Tôi chẳng thèm làm người nữa [Tinh Tế] - 03.

Cập nhật lúc: 2026-03-24 16:14:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cốc cốc”, tiếng gõ cửa phòng bất ngờ vang lên.

Một phụ nữ cao gầy đẩy cửa bước . Trông bà vẻ đáng tin cậy hơn Holman nhiều. Bà mặc một bộ váy màu xám trắng ôm sát , mái tóc dài màu nâu b.úi gọn gàng phía đầu. Người phụ nữ trông tuổi, những nếp nhăn trán, nơi khóe mắt và gò má hiện rõ như những rãnh nứt đá vôi. Thế nhưng dáng lưng bà vẫn thẳng tắp, động tác thì vô cùng dứt khoát. Trên cổ tay bà đeo một thiết giống như đồng hồ đang tỏa những tia sáng lấp lánh, các dòng chữ và liệu hóa thành những màn hình ánh sáng nhỏ trôi nổi theo từng ánh mắt của bà, toát lên một vẻ công nghệ cao đầy bí ẩn.

“Bạch Sa... đúng ?”

Người phụ nữ ngẩng đầu Bạch Sa một cái. Cô bé lập tức leo xuống giường, nhanh ch.óng sắp xếp chăn đệm ngay ngắn bên mép giường. Người phụ nữ vẻ hài lòng sự lễ phép của cô bé, giọng của bà cũng trở nên nhẹ nhàng hơn: “Tình hình cụ thể thì Holman kể . Nhà tế bần của chúng thể tiếp nhận em, chỉ cần một bộ hồ sơ danh tính mới là , việc ở hành tinh Lanslow cũng gì phiền phức cả.”

“Với lứa tuổi của em, nếu tìm giám hộ hành tinh thì cuối cùng em vẫn sẽ đưa đến chỗ chúng thôi.” Bà thong thả tiếp, “Mặc dù chúng giúp em đăng thông báo tìm mạng vũ trụ, nhưng hệ thống ngay đến cả tên cha em cũng tìm thấy. Nói một cách khách quan thì hy vọng tìm của em là mong manh. Có lẽ ở những hành tinh khác sẽ nhận nuôi em, nhưng ở hành tinh Lanslow thì khả năng đó gần như bằng ... Vì thế, em đồng ý ở sinh hoạt tại Nhà tế bần của chúng ?”

“Cháu đồng ý ạ.” Bạch Sa thầm nghĩ, bản là trẻ mồ côi thì còn gì để kén chọn nữa, việc trẻ mồ côi sống trong trại trẻ chẳng là điều hiển nhiên ?

là Joan Pickle, đầu Nhà tế bần . Em thể gọi là bà Joan hoặc phu nhân Joan.” Bà Joan gật đầu, “Nơi đang nuôi dưỡng khá nhiều trẻ mồ côi, tính cả em nữa là tám mươi hai đứa, nhưng nhân viên của chúng thiếu hụt trầm trọng. Bao gồm cả trông trẻ, thầy cô giáo, bác sĩ và nhân viên hậu cần thì tất cả cũng chỉ bảy ...”

Bạch Sa thắc mắc: “Bác sĩ ạ? Ý bà là chị Gwyneth ạ?”

Bà Joan trả lời: “ , Gwyneth là một máy y tế sở hữu con chip cảm xúc. Cô luôn quan tâm đến từng bệnh nhân, yêu thương đồng nghiệp và lũ trẻ xung quanh, vì chắc chắn là một thành viên trong đại gia đình của chúng .”

Bạch Sa: “...”

Vậy là ở cái Nhà tế bần , trưởng thành việc thực sự chỉ sáu thôi ? Chưa đến việc mỗi một nhiệm vụ, chỉ tính riêng việc một trông chừng mười mấy đứa trẻ là quá sức .

