Tôi Có Kỹ Năng Ngủ Đặc Biệt - Chương 112: Anh hùng trở về

Cập nhật lúc: 2026-04-18 19:59:52
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Quyển Quyển tỉnh , nhưng cô dám mở mắt.

 

Bên trái, Tiểu Đao lẩm bẩm: “Biết để em m.a.n.g t.h.a.i bảy tám đứa con, ‘bà hùng’ còn hơn hùng rơm thế .”

 

Bên , Thẩm Lục Từ c.ắ.n móng tay : “Biết vỗ béo lên ba trăm cân, cho một chỗ nhúc nhích , thế thì gặp chuyện ở cái nơi tớ thấy ...”

 

Mồ hôi bắt đầu túa trán Quyển Quyển.

 

May mà hai chỉ ở một lúc rời . Quyển Quyển lau mặt, dậy, cảm thấy mềm nhũn, tê dại, còn chút sức lực nào.

 

“Cô hơn một tháng .” Lâm Phức ở giường bệnh đối diện đặt laptop xuống, ngẩng đầu cô. “ khuyên cô nên tiếp , kẻo bắt hùng ba trăm cân đấy.”

 

Một tháng? Chẳng lẽ qua Tết ?

 

Trên đầu giường đặt điện thoại, cô vội cầm lên xem.

 

[Chúc mừng năm mới, đón xuân mới, Nại Nại chúc Tết bạn nè!]

 

[Đóng tiền nhà !!]

 

[Chúc mừng bạn trúng giải nhì bình chọn ngoài lề của Giọng hát ...]

 

[Cái con bé rốt cuộc về ăn Tết hả!!]

 

Nghe thấy bước , Quyển Quyển vội ném điện thoại xuống giả vờ bất tỉnh.

 

Mộ Chiếu Bạch đẩy cửa bước , tay cầm một bó hoa nhưng chỗ đặt, vì bàn chất đầy đồ ăn do Thẩm Lục Từ mang tới. Anh đành bên cạnh giường, lặng lẽ cô.

 

“Tập đoàn Tạo Thần nhổ tận gốc, những nhân vật chủ chốt đều sa lưới pháp luật.” Anh khẽ hỏi, “ phụ lòng tin của em chứ?”

 

Anh đặt bó hoa xuống cạnh giường nhanh ch.óng rời , như thể chỉ vội vàng đến để báo cho cô một câu như .

 

Sau khi , Quyển Quyển giường, trân trân lên trần nhà.

 

“Bạn bè của cô thú vị thật.” Lâm Phức cúi đầu màn hình máy tính. “Một là ngôi ngành cảnh sát phá án lớn, một là đại mỹ nhân tuyệt thế, còn một nổi tiếng Weibo.”

 

“Đợi , ai là nổi tiếng Weibo?”

 

“Tiểu Đao chứ ai.” Lâm Phức gõ bàn phím chậm rãi. “Trên mạng đồn là ông trùm vụ sụp đổ của Tập đoàn Tạo Thần, đặt biệt danh là ‘Đao Nhật Thiên’, cả đám đang xếp hàng đòi sinh con cho .”

 

“… Thế giới đổi nhanh thật, mới mấy ngày gặp mà bạn thành ông bà nọ hết .” Quyển Quyển lẩm bẩm.

 

Vừa dứt lời, cửa phòng mở. Cố Dư Mặc ở cửa, hai một lúc.

 

“Cô tỉnh .” Anh nhanh ch.óng nở nụ ôn hòa, ngoài cửa sổ. “ thấy bạn cô ở lầu, cần gọi họ lên ?”

 

“Không cần .” Quyển Quyển lăn khỏi giường. “ tự tìm họ.”

 

Cố Dư Mặc thuận tay đỡ cô một chút lập tức buông , dịu dàng : “Cẩn thận nhé.”

 

“Vâng.” Quyển Quyển , Lâm Phức, bước ngoài, để gian cho hai .

 

Khi tìm thấy Tiểu Đao và Thẩm Lục Từ, họ đang lưng về phía cô, gốc cây chuyện.

 

Tiểu Đao : “Ngày mai cô thắp cho Sa Đinh một nén nhang .”

 

Thẩm Lục Từ: “… Tại ?”

 

Tiểu Đao: “Cô từng thấy tên l.ừ.a đ.ả.o nào xui xẻo như ? Toàn mấy tên sát nhân tàn nhẫn hơn bắt nạt. Thư ký Hứa rõ ràng hận cô, nhưng để cô đau khổ hơn nên g.i.ế.c đổ tội cho cô, khiến cô tù. Cô xem, c.h.ế.t oan ?”

 

Thẩm Lục Từ im lặng hồi lâu: “… Được , lúc nào rảnh sẽ thăm .”

 

Tiểu Đao: “Còn nữa.”

 

Thẩm Lục Từ: “Gì?”

 

Tiểu Đao: “Anh thích cô đấy.”

