Tôi Bỏ Nhà Ra Đi Lúc Năm Tuổi, Cả Mạng Xã Hội Chống Lưng Cho Tôi - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-04-28 09:02:29
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cảm giác ... giống hệt như lúc hôn con .

5

Con ngủ . Lần là ngủ thật chứ vờ ngủ nữa.

Khi con tỉnh dậy thì trời sáng rõ. Ánh nắng len qua khe rèm, chiếu thành một đường thẳng tắp sàn nhà. Con dậy, dụi dụi mắt thì thấy bên cạnh giường một đang .

Là bố.

Bố tựa ghế, nghiêng đầu ngủ say. Bộ comple vẫn là bộ đồ ngày hôm qua, nhăn nhúm cả , cà vạt nới lỏng, tóc tai càng thêm bù xù. Bố cứ như thế mà ngủ, một tay vẫn đặt thành giường, suýt chút nữa là chạm chăn của con.

Con bố thật lâu. Trước đây con từng thấy bố tạp chí, thấy tivi. dáng vẻ như thế , hình như là đầu tiên con thấy. Trông bố lúc ngủ... thật khác lạ. Đôi lông mày bố nhíu c.h.ặ.t , vẻ như đang gặp ác mộng. Đôi môi mím c.h.ặ.t và khô khốc. Cằm bố còn một vết sẹo nhỏ, chắc là do va đập ở đó.

Đang thì đột nhiên bố mở mắt. Hai bố con trân trân mất vài giây. Bố ngẩn một lúc vội vàng thẳng dậy.

"Tiểu Manh!"

Con rụt phía . Thấy con né tránh, động tác của bố khựng , đôi tay đang định giơ cũng thu về.

"Tiểu Manh, bố đây... bố là bố của con."

Con gì. Bố con, đôi mắt đỏ hoe.

"Bố xin ."

Con ngẩn .

"Bố xin con." Bố lặp một nữa.

Chưa bao giờ con thấy bố lời xin . Trước đây bố luôn cao, trong tạp chí, trong tivi, bao giờ mặt con mà lời xin cả.

"Hôm qua bố bận họp, họp lâu. Điện thoại để chế độ im lặng nên bố thấy cuộc gọi nào hết." Bố chằm chằm mép chăn.

"Điện thoại của bố... con bao giờ gọi thông cả." Giọng con nghẹn . "Trước đây cũng thế. Điện thoại của bố luôn im lặng, luôn máy."

Bố ngẩng đầu lên con. Trong mắt bố gì đó lấp lánh.

"Tại hôm qua bố máy?" Con hỏi.

Bố há miệng nhưng nên lời.

"Con gọi nhiều , nào cũng báo 'Số máy đang bận'." Nước mắt con bắt đầu rơi lã chã.

Vị chủ tịch uy nghiêm , đàn ông thành đạt tạp chí , bố bao giờ gần gũi của con... giờ đây đang bên cạnh giường và như một đứa trẻ.

"Bố xin , Tiểu Manh. Bố xin con." Bố định vươn tay ôm con nhưng rụt về. "Bố sai . Bố thật sự sai ."

Nhìn những giọt nước mắt của bố, con chợt nhớ đến . Mẹ cũng trốn trong chăn , mãi ngủ quên, tỉnh dậy tiếp. Mẹ suốt bao nhiêu đêm như thế. Những lúc đó, bố đang ở ? Con .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-bo-nha-ra-di-luc-nam-tuoi-ca-mang-xa-hoi-chong-lung-cho-toi/chuong-5.html.]

bây giờ bố đang ở đây. Bố ngay cạnh con, rơi nước mắt lời xin . Con đưa tay , chạm nhẹ giọt nước mắt mặt bố. Nó ươn ướt và ấm nóng.

"Bố đừng nữa." Con khẽ .

Bố sững sờ, đột ngột ôm chầm lấy con. Bố ôm c.h.ặ.t, như thể sợ con sẽ biến mất nữa. Con đẩy bố . Áp mặt vai bố, con ngửi thấy một mùi hương lạ lẫm. Có mùi t.h.u.ố.c lá, mùi cà phê, và cả một mùi hương... riêng của bố.

