Tôi Có Một Cái Group Chat Toàn Người Xuyên Không - Chương 128

Cập nhật lúc: 2026-02-18 08:21:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cũng chính hồi cấp hai, Tôn Hiển Tuyền và Đại Minh Bảo bắt đầu yêu , thấm thoắt sáu bảy năm mà vẫn chia tay.

Tình yêu từ đồng phục đến váy cưới, thật là Lâm Tịch cũng ngưỡng mộ. Nhìn họ, Lâm Tịch bất giác nhớ đến một khác đúng lúc chút nào.

Suy nghĩ lan man của cô thì Đại Minh Bảo và Tôn Hiển Tuyền , chào hỏi xong, ba trò chuyện lái xe về hướng trấn Ô Phong.

Trấn Ô Phong cách thôn Liên Hoa theo đường chim bay đến một trăm cây , lái xe một tiếng là tới. Họ đến nơi thì trời tối, ai cũng đói, thẳng đến quán bò Hồi giáo để xếp hàng.

Từ xa mùi thơm của thịt bò bay . Trước cửa quán bò đỗ đầy xe, biển nơi nào cũng . Ba xuống xe, Đại Minh Bảo hít sâu một , : "May mà tớ đặt một tiếng, thì đến bảy giờ tối cũng chả cơm mà ăn."

Lâm Tịch lâu lắm ăn món , Đại Minh Bảo , cô giơ ngón cái với cô nàng: " là chỉ Minh Bảo nhà tớ!"

Đại Minh Bảo khoác tay Lâm Tịch, hùng dũng về phía : "Đi , ăn cơm thôi."

Hai quán, Tôn Hiển Tuyền tìm chỗ đỗ xe xong thì chẳng thấy bóng dáng hai cô nàng nữa.

Việc Đại Minh Bảo đặt quả thực cần thiết, họ ở khu vực chờ bao lâu thì gọi đến . Hai mùi thịt bò cho thèm nhỏ dãi, cầm xong là lao ngay trong.

Đến bàn thì cô lao công dọn xong bát đũa của bàn . Hai xuống, nhanh bàn bên cạnh một nhóm .

Họ tuy mặc thường phục nhưng đầu tóc vẫn còn nguyên tạo hình, mặt trang điểm đậm, Đại Minh Bảo thì thầm với Lâm Tịch: "Mấy là diễn viên đoàn phim trong phim trường đấy. Có ai cũng xinh ?"

Đại Minh Bảo đặc biệt ngưỡng mộ những cao ráo, cô nàng chỉ cao mét năm tám. Hồi Lâm Tịch học cùng, cô nàng hỏi khí ở độ cao mét sáu lăm thế nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-128.html.]

Chấp niệm từ nhỏ đến lớn, đến giờ Đại Minh Bảo gặp ai, ánh mắt đầu tiên cũng là soi chiều cao .

Lâm Tịch kỹ, gật đầu với Đại Minh Bảo, cô nàng tít mắt.

Quán bò lên món nhanh, ở đây ăn lẩu đều dùng nước chấm ớt, nhưng vì nhiều khách du lịch nên quán riêng một quầy gia vị như trong mấy tiệm lẩu.

Tây Nam chính gốc, nước chấm lẩu mãi mãi đổi: ớt bột nướng, rau mùi, hành hoa, rễ cây diếp cá, cà chua bi chần qua, muối, mì chính cộng thêm thìa nước dùng là đủ bộ.

Trong lẩu bò sẵn củ cải, thịt và củ cải là cặp bài trùng, đồ ăn bưng lên, Lâm Tịch kìm húp một bát canh, đó xới cơm, chấm thịt bò với ớt ăn.

Ớt bột nướng họ chọn loại cay nhất, cay đến chảy cả nước mũi mà vẫn càng ăn càng ăn.

Ăn thì mấy trai chị xinh gái bàn bên cũng chẳng còn sức hút nữa, đợi ăn đến bụng căng tròn, cầm cốc nước mận chua đá uống tráng miệng, cô mới thời gian để ý xung quanh.

Bàn diễn viên quần chúng bên cạnh ăn uống no say, chuyện trò cũng rôm rả hơn.

"Mọi bảo Ảnh hậu Lâm đến đây, cái bà điên đuổi theo ?" Một cô gái mặc áo len cao cổ màu hồng hạ giọng hỏi nhỏ.

Nếu cơ thể Lâm Tịch cải tạo qua dung dịch phục hồi gen thì đúng là thấy tiếng cô gái đó .

Nghe thấy chuyện hóng hớt, Lâm Tịch lập tức tỉnh táo, cô âm thầm lắng .

"Cậu hỏi câu thừa đấy, Ảnh hậu Lâm cứ nào bà cô đến." Người câu là cô gái đối diện áo len hồng, vẻ cô hiềm khích với áo len hồng nên giọng điệu khách khí lắm: "Hơn nữa tớ thấy bạn Tiểu Khả năng bất lịch sự. Bà cô chỉ tung tích con gái thôi, cần độc miệng thế chứ?"

 

 

Loading...