Tôi Có Kỹ Năng Ngủ Đặc Biệt - Chương 95: Diễn thuyết
Cập nhật lúc: 2026-04-12 23:51:16
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Các đang gì thế?”
Quyển Quyển và sinh viên giật như bắt quả tang khi đang xem phim “đen”, luống cuống tay chân. Họ đầu , thấy một nhân viên bảo vệ lưng, một tay cầm lon bia lạnh, tay đang rút chiếc dùi cui điện bên hông.
“Đừng tay!” Quyển Quyển vội kêu lên, “Chúng là bình thường!”
“Giơ tay ôm đầu, thụp xuống đất!” Bảo vệ tin, dùng dùi cui điện chỉ họ, tiếng điện xẹt “tạch tạch” liên hồi.
Quyển Quyển và sinh viên đành ôm đầu, xổm xuống đất.
Lúc , một bảo vệ khác bước từ cửa, ôm một đống khoai tây chiên. Vừa thấy cảnh tượng mắt, theo phản xạ sờ dùi cui điện bên hông, khiến cả đống túi khoai tây đủ màu sắc rơi lả tả xuống sàn.
Thấy tình hình thể trở nên rắc rối, Quyển Quyển vội giải thích: “Chúng là nhân viên mới đến tham gia đào tạo hôm nay, lạc đường nên mới đây hỏi đường.”
Hai bảo vệ , một rút điện thoại gọi. Người còn vẫn cảnh giác họ như canh chừng trộm, chỉ cần sinh viên nhích chân một chút là dùi cui điện xẹt lên, khiến mếu máo: “Chân tê quá, tim cũng đập loạn nhịp, cho đổi tư thế ?”
Bảo vệ suy nghĩ một chút : “Nằm sấp quỳ, tự chọn một cái.”
Tư thế nhục nhã như , ban đầu sinh viên còn định từ chối, nhưng khi xổm một phút, “bộp” một cái quỳ xuống luôn.
Quyển Quyển sửng sốt, sang : “Cậu còn lòng tự trọng ?”
“Thế đổi tư thế khác.” Cậu sinh viên lập tức sấp xuống, bất động như x.á.c c.h.ế.t.
Ngay lúc đó, quản lý hùng hổ xông . Vừa thấy cảnh , ông sợ đến mức bám c.h.ặ.t lấy cửa, kinh hoàng hỏi: “Các g.i.ế.c ?”
Bảo vệ gì, chỉ vung dùi cui điện xẹt một cái về phía sinh viên, khiến bật dậy, hét lên với quản lý: “Quản lý, cuối cùng ông cũng đến !”
Khoảnh khắc , biểu cảm mặt quản lý thật khó mà diễn tả.
Sau khi “nhận” hai từ tay bảo vệ, quản lý dẫn đường phía , suốt dọc đường mắng họ ngớt. Đến nơi, ông mới , chỉ một cánh cửa : “Tháo giày trong đợi.”
Quyển Quyển cúi đầu , cửa chất đầy giày, giày da nam, cũng giày cao gót nữ. Đếm sơ qua cũng mười lăm đến hai mươi , vài đôi trông quen, là của những nhân viên mới cùng cô sáng nay.
Quản lý giám sát hai tháo giày xong mới đưa tay gõ cửa. Cửa mở từ bên trong, đó là một phòng họp, nhưng kỳ lạ là chỉ bục giảng, bàn ghế. Một nhóm nam nữ bệt đất. Khoảnh khắc cửa mở, tất cả cùng đầu Quyển Quyển đồng loạt mỉm .
Nụ thể kéo gần cách giữa con với , nhưng khi tất cả cùng giống hệt … thì khiến thấy rợn , giống như nhân viên lễ tân huấn luyện sẵn.
Quyển Quyển gật đầu mỉm bước , ánh mắt tìm kiếm trong đám đông. Cuối cùng cô cũng thấy mấy nhân viên mới cùng buổi sáng, định bước đến chỗ họ, nhưng nửa đường, bỗng mấy bàn tay vươn , nắm lấy tay, kéo áo, giữ chân cô .
Quyển Quyển cúi xuống họ, họ ngẩng đầu lên, cùng với cô: “Quy định của ông chủ, mới cùng , tách .”
“Tại ?” Quyển Quyển hỏi.
“Để phá bỏ các nhóm nhỏ, giúp quen với những bạn mới.” Một giọng vang lên từ phía cô.
Trong nháy mắt, biểu cảm của tất cả đổi, ánh mắt trở nên cuồng nhiệt khi về phía lưng cô.
Quyển Quyển chậm rãi đầu . Ông chủ đang lưng cô, một đàn ông béo mặc vest chỉnh tề, dáng thấp nhưng nụ thiện. Ông : “Con nên mãi bó hẹp trong một vòng tròn nhỏ, chỉ chơi với một vài , đúng ?”
Nói xong, ông vỗ vai Quyển Quyển lướt qua, lượt đến mặt các nhân viên mới khác, vài câu mật. Sau đó, ông bục giảng, chống hai tay lên bàn, chậm rãi quan sát .
“Trong xã hội bây giờ, sống sót thì dễ, nhưng sống khó.” Ông chủ , “Đi học thì so điểm , thì so doanh , ngay cả yêu đương cũng so ngoại hình, gia thế. Chỉ cần sơ sẩy một chút là trở thành phương án dự phòng. Những chuyện đều trải qua, hoặc đang trải qua, thấy áp lực lớn, sống mệt mỏi ?”
Một thanh niên bên cạnh Quyển Quyển gào lên: “Phải!”
“Cho nên tạo một thiên đường cho .” Ông chủ mỉm với với cả đám đông, “Công ty Phi Tường của so điểm , so doanh , cũng so ngoại hình gia thế. chào đón những nhân viên giỏi chuyển từ nơi khác đến, nhưng cũng cho mới một cơ hội. Mọi ở đây cạnh tranh, mà đoàn kết, giúp đỡ lẫn . Bởi vì cạnh tranh chỉ khiến con cô độc hơn, còn đoàn kết mới tạo sức mạnh, giúp mỗi trở nên ưu tú hơn, đồng thời giúp doanh nghiệp phát triển!”
Rất nhiều vỗ tay tán thưởng. Quyển Quyển nhướng mày, vỗ tay thì quá lộ liễu nên cũng vỗ theo vài cái.
“Bước đầu tiên để trở nên ưu tú là dọn sạch rác rưởi trong lòng!” Ông chủ sang nháy mắt với quản lý.
Quản lý bên cửa sổ lập tức hiểu ý, kéo rèm. Rèm dày, từng chút một che kín ánh sáng, giống như màn đêm chậm rãi buông xuống. Cuối cùng, cả căn phòng chìm trong bóng tối .
Khi thấy gì, thính giác trở nên đặc biệt nhạy bén. Quyển Quyển thấy ông chủ : “Tiếp theo, chúng sẽ tiến hành một buổi đại hội thổ lộ. Yên tâm, bây giờ ai thấy bạn, cũng ai bạn là ai. Hãy tất cả những bất công, uất ức trong cuộc sống, giống như vứt bỏ rác rưởi trong lòng! Chỉ khi rác rưởi dọn , tâm hồn mới chỗ để đón nhận những điều ! Nào, ai bắt đầu !”
“!” Trong bóng tối, giọng một phụ nữ vang lên, đầy phẫn nộ kìm nén, “ vất vả kiếm tiền, về nhà vẫn coi như bảo mẫu mà sai bảo. Bảo mẫu còn trả lương, thì miễn phí! Chỉ cần chậm một chút là chồng mắng c.h.ử.i, đ.á.n.h đập! Dựa chứ!”
“ thì hiểu , nghiệp trường danh tiếng, lương ba nghìn một tháng, còn bạn học trường nghề lương ba vạn… vì nó cho thuê nhà! Vậy học hành vất vả ích gì!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-ky-nang-ngu-dac-biet/chuong-95-dien-thuyet.html.]
“Tháng sắp kết hôn, nhưng vì tiền sính lễ mà hỏng hết. Bạn trai cầm d.a.o đến ép trả tiền, còn đứa con trong bụng c.h.ế.t cũng !”
Trong bóng tối, giọng nam, giọng nữ, những tiếng oán giận chồng chéo lên như một bản giao hưởng hỗn loạn. Không ai thấy khóe môi ông chủ nhếch lên, lộ nụ đắc ý.
Ông lặng lẽ chờ đợi. Khi âm thanh dần dịu , ông đập mạnh xuống bàn, gầm lên: “Các bạn tại đau khổ như ?”
