Tôi Biến Phim Trinh Thám Thành Văn Mary Sue - Chương 22: Truyền Thuyết Tra Nữ - Đa Nhân Cách
Cập nhật lúc: 2026-01-22 10:30:04
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Đau ?"
Trong phòng y tế, Ôn Ngư lật xem chai oxy già hỏi Trần Sâm đang một bên: "Có cảm thấy ngầu ?"
Trần Sâm chuyện.
Ôn Ngư cẩn thận rửa sạch vết thương, nắm đ.ấ.m trái của Trần Sâm đ.ấ.m tường, lúc khớp xương đỏ ửng, nứt mấy cái miệng, thôi thấy dọa .
Trần Sâm cúi đầu, nghiêm túc động tác của Ôn Ngư. Hai má Ôn Ngư phồng lên, bôi t.h.u.ố.c thổi khí, mu bàn tay rõ ràng thể cảm nhận luồng khí nhẹ nhàng .
Bàn tay vốn dĩ cảm giác, lúc chỉ cảm thấy nóng rát.
Không phân biệt là đau là ngứa.
"Em thích Hoắc Tân Nam?"
Trần Sâm đột nhiên hỏi, hôm qua tìm Ôn Ngư, chính là để Ôn Ngư bình tĩnh , kết quả hