Tôi Có Một Cái Group Chat Toàn Người Xuyên Không - Chương 127

Cập nhật lúc: 2026-02-18 08:21:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

kìm chụp cho Thảo Nhi mấy kiểu, kiểu nào Thảo Nhi cũng tạo dáng khác , nhưng đều toát lên vẻ kiêu sa, đáng yêu vô cùng.

A Hoa Hoa nhận ảnh, xúc động xem xem bao nhiêu , Lâm Tịch là chủ , Thảo Nhi theo cô thiếu cái ăn cái mặc, cuộc sống vô cùng an nhàn. Mấy ngày nay đến tỉnh Điền, việc nó thích nhất là tuần tra quanh nhà Lâm Tịch mấy vòng mỗi ngày, tìm một chỗ thoải mái khóm hoa, ườn phơi nắng.

A Hoa Hoa Thảo Nhi như , nhớ nó vô cùng. Ở thế giới nguyên thủy cô cũng đang thử nuôi gia cầm. Con vật đầu tiên cô nuôi nhốt là dê và một loài động vật trông giống thỏ.

A Hoa Hoa đôi khi con vật giống thỏ đó nhớ đến Thảo Nhi, cô ôm Thảo Nhi bao, cũng còn cơ hội nữa.

A Hoa Hoa thở dài, nỗi nhớ càng thêm da diết.

...

Thợ bạc đồ trang sức cả buổi sáng, buổi trưa lúc ăn cơm Lâm Tịch gọi ông trẻ và bác họ sang tiếp khách. Đây cũng là phong tục địa phương. Khi khách nam đến nhà, nhất định đàn ông trong nhà tiếp chuyện.

Lâm Tịch đoán chắc là sợ đàm tiếu. Dù mấy bà già ở quê mà, lúc thì thật, nhưng lúc thì cái miệng thể đè c.h.ế.t .

Cơm trưa ăn xong thì Đại Minh Bảo chạy tới.

"Tiểu Lâm Tịch, Tiểu Lâm Tịch ơi, bọn trấn Ô Phong chơi ? Bạn trai tớ sang đó việc, tớ ở nhà chán quá cũng theo. ban ngày , tối mới thời gian với tớ, ban ngày tớ chán c.h.ế.t mất."

Trấn Ô Phong là một cổ trấn trăm năm, từ nhiều năm bắt đầu du lịch, tuy bây giờ thị trấn thương mại hóa khá nhiều nhưng những thành quách, con phố cổ kính vẫn du khách trong và ngoài nước yêu thích.

Thậm chí còn công ty giải trí bỏ tiền lớn dựng một phim trường ở trấn Ô Phong, khiến nơi phồn hoa từng thấy. Ở gần phim trường trấn Ô Phong, qua đường thường xuyên bắt gặp các ngôi ngoài dạo hoặc việc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-127.html.]

"Tiểu Lâm Tịch!! Cậu với tớ mà! Chi phí ăn ở tớ bao tất!" Có những cô gái sinh nũng, Đại Minh Bảo chính là kiểu con gái như , nhất là cái giọng kéo dài thườn thượt, vẻ mặt khẩn khoản khác, khiến ai cũng mềm lòng.

Lâm Tịch nhớ Minh Xu xuyên ở trấn Ô Phong, trong lòng cô lay động, bèn đồng ý lời thỉnh cầu của Đại Minh Bảo, đổi nhận một cái ôm thắm thiết của cô nàng.

Hai hẹn tối nay xuất phát, bạn trai cô lái xe đến đón, đó Đại Minh Bảo tung tăng về.

Bà Trì Hương Bình đợi cô mới hỏi: "Cháu ?"

Lâm Tịch cứng đờ mặt, cô tự chủ, quên béng mất chuyện , đành : "Có chứ, đợi chiều về cháu ."

Bà Trì Hương Bình giơ tay ấn ấn trán Lâm Tịch, tuy cảm thấy cháu gái thế thiếu tin cậy, nhưng nghĩ đến việc cháu gái bao năm chơi, rốt cuộc lòng xót cháu vẫn chiếm thượng phong.

"Đi , chơi hai ngày về. Nếu công việc nữa thì tìm việc khác, để qua tết tìm cũng . Tranh thủ thời gian chơi cho thoải mái ."

"Vâng ạ."

Lâm Tịch nhảy chân sáo về phòng, thu dọn hai bộ quần áo, cơm tối còn kịp ăn thì Đại Minh Bảo đến. Lẩu bò trấn Ô Phong ngon, bọn họ định sang đó ăn tối.

Việc Đại Minh Bảo với Lâm Tịch .

Lâm Tịch xách cái túi nhỏ đựng quần áo giặt leo lên ghế , đàn ông ở ghế lái chào Lâm Tịch: "Lớp trưởng Lâm, lâu gặp."

"Lâu gặp, lâu gặp." Bạn trai của Đại Minh Bảo là Tôn Hiển Tuyền cũng là quen của Lâm Tịch, hai học cùng lớp từ tiểu học đến cấp hai, lên cấp ba phân ban tự nhiên xã hội mới khác lớp.

 

 

Loading...