“ giúp cô là vì Lý Thanh Vân trả tiền .” Tiểu Đao phả một làn khói, vẻ mặt bình thản đến gần như lạnh lùng, “Người là do cô g.i.ế.c cũng , cô g.i.ế.c cũng , đều sẽ về phía cô, giúp cô trở thành thừa kế hợp pháp của khối di sản .”
Ánh mắt vốn hung dữ, khi câu càng lộ rõ vẻ gian tà, như thể một kẻ bán mạng vì tiền.
Đây mới là bộ mặt thật của ? Quyển Quyển lặng lẽ , cảm giác như thấy một mặt khác, hoặc lẽ là mặt chân thực nhất của đàn ông .
“Anh chắc chứ?” Cô thẳng mắt , “Ngay cả khi thật sự là do g.i.ế.c, cũng sẽ về phía ?”
“ chắc chắn.” Tiểu Đao đáp, giọng điệu dứt khoát, chút do dự.
Quyển Quyển khó chịu, nhưng nghĩ thì thấy cũng chẳng gì sai. Nhận tiền của , giúp việc, công việc vốn là như .
“… cũng sẽ như thế.” Một giọng đàn ông vang lên phía cô.
Quyển Quyển đầu . Chiếc sofa đỏ rực, bộ váy ngủ tơ tằm trắng muốt và mái tóc đen dài của cô đều phản chiếu rõ ràng trong mắt gã con cả nhà họ Lý. Hắn cô mê , thần hồn điên đảo, si ngốc : “Anh cũng sẽ về phía em.”
“Luật sư giúp là vì đạo đức nghề nghiệp.” Quyển Quyển hỏi, “Còn giúp là vì cái gì?”
Gã con cả dường như chờ câu từ lâu, hít sâu một từng chữ: “Bởi vì yêu em.”
Khi câu đó, xác ông lão vẫn xe lăn ngay phía . Ánh lửa từ lò sưởi chiếu lên ông, nhưng thể sưởi ấm thể lạnh lẽo . Một bên là cái c.h.ế.t lạnh ngắt, một bên là ánh mắt nóng bỏng của đứa con trai, tạo thành sự đối lập mạnh mẽ khiến Quyển Quyển rùng .
“Anh nên rằng… lỡ chính là kẻ g.i.ế.c cha thì .” Quyển Quyển nhắc nhở, “Cho dù sát nhân, thì cũng thể là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, giả vờ giúp việc để tiếp cận cha , lợi dụng lúc các nhà, dùng đồ ăn béo ngậy khiến ông lú lẫn, cuối cùng lừa ông ký hợp đồng cho tặng.”
Cô dừng một chút thẳng : “ thể đối xử với cha như , thì cũng thể đối xử với như … Anh sợ ?”
“Anh sợ.” Gã con cả phớt lờ cảnh báo của cô, ánh mắt càng thêm chiều chuộng, “Anh cần nhà, cũng cần tiền, em gì cũng cho em hết.”
… Người nên đăng ký tham gia cuộc thi “Hoa hậu màu tìm c.h.ế.t” thì hợp hơn.
Quyển Quyển liếc , cảm thấy với kiểu tính cách , tiếp theo c.h.ế.t xe lăn khi chính là . nhận , vẫn đắm chìm trong nhan sắc và tình cảm của , tiếp tục : “Ngoài nhà và tiền , còn thể cho em nhiều hơn nữa. Em gì, giày dép, túi xách, trang sức, đều mua cho em.”
“Bây giờ chỉ cần giúp một việc thôi.” Quyển Quyển với giọng nhẹ nhàng nhất thể, “Anh thể im lặng ?”
Nói xong, cô để ý đến nữa, sang Tiểu Đao. Anh vẫn tựa giá sách, kiên nhẫn gọi điện, nhưng đầu dây bên chỉ vang lên tiếng tút tút kéo dài, ai bắt máy.
“Thưa luật sư.” Quyển Quyển hỏi, “Anh đang gọi cho ai ?”
“Bạn cùng phòng của .” Tiểu Đao đáp mà ngẩng đầu, “ gọi cô dậy ăn đêm.”
Quyển Quyển mất vài giây mới nhận đang đến ai… chính là cô.
Dừng ngay đồ đáng ghét! Cô gào thét trong lòng. Lúc cơ thể thật của cô đang trong trạng thái như thực vật, gọi thế nào cũng tỉnh. nếu gọi mãi, khi đ.á.n.h thức bố ở phòng bên…
“… Muộn , chắc ngủ , đừng phiền.” Quyển Quyển cố ngăn cản.
“Không .” Tiểu Đao thản nhiên, “Cô cũng gọi dậy giữa đêm mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-ky-nang-ngu-dac-biet/chuong-17-vi-luat-su-bao-chua-ao-xanh.html.]
“… ” Quyển Quyển cạn lời. là nợ gì cũng trả.
“… nước xa cứu lửa gần, đừng bỏ gần tìm xa.” Quyển Quyển cố , “ ăn cùng nhé.”
“Cái gì?” Tiểu Đao còn phản ứng thì gã con cả nổi giận, “Lục Từ, nhầm đúng ? Em ăn cùng ?”
“ ăn cơm chiên trứng.” Tiểu Đao thẳng cô, “Cô ?”
“Tất nhiên là…” Quyển Quyển khựng , “… .”
Cô đổi ý vì kỹ năng nấu ăn khó bắt chước. Cùng công thức, cùng nguyên liệu, nhưng khác nấu thì hương vị sẽ khác. Mà vị giác của Tiểu Đao cực kỳ nhạy bén.
Cô liền : “Hay cá nướng mật ong, thịt hấp bột gạo hoặc khoai tây hầm thịt cho nhé?”
Tiểu Đao cô một lúc đáp: “Hôm nay chỉ ăn cơm chiên trứng.”
… Kiếp cơm chiên trứng ám hại ! Quyển Quyển thầm nghĩ.
Gã con cả thì lạnh: “Anh nhận tiền việc còn bắt khác hầu hạ ? Lục Từ, em đừng để ý !”
Tiểu Đao liếc một cái tiếp tục gọi điện.
“… nhưng thể học mà! Đi thôi, xuống bếp.” Quyển Quyển dậy, kéo .
Vì vội, chiếc áo khoác vai cô rơi xuống đất.
Đó là áo của gã con cả. Hắn cúi xuống nhặt, ngẩng lên cô. cô hề đầu, cùng Tiểu Đao rời khỏi phòng.
Để phía , ánh mắt tối .
“Anh đối xử với em như …” Hắn theo bóng cô, lẩm bẩm, “Vì em, ngay cả cái c.h.ế.t của cha cũng quan tâm, mà em chẳng lấy một …”
Phía vang lên một tiếng khẽ. Hắn đầu nhưng là ai.
Ánh mắt chậm rãi dời , cuối cùng dừng bức tranh treo tường. Xác ông lão vẫn bức tranh đó, còn cũng với biểu cảm giống hệt.
“Nàng Phryne tòa.”
Trong bức tranh, thiếu nữ Phryne xét xử vì tội báng bổ thần linh. Luật sư của nàng vén áo nàng mặt đám đông, để lộ vẻ tuyệt mỹ, hỏi: thể để vẻ như biến mất ? Cuối cùng, nàng tuyên vô tội.
Cái tuyên vô tội.
“Lục Từ… Phryne của …” Gã con cả bức tranh, sắc mặt biến đổi liên tục.
Ái mộ, chiếm hữu, tự thương hại và oán hận đan xen, khiến gương mặt méo mó. Hắn lẩm bẩm: “Em , chỉ mới thể chứng minh em vô tội… và cũng chỉ mới thể chứng minh em tội… Người em nên dựa là … mới là vị luật sư bào chữa áo xanh của em…”