Tôi Có Một Cái Group Chat Toàn Người Xuyên Không - Chương 107

Cập nhật lúc: 2026-02-18 08:20:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lâm Tịch Lâm Độ Tích hiện đang nương nhờ quân đội. Vật tư hết nhanh như cũng trong dự đoán của Lâm Tịch. So với hai trao đổi vật tư một cách mù quáng, , Lâm Độ Tích đưa cho Lâm Tịch một danh sách dài dằng dặc.

Ngoài gạo mì dầu ăn hạt giống nước , còn ít t.h.u.ố.c men và đồ dùng hàng ngày.

Gạo mì dầu ăn hạt giống với nước thì dễ , nhưng t.h.u.ố.c men khiến Lâm Tịch khó xử. Quốc gia quản lý t.h.u.ố.c men nghiêm ngặt, mua ít thì , mua lượng lớn thế , Lâm Tịch sợ mua .

Lâm Tịch chuyện với Lâm Độ Tích, Lâm Độ Tích cũng ép buộc. Chỉ bảo bao nhiêu lấy bấy nhiêu. Bên họ thực sự khó khăn, mạt thế mười năm , t.h.u.ố.c men dù dùng hết cũng đều hết hạn cả .

Lâm Tịch vẫn luôn suy nghĩ về chuyện . Bữa sáng nhà cô là b.ún, cho hẹ và dưa chua gia vị, trộn với dầu ớt đỏ au, Lâm Tịch ăn ngon lành.

Trì Hương Bình lớn tuổi , ăn ít, bà bên bếp lửa, kể cho Lâm Tịch chuyện đám trẻ con trong làng.

"Đại Minh Bảo mở cái tiệm tạp hóa ở đầu làng, bình thường thiếu dầu thiếu tương nhà nó đều mua . Tiểu Minh Phong ở bên Quảng Đông, quản lý trong cái xưởng gì đó, giữa năm về một chuyến. Lái xe con về đấy. Bà bảo, mười mấy vạn lận."

"Tiểu Bình lấy chồng sớm, hôm chợ gặp nó ở phiên chợ, chửa , đứa thứ ba đấy, bảo nếu là con gái thì vẫn đẻ tiếp."

Những Trì Hương Bình kể đều là bạn chơi hồi nhỏ của Lâm Tịch. Sau học xa, bọn họ thuê, lấy chồng, giữa họ còn thiết như xưa nữa.

"Còn Vương Bằng, bảo nó tiếp thị cái xưởng t.h.u.ố.c gì đó ở thành phố bên cạnh, cứ dăm bữa nửa tháng về nhà một chuyến, dụ dỗ mấy ông già bà cả chúng mua t.h.u.ố.c của nó." Người già thế hệ Trì Hương Bình, sức khỏe đều . Gần như ai cũng là hũ t.h.u.ố.c.

Thuốc của Vương Bằng bán rẻ hơn bên ngoài, tin tưởng, già trong làng vì tiết kiệm tiền, đều lấy từ chỗ . Kể cũng , đều là t.h.u.ố.c chính hãng.

Lòng Lâm Tịch khẽ động, với Trì Hương Bình: "Bà ơi, lát nữa, bà cháu bệnh viện khám xem nhé."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-107.html.]

Trì Hương Bình sức khỏe , Lâm Tịch về, chân bà ngày càng nhanh nhẹn. Thận bà yếu, bao năm nay vẫn uống t.h.u.ố.c để kiểm soát. Mỗi Lâm Tịch về đều đưa bà bệnh viện thành phố kiểm tra.

Đối với việc bệnh viện bà bài xích, nhưng vì sức khỏe của , vì để Lâm Tịch bơ vơ sớm, nào bà cũng ngoan ngoãn , ngoan ngoãn uống t.h.u.ố.c.

"Được."

Bữa sáng còn xong, cửa nhà Lâm Tịch đẩy .

"Tiểu Lâm Tịch, Tiểu Lâm Tịch." Người tới, tiếng tới . Lâm Tịch bưng bát từ trong bếp .

"Đại Minh Bảo. Cậu ăn ?" Đại Minh Bảo họ Thẩm, tên thật là Thẩm Minh Bảo, bằng tuổi Lâm Tịch, hai học cùng lớp từ tiểu học, trung học đến phổ thông.

Đại học thì Lâm Tịch thi miền Bắc, Đại Minh Bảo thi ở địa phương. Liên lạc giữa hai ít , Lâm Tịch bôn ba ở Bắc Kinh, Đại Minh Bảo về quê tiếp quản tiệm tạp hóa của bố .

"Ăn ăn . Mấy hôm nay tớ sang nhà bạn trai, sáng nay tớ bảo về, tớ tức tốc chạy về đây ngay." Đại Minh Bảo là con một trong nhà, nhà bạn trai cô ở ngay làng bên cạnh.

Bạn trai cô với Lâm Tịch cũng là quen. Năm ngoái Lâm Tịch về gặp.

"Chuẩn cưới ?" Đại Minh Bảo thẳng bếp nhà Lâm Tịch, xuống bên bếp lửa. Sáng nay bên ngoài sương muối, trời lạnh buốt, Đại Minh Bảo bộ một đoạn, bao nhiêu bước thấy cả lạnh cóng.

"Chắc mùa xuân năm . Cậu về nữa ?" Trước khi lên đại học, quan hệ giữa Lâm Tịch và Đại Minh Bảo , dăm ba câu, cảm giác thuộc ùa về.

 

 

Loading...