Tôi chẳng thèm làm người nữa [Tinh Tế] - 05.
Cập nhật lúc: 2026-03-24 16:15:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bà lão dường như câu đó chọc : “Chẳng trách phu nhân Joan cho cháu xuống bếp phụ giúp. Cháu trông hiểu chuyện, giống những đứa trẻ bằng tuổi nghịch ngợm ồn ào.” Bà lão nháy mắt với Bạch Sa, “Làm việc ở nhà bếp sẽ khiến cháu mất nhiều thời gian hơn cho những việc lặt vặt. việc cũng là cái lợi, đôi khi cháu thể nhận thêm một phần thức ăn coi như là phần thưởng đấy.”
Bạch Sa thầm nghĩ: “...” Hóa đây chính là lý do vì lúc nãy hai đứa nhỏ bằng ánh mắt như thế. Hóa việc ở nhà bếp đồng nghĩa với việc thỉnh thoảng sẽ ăn thêm.
“Phu nhân Joan sức khỏe của cháu , cần bổ sung thêm nhiều dinh dưỡng. Nhà bếp là nơi phù hợp với cháu, thể rèn luyện thể thể giúp cháu ăn no.” Bà lão chậm rãi , “ lúc nãy bà thấy cháu nhường phần ăn của cho Janin. Như thế là nhé.”
Bạch Sa hiểu rõ ý định của phu nhân Joan, bà hy vọng cô bé thể giống như một chú chuột rơi hũ gạo, tự vỗ béo bản một chút để còn ngất xỉu vì suy dinh dưỡng quá đói nữa. Bởi lẽ cô bé thể sử dụng các loại dung dịch dinh dưỡng thông thường, mà loại cao cấp thì so với vài bữa cơm bình thường đắt đỏ hơn quá nhiều.
Bạch Sa chút ngượng ngùng: “Cháu sẽ cố gắng ăn thật nhiều ạ.”
“Bà thấy , lẽ cháu hợp khẩu vị với bữa sáng lúc nãy.” Bà lão , “Cháu thích sữa ? Có những đứa trẻ thì thích sữa đến phát điên, nhưng cũng những đứa chẳng ngửi thấy một chút mùi sữa nào cả. Bà vẫn còn một phần khoai tây nghiền trộn thêm sữa, cháu ăn thử ?”
Bạch Sa bắt đầu thưởng thức bữa ăn thêm đầu tiên của . Sự thật chứng minh là khi mùi sữa, vị khoai tây nghiền trở nên dễ ăn hơn nhiều. Cô bé ăn một mạch hết sạch cả bát.
“Được , mau học thôi.” Nụ khuôn mặt bà lão càng thêm rạng rỡ, dường như việc cho Bạch Sa ăn no mang cho bà cảm giác thỏa mãn lớn, “Mấy chiếc bát còn cứ để bà thu dọn cho.”
Bạch Sa cảm thấy quen lắm với ánh mắt hiền từ đến mức quá đỗi , cô bé vội vàng chào tạm biệt hướng về phía khu dạy học.
Tòa nhà lớp học tổng cộng ba tầng, tường ở tầng một treo bảng thời gian biểu của ngày hôm nay. Bạch Sa tìm thấy tên bảng về phía phòng học tương ứng. Những đứa trẻ tầm tuổi cô bé đang ghế băng, tụ tập thành từng nhóm nhỏ để trò chuyện. Thấy cô bé bước phòng học, vài đứa đầu thì thầm to nhỏ với bạn bên cạnh.
“Này, bọn ở đây!” Janin giơ tay vẫy mạnh, gọi lớn tên Bạch Sa, mái tóc đỏ của bé trông vô cùng nổi bật giữa phòng học.
Bạch Sa về phía đó, Janin kéo sẵn một chiếc ghế băng cho cô bé.
“Trong giờ học sẽ nhiều phần thảo luận nhóm và bài tập nữa.” Janin gãi đầu , “Nếu một thì thầy giáo sẽ sắp xếp một nhóm xa lạ. Thay vì thế, cứ ở cùng nhóm với và Tĩnh Di .”