Bên im lặng trong chốc lát, hỏi: “Tại ?”
“Bởi vì các bạn cô độc!” Ông chủ hét lên, “Không chỗ dựa, bạn bè, ai giúp bạn một câu công bằng? Ai cho bạn cơ hội thăng tiến? Ai kéo bạn lên khi bạn cần nhất? Nói cho , là ai?”
“Là bản !”
Một giọng nữ vang lên giữa bóng tối, khiến lời ông chủ nghẹn . Ông hít sâu, giả vờ thấy, tiếp tục: “Công ty! Chỉ công ty! kết nối với . Khi gia nhập công ty, các bạn sẽ thấy điều đó thế nào. Ở đây, các bạn cơ hội phát triển, kiếm tiền, thậm chí là kết hôn!”
Giọng nữ vang lên, khẽ: “Không gia nhập cũng kết hôn mà!”
Ông chủ tức đến trợn mắt nhưng rõ .
“Không gia nhập, cô chỉ thể lấy những kẻ tầm thường giống như cô thôi.” Ông lạnh lùng , “Còn những cô gái gia nhập công ty sẽ rèn luyện, nhiều cơ hội gặp gỡ những tài giỏi!”
“ chắc não kém… ông là tin !” Giọng đổi hướng.
Ông chủ bắt đầu hoang mang, rốt cuộc bao nhiêu đang phản đối .
“Sức mạnh của một là hạn!” Ông c.ắ.n răng hét tiếp, “Chỉ gia nhập tập thể mới sức mạnh!”
“Một kiếm là của , tập thể thì chia!” Giọng vang lên từ hướng khác.
“Là ai? Rốt cuộc là ai đang phản đối ?” Ông chủ đập mạnh xuống bàn, “Không ơn ? Chính cho các công việc, cho các miếng ăn!”
“Miếng ăn là do lao động mà !” Một giọng nữ đáp .
Ông chủ vung tay: “Mở rèm !”
Quản lý lập tức kéo rèm. Ánh sáng tràn , chiếu lên khuôn mặt từng . Ông chủ bước xuống, chắp tay lưng, ngang qua từng . Mỗi dừng một cô gái, ông hỏi: “Có cô ?”
“Không .”
“Không .”
“Không .”
“Không .” Quyển Quyển , trong lòng thầm nghĩ: Chính là đấy!
Trong lúc rèm kéo , cô nắm lấy cơ hội, đổi chỗ , đổi cả giọng , khiến ông chủ thể xác định là ai.
Sau khi ông chủ rời , lượt giải tán. Phần lớn vẫn giữ vẻ cuồng nhiệt, nhưng cũng vài lộ vẻ hoang mang.
Quyển Quyển cùng những nhân viên mới rời , chờ quản lý dẫn đến phòng nghỉ.
Khoảng mười lăm phút , quản lý bước , sắc mặt khó coi. Ông họ, đặc biệt Quyển Quyển đầy lạnh lùng: “Đi theo .”
Cả nhóm theo, phân các phòng khác . Các nhân viên nữ xếp phòng ký túc xá sáu giống ký túc xá đại học. Quyển Quyển định bước thì quản lý kéo .
“Cô ở đây.” Ông lạnh lùng , “Đi theo .”
Quyển Quyển đưa đến một phòng đơn nhỏ hẹp, nhà vệ sinh, rửa mặt vệ sinh đều qua hành lang dài. Trong phòng giường, chỉ một tấm ván gỗ thô, còn bốc mùi ẩm mục.
Vừa thấy căn phòng, Quyển Quyển hiểu chuyện trong phòng họp phát hiện. Cô lạnh. Những lời “ ai thấy, ai bạn là ai” chỉ là dối trá. Mọi thứ đều trong camera giám sát.
Quản lý lưng cô, chờ cô phản ứng. Quyển Quyển theo ý ông . Cô chọn cách riêng của .
Đêm xuống, cô tắt đèn, leo lên chiếc giường gỗ kêu “két két”. Nằm trong chăn, cô đặt tấm ảnh của quản lý xuống gối.
Mười lăm phút , bên ngoài phòng giám sát vang lên tiếng gõ cửa.
“Ai đấy?” Bảo vệ bước mở cửa.
Quản lý ở cửa, ôm một đống khoai tây chiên, giơ lon bia lạnh trong tay về phía .