Tôi chẳng thèm làm người nữa [Tinh Tế] - 06.
Cập nhật lúc: 2026-03-24 16:15:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Sa chú ý thầy giảng, mân mê quả cầu ánh sáng trong tay. Cô bé nhận rằng mặc dù nền giáo d.ụ.c cơ bản hành tinh những khái niệm tiên tiến, nhiều nguyên lý và kiến thức thường thức mà cô bé từng qua, nhưng chúng cũng gì quá khó hiểu. Ngoại trừ phần kiến thức toán lý mang tính phổ thông , hiện tại cô bé thực sự trở thành một mù chữ.
Thế nhưng lẽ nhờ quả cầu ánh sáng mang cảm giác mới mẻ mãnh liệt, cô bé cảm thấy bộ não đang hoạt động hết công suất. Những chữ và hình vẽ xa lạ lung linh rực rỡ quả cầu giống như đang tự ý thức mà nhảy múa chui tọt mắt cô bé.
Một tiếng , buổi học kết thúc. Tĩnh Di về phía Bạch Sa với vẻ mặt đầy tuyệt vọng. Lúc nãy cô bé luôn chú ý đến biểu hiện của Bạch Sa, thấy cô bé chẳng hề ngẩng đầu thầy giáo lấy một cái mà chỉ mải mê nghịch quả cầu ánh sáng .
Ánh mắt Tĩnh Di dừng mái tóc xám bạc óng ả như lụa của cô bé, đến đôi mắt xanh đang ẩn chứa sự hưng phấn, thầm nghĩ ban nãy chính đồng ý cho Bạch Sa gia nhập nhóm nên bây giờ cũng chẳng trách ai.
Thầy giáo bắt đầu giao bài tập tại lớp cho các nhóm. Trước mặt mỗi đứa trẻ xuất hiện một bản đề thi ngẫu nhiên, đề bài của mỗi đều khác , đa là các câu hỏi trắc nghiệm. Dù đây cũng là bài tập tại lớp nên giáo viên cũng tiết kiệm thời gian để kịp tiến độ giảng chương tiếp theo.
Janin và Tĩnh Di hiện tại chẳng còn tâm trí để để ý xung quanh nữa, cả hai đều cúi đầu bài. Bạch Sa buộc ngừng xem tài liệu quả cầu và bắt đầu ngoan ngoãn bài tập. Sau khi hết thời gian, thầy giáo bắt đầu giải đáp các câu hỏi trong đề thi.
“Lần kiểm tra nhỏ ba bạn đạt điểm tối đa, đó là Tĩnh Di, Janin... và cả bạn Bạch Sa nữa.” Thầy giáo mỉm chút vui mừng, “Tĩnh Di và Janin vốn vẫn luôn ưu tú, bạn Bạch Sa mới gia nhập nhóm cũng thực sự đơn giản chút nào. Các em học tập các bạn nhé, còn thể thi đỗ trường Trung học Lanslow của chúng ...”
Phần lớn lũ trẻ đều tỏ mấy mặn mà với lời giáo huấn của thầy. Trong khi đó, Janin và Tĩnh Di Bạch Sa với vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Tĩnh Di hỏi: “Cậu lừa bọn ?”
“Lừa gì cơ chứ?” Bạch Sa chút mịt mờ trả lời qua loa, ánh mắt cô bé dính c.h.ặ.t quả cầu ánh sáng vì khi xong bài thi họ tự do sử dụng nó, “Sử dụng công thức tính nhanh một chút là mà, chẳng lẽ đơn giản ?”
Janin và Tĩnh Di cạn lời: “...”
Tĩnh Di tin lý do của cô bé, định thêm gì đó nhưng Janin ngăn : “Thôi mà, đây chẳng là chuyện ? Bây giờ vấn đề đều giải quyết . Sau dù gặp bài tập nhóm thì điểm của chúng cũng sẽ kéo xuống, còn tăng lên nữa chứ!”
Động tác của Bạch Sa khựng một chút, cô bé rời mắt khỏi quả cầu quanh một vòng căn phòng học nhỏ bé : “ thấy vẻ gì là quan tâm đến kết quả kiểm tra .”
“Nói thì là như .” Janin ngượng ngùng gãi mũi, “ đối với chúng thì việc vẫn quan trọng mà.”
Bạch Sa gật đầu: “Hiểu . Lòng tự trọng nhạy cảm của trẻ em đang tuổi học mà lị.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-chang-them-lam-nguoi-nua-tinh-te/06.html.]
Tĩnh Di lập tức nổi đóa: “Đừng dùng cái giọng điệu của lớn đó để dạy đời . Có đang coi thường ? Có giỏi thì đ.á.n.h với một trận !”
Bạch Sa hỏi : “Cậu còn đ.á.n.h nữa ?”
Janin vội can ngăn: “Hiểu lầm thôi mà, ở Nhà tế bần của chúng còn cả môn học đấu vật cơ bản do thầy Holman dạy nữa...”
Lần đến lượt Bạch Sa thấy kinh ngạc. Cái Nhà tế bần rốt cuộc là nơi nào thế , mà còn dạy cả đấu vật nữa!
...
Buổi trưa, Bạch Sa như một bóng ma thành xong công việc phụ bếp, mang thêm một chiếc bánh bã đậu cho Janin và Tĩnh Di.
“Hai bẻ mà ăn .” Bạch Sa .
Janin vui vẻ nhận lấy lòng của Bạch Sa, còn Tĩnh Di thì vẫn đang dỗi. Cô bé bậc thềm ngoài sân. Trang phục mà Nhà tế bần chuẩn cho lũ trẻ là đồng nhất, áo của nam và nữ giống , chỉ khác là nam mặc quần đùi còn nữ mặc quần váy dài đến đầu gối, vạt váy bồng trông gọn gàng và mắt.
Chiếc váy trắng của Tĩnh Di nhăn nhúm và dính đầy những vệt bẩn màu xám. Thực tế là ngay từ sáng sớm cô bé ăn mặc như , nhưng chính cô bé cũng để tâm và những khác cũng coi như thấy. Thế nhưng Tĩnh Di để ý đến mái tóc của . Hễ tóc rối là cô bé sẽ tìm một góc vắng để nhanh ch.óng vuốt cho ngay ngắn. Dường như chỉ cần mái tóc còn gọn gàng thì cô bé vẫn giữ thể diện của .
Bạch Sa bước tới xuống bên cạnh Tĩnh Di, mặc kệ ánh mắt như ăn tươi nuốt sống của cô bé. Bạch Sa với giọng điệu đầy vẻ bi t.h.ả.m: “Từ bé đến giờ từng đ.á.n.h với ai cả.”
“Bây giờ chẳng tin nữa .” Tĩnh Di đưa tay dấu chéo n.g.ự.c, “Chắc chắn là định giấu nghề, đó định bẽ mặt trong giờ đấu vật chứ gì?”
“Chưa bàn đến việc đ.á.n.h , nhưng tại chúng học đấu vật ?” Bạch Sa vẫn thể hiểu nổi.
“Ở hành tinh Lanslow , chỉ những kẻ nắm đ.ấ.m đủ cứng mới đường sống thôi.” Tĩnh Di giải thích, “Dù là thợ mỏ, lính tuần tra thậm chí là công ty an ninh sinh mạng Khang Hằng cảnh sát trị an, thì tố chất cơ thể vượt trội luôn là yêu cầu cơ bản nhất.”
Bạch Sa thầm nghĩ: “... Mấy cái nghề thôi thấy đậm chất bạo lực . Chúng còn lựa chọn nào khác ?”
Janin nuốt gọn miếng bánh, bé nhảy cẫng lên : “Có chứ! Hay là cùng thi trường quân đội với bọn ! Sau trở thành một sĩ quan Liên bang vẻ vang! Có điều tất cả các trường quân đội đều yêu cầu về các môn văn hóa, buộc vượt qua kỳ thi tuyển sinh thống nhất của Liên bang mới . Đối với những học sinh học hành bài bản ở trường lớp thì việc cũng hẳn là đơn giản, còn những đứa trẻ xuất từ Nhà tế bần như chúng thì chỉ thể nắm bắt cơ hội mà nỗ lực thôi.”