"Tiểu Manh, theo bố về nhà nhé."

Con im lặng đáp.

"Về nhà , sẽ còn ai bắt nạt con nữa. Căn nhà đó, chỉ hai bố con thôi."

Con hỏi: "Thế còn dì và chị?"

Người bố cứng đờ một nhịp. "Họ... ở đó nữa."

Con hiểu lắm, nhưng cũng hỏi thêm gì.

6

Lúc bố dắt con khỏi đồn công an, bên ngoài nhiều . Thật sự là , đông. Người chật kín cả con phố. Có giơ cao bảng hiệu ghi dòng chữ: "Tiểu Manh cố lên!". Có cầm hoa tươi, bóng bay, trông rực rỡ như một rừng hoa. Lại còn máy , micrô và những tiếng hò reo vang dội.

"Tiểu Manh kìa!" "Tiểu Manh chứ?" "Tiểu Manh ơi, luôn ủng hộ con!"

Con sợ hãi nép sát lòng bố. Bố bế bổng con lên, ôm thật c.h.ặ.t. "Đừng sợ, bố ở đây ."

Một chiếc xe chạy tới và dừng . Bố bế con lên xe. Khi cửa xe đóng , tiếng ồn ào bên ngoài nhỏ dần. Qua cửa kính, con thấy vẫn vẫy tay, vẫn hò hét cổ vũ. Một dì giơ điện thoại về phía con, hét lớn: "Tiểu Manh sống thật nhé!". Một chú cầm loa hô vang: "Quách Soái, ông mà còn dám bắt nạt đứa trẻ thì chúng để yên !". Lại còn một bạn nhỏ tầm tuổi con bế tay, đang vẫy vẫy tay chào con. Con cũng vẫy tay chào bạn .

Chiếc xe lăn bánh, bóng dáng xa dần. Con tựa lòng bố, lấy điện thoại . Pin sạc đầy . Con ấn biểu tượng livestream, bên trong nhiều và vô lời nhắn nhủ.

“Tiểu Manh lên sóng !” “Bé con vẫn chứ?” “Đừng sợ nhé! Mọi luôn ở bên con!” “Mụ kế bóc phốt sạch sành sanh !” “Giá cổ phiếu của Quách thị đang rớt t.h.ả.m hại kìa, ha ha!” “Bố của Tiểu Manh mở họp báo, thật đấy ạ.” “Lãng t.ử đầu cũng đáng giá lắm, để xem ông thể hiện thế nào.”

Con hiểu hết, nhưng con họ yêu quý con. Con ống kính, giơ tay dấu chữ V. "Con cảm ơn các chú các dì, con ạ."

Phòng livestream một nữa bùng nổ: “Bé con giơ tay chữ V kìa!!!” “Thần thái của Tiểu Manh đỉnh quá!” “Thương quá là thương.” “Tiểu Manh hạnh phúc nhé!!!”

Lát , con cất điện thoại . Bố bên cạnh, khóe miệng khẽ nhếch lên, trông giống như đang mà cũng giống như đang chực . "Tiểu Manh, cái livestream đó... cứu chính con đấy."

Con hiểu lắm. Bố xoa đầu con: "Sau bố sẽ dạy con."

Chiếc xe chạy lâu dừng một ngôi nhà. Đó là một căn biệt thự vườn hoa, nhưng là một căn nhà khác, trông nhỏ nhắn và ấm cúng hơn. Bố : "Đây là nơi bố từng ở . Từ nay hai bố con sẽ ở đây."

Con hỏi: "Còn căn nhà thì ạ?" Bố im lặng một lát: "Chúng đó nữa."

Con gật đầu. Bố bế con nhà. Cầu thang tối một chút. Lên đến tầng , bố rút chìa khóa mở một cánh cửa. Bên trong rộng, rộng hơn căn phòng ngày xưa của và con nhiều. phòng sạch sẽ, giống như dọn dẹp xong.

Bố đặt con xuống, quỳ một chân mặt con. "Tiểu Manh, những chuyện ... bố xin con."

 

Loading...