 

Thẩm Lục Từ: “…”

 

Tiểu Đao: “Tuy Sa Đinh trông vẻ đần, nhưng dù cũng là dân xã hội, đủ cách để khống chế phụ nữ, nắm đ.ấ.m, đe dọa, thậm chí dùng t.h.u.ố.c, nhưng với cô thì chỉ miệng thôi.”

 

Thẩm Lục Từ lạnh: “Chỉ vì đ.á.n.h , dùng t.h.u.ố.c với cảm ơn ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-ky-nang-ngu-dac-biet/chuong-112-anh-hung-tro-ve.html.]

 

Tiểu Đao đưa điếu t.h.u.ố.c lên miệng: “Cũng cần.”

 

Thẩm Lục Từ: “ , cần.”

 

Tiểu Đao phả khói: “Cứ coi như một câu chuyện , thỉnh thoảng nhớ mỉm .”

 

Thẩm Lục Từ: “… Ừm.”

 

Tiểu Đao: “A!”

 

Thẩm Lục Từ: “Lại nữa?”

 

Tiểu Đao vỗ đùi: “Hồi còn dạy cách tán gái, may mà . Với trình độ của , nếu học theo thì cả đời cũng tán đổ Quyển Quyển!”

 

Thẩm Lục Từ: “… Thì hai ‘ngưu tầm ngưu, mã tầm mã’ từ lâu .”

 

Tiểu Đao: “Cô tưởng thèm chắc? là vì Quyển Quyển thôi.”

 

Sau một lúc im lặng, Thẩm Lục Từ khẽ hỏi: “Tại vẫn tỉnh?”

 

Tiểu Đao: “Rồi sẽ tỉnh thôi.”

 

thế giới mỗi ngày đều đổi, lòng cũng .” Cô sang . “Anh sẽ đổi.”

 

Tiểu Đao: “Không .”

 

tin.” Thẩm Lục Từ chằm chằm . “Bao nhiêu cô gái đòi sinh con cho kìa, tuy chẳng ai bằng một góc Quyển nhà , nhưng họ thể , thể cử động, thể cùng xem phim, cùng g.i.ế.c thời gian…”

 

“Không ai bên cạnh, vẫn sống như thế bao năm nay.” Tiểu Đao thản nhiên . “Nếu Quyển Quyển tỉnh , cùng lắm về những ngày khi gặp cô .”

 

“Những ngày đó của chẳng lành mạnh chút nào, ngày nào cũng ăn cơm rang trứng, sớm muộn gì cũng mỡ m.á.u cao, thành một lão béo hung dữ.”

 

Thẩm Lục Từ: “Hừ, tùy thế nào thì , tóm bỏ thì vẫn sẽ ở bên Quyển Quyển.”

 

“Tuy tớ vui, nhưng thỉnh thoảng cũng nên theo đuổi hạnh phúc riêng. Tớ còn đang nghĩ nên thông gia đây.”

 

Thẩm Lục Từ ngượng: “Hì hì… con trai với con gái Quyển Quyển , nghĩ thôi thấy …”

 

Tiểu Đao lạnh lùng : “Mấy cái túi đựng cơm chỉ cái mã thôi ? tuyệt đối đồng ý…”

 

Hai đột nhiên phắt , hét lớn: “Quyển Quyển!!”

 

“Ha ha ha!” Dưới ánh nắng xuyên qua tán lá, Quyển Quyển bước từ phía họ, chen giữa, khoác tay mỗi một bên, lớn: “Gấu Hán Tam trở ! Kuma!”

 

“Làm nũng cái gì!!” Cả hai đồng thanh quát.

 

Tiểu Đao: “Em lo cho em thế nào !! Sau khi gì thì động não một chút ? Nếu não em dùng thì mượn của mà dùng!”

 

Thẩm Lục Từ: “Cậu tớ bao nhiêu ?? Thị lực vốn mà mấy ngày nay cách ba mét !!”

 

Bạn trai và bạn cùng nổi giận, đây?

 

“Chuyện cũ bỏ qua .” Để bù đắp, Quyển Quyển ôm tay họ, kiễng chân hôn mỗi một cái.

 

Cả hai sững càng tức giận: “Tại hôn (cô )!!”

 

Hai cãi lên lầu. Quyển Quyển theo , đang dỗ thì một tiếng động lớn trong phòng bệnh.

 

Cô sững , là đầu tiên đẩy cửa bước . Bên trong hỗn loạn, Lâm Phức đất, tay xoa khóe miệng, ngón tay dính m.á.u.

 

“Thằng l.ừ.a đ.ả.o!!” Một đàn ông lạ mặt gầm lên, tay cầm d.a.o gọt hoa quả.

 

“Bình tĩnh !” Cố Dư Mặc từ phía giữ c.h.ặ.t .

 

“Mày mày là Lâm đại sư chuyển thế, tao tin nên mới đưa hết tiền cho mày! Trả tiền đây!”

 

Nhân viên bệnh viện lập tức lao can thiệp.

 

Giữa cảnh hỗn loạn đó, Quyển Quyển yên, Lâm Phức.

 

Cậu chậm rãi ngẩng đầu, lộ một biểu cảm khiến cô suốt đời quên.

 

 

Loading...