồn buồn. Lúc cần chân gà, cổ vịt để an ủi tâm hồn.

Còn sữa nữa, trấn Ô Phong một quán nướng cực ngon, do một bà cụ địa phương mở bao năm nay, chỉ bán cho quen, bán đắt hàng lắm, Đại Minh Bảo mấy ngày uống là nhớ quắt.

Đặt đơn xong, thấy quán nhận đơn , Đại Minh Bảo mới nhớ mục đích đến.

"Cậu gặp Ảnh hậu Lâm với bà bác hả? Không thì tớ nghĩ chả quan tâm đến mấy chuyện ." Đại Minh Bảo quen Lâm Tịch bao năm, tự nhận là hiểu rõ Lâm Tịch. Con , sở thích nhiều, hồi bọn họ học cấp hai, đúng lúc ngành giải trí đang hưng thịnh.

Phim truyền hình Hồng Kông, Đài Loan, Nhật, Hàn chiếu luân phiên các đài truyền hình, mấy cô nhóc mười mấy tuổi đầu ai mà chẳng vài ngôi yêu thích?

Chỉ Lâm Tịch, bao giờ tham gia chủ đề của bọn họ, ngay cả ngôi hot nhất cũng từng theo đuổi. Bao nhiêu năm trôi qua, ngôi Đại Minh Bảo thích đổi hết lứa sang lứa khác, hỏi Lâm Tịch thích ngôi nào nhất, cô một loáng là tên mấy vị tuổi.

Hoặc là ngôi đang hot hiện nay, thậm chí tên xong, lát đưa phim khác cho xem khi cô còn chẳng nhận .

Chưa kể đến mấy khuôn mặt như đúc từ một khuôn bây giờ.

Phòng của là Đại Minh Bảo sắp xếp, ở cạnh ai cô nàng chắc chắn . Lâm Tịch phủ nhận: "Vừa nãy bên ngoài tiếng động, tớ xem thì thấy."

 

 

Loading...