Bà Joan tiếp: “Vì thế, hằng ngày các em cũng chia sẻ một công việc lặt vặt trong khả năng của để duy trì hoạt động bình thường của Nhà tế bần. Em hãy chuẩn tâm lý cho . Em tài lẻ gì ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-chang-them-lam-nguoi-nua-tinh-te/03.html.]

Bạch Sa bỗng thấy áp lực như đang phỏng vấn xin việc: “Cháu thiết kế vài thứ đồ máy móc nhỏ nhỏ, cháu cũng vẽ tranh, vườn và... pha chế rượu ạ?”

Vẻ mặt của bà Joan càng lúc càng trở nên kỳ lạ. Cuối cùng, bà dường như đang cố kìm nén điều gì đó khẽ thở dài một tiếng.

“Vậy thì em cứ xuống nhà bếp giúp việc .”

Bà Joan vẫy tay, một con rô-bốt hình trụ từ ngoài cửa chạy : “Đây là những vật dụng mà Nhà tế bần chuẩn sẵn cho lũ trẻ, bao gồm quần áo, giày dép, đồ dùng vệ sinh và giấy b.út. Hiện tại chúng chỉ thể cung cấp những thứ căn bản thôi, nếu em thứ gì khác thì hãy đợi đến khi đủ tuổi thêm để tự kiếm tiền mà mua.”

“Bây giờ em hãy quần áo , sẽ dẫn em ngoài ăn sáng cùng .”

...

Cộng dồn cả hai kiếp , đây là đầu tiên Bạch Sa đặt chân đến một trại trẻ mồ côi. Thế nhưng cô bé thể hình dung nơi sẽ như thế nào.

Bà Joan dẫn Bạch Sa tham quan một vòng quanh Nhà tế bần. Ở đây những thiết công nghệ cao gì ghê gớm, chỉ là một trại trẻ mồ côi bình thường. Điểm khác biệt lớn nhất so với thời đại của Bạch Sa chính là nơi thấy bóng dáng của đất cát cây cối.

Bà dẫn cô bé đến sảnh chính, nơi cùng dùng bữa sáng. Bà Joan còn đưa cho Bạch Sa một bản thời gian biểu in sẵn: khi ăn sáng, lũ trẻ sẽ dựa theo lứa tuổi để phân chia những việc vặt giao. Những công việc sẽ chiếm một đến hai tiếng đồng hồ. Sau đó là thời gian học tập. Từ hai giờ chiều trở , những đứa nhỏ tuổi thể tự do vui chơi, còn những đứa lớn hơn thì tham gia huấn luyện nghề nghiệp, đơn giản là dạy cho chúng cách để tìm một công việc nuôi sống bản .

Bạch Sa nhạy bén nhận một sự thật: trong quỹ đạo trưởng thành của những đứa trẻ dường như hề sự hiện diện của hai chữ “trường học”. Thế nhưng cô bé thông minh khi lên tiếng thắc mắc.

Chỉ một bữa sáng thôi cũng đủ để cô bé ý thức sức công phá của hơn tám mươi đứa trẻ lớn đến nhường nào. Chúng đuổi bắt đùa nghịch, chuyện ầm ĩ hoặc tranh cãi lẫn trong sảnh lớn. Đặc biệt là những đứa nhỏ tuổi hơn thường xuyên phát những tiếng la hét hoặc lóc vô nghĩa.

Bạch Sa mới trong sảnh ba mươi giây nhận thấy hai mươi phần trăm trẻ ở đây vấn đề, hoặc là khuyết tật về cơ thể, hoặc là trông vẻ thông minh cho lắm. Thảo nào hôm qua khi cô bé tỉnh , Holman chỉ cần xác nhận cô bé đồ ngốc là . Chăm sóc những đứa trẻ rắc rối là hai trông trẻ mặc đồng phục, trông họ vẻ đang vô cùng luống cuống. Anh Holman thì đang cùng một nam giáo viên cao gầy khác nỗ lực trấn áp những “con khỉ con” đang quậy phá khắp nơi.

Loading...