Bạch Sa gật đầu đồng ý. Tuy nhiên, Tĩnh Di trông vẻ mấy thoải mái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-chang-them-lam-nguoi-nua-tinh-te/05.html.]
Cô bé miễn cưỡng : “Nếu theo kịp thì sẽ dạy kèm cho .”
Bạch Sa gật đầu: “ sẽ cố gắng hết sức. Vậy chúng sẽ học cái gì?”
“Tất nhiên là học giáo trình thống nhất của Liên bang , tầm tuổi chúng đều học cả. Ở các trường chính quy cũng học những thứ , chỉ là tiến độ ở chỗ chúng lẽ sẽ chậm hơn một chút và yêu cầu đối với học sinh cũng thấp hơn...” Tĩnh Di lộ vẻ khinh thường, cô bé gõ nhẹ lên mặt bàn, một quả cầu ánh sáng bất chợt hiện . Cô bé dùng đầu ngón tay chạm nhẹ, quả cầu liền giống như một hạt giống nảy mầm mọc vô nhánh cây, tán cây lơ lửng đủ loại chữ và con . Trong đó những chữ mà Bạch Sa từng tiếp xúc qua, nhưng hiểu cô bé thể hiểu . Tĩnh Di lấy những đoạn văn phù hợp từ tán cây tri thức đó, nội dung giáo trình lập tức hiện lên ngay mắt.
Tĩnh Di đầu định hỏi xem Bạch Sa học đến , nhưng thấy cô bé đang chằm chằm quả cầu ánh sáng bàn với ánh mắt sáng rực, lộ rõ vẻ tò mò giấu giếm.
Trong lòng Tĩnh Di bỗng thắt : “Cậu... lẽ từng học qua những thứ ?”
Bạch Sa thành thật gật đầu. Tĩnh Di cảm thấy đau đầu đến mức suýt thì ngất .
“Làm thể chứ, rốt cuộc là đồ nhà quê từ đến mà ngay cả cái cũng từng thấy qua... À đúng, hành tinh Lanslow của chúng ở vùng biên giới, cái nơi quỷ quái vốn dĩ hẻo lánh lắm .” Tĩnh Di chợt nhận , phận hiện tại của Bạch Sa chỉ là một đứa trẻ mồ côi, việc ai dạy bảo những thứ là điều quá đỗi bình thường. Cô bé vẻ ngoài và khí chất của Bạch Sa đ.á.n.h lừa !
“Xem việc !” Tĩnh Di khẽ, mắng Janin, “Cậu nên sang phòng học bên cạnh giảng mới đúng chứ!”
Janin cũng chút kinh ngạc, nhưng bé nhanh ch.óng phản ứng . Không hiểu thấy tức giận, liền đáp trả: “Tĩnh Di, quá đáng đấy.”
Tĩnh Di bỗng nghẹn lời, cô bé đầu hừ nhẹ một tiếng nhưng gì thêm.
Bạch Sa nhạy bén nhận cuộc đối thoại của hai vấn đề: “Phòng học bên cạnh? Phòng học bên cạnh thì ?”
Janin Bạch Sa với vẻ áy náy, ấp úng trả lời: “Đó là nơi những bạn nhỏ bệnh nhiễm xạ học... Thì là, những đứa trẻ mà thấy ở sảnh lúc , những bạn phản ứng chậm chạp và thông minh cho lắm.”
Bạch Sa thầm hiểu: “...” Đó chẳng là những đứa trẻ khuyết tật về trí tuệ ?
Tĩnh Di chút ngượng ngùng nhíu mày, định gì đó thì thầy giáo bước phòng học. Thầy bục giảng : “Chào buổi sáng các em. Hôm nay tinh thần của thế nào?”
Lũ trẻ thưa thớt đáp . Tĩnh Di còn cơ hội để chuyện với Bạch Sa nữa, đành đầu lên phía . Vị thầy giáo cao gầy đeo kính bắt đầu giảng bài. Giọng điệu của thầy ôn hòa và trầm tĩnh, khiến cho ngay cả những đứa trẻ nghịch ngợm nhất cũng sẵn sàng im lặng để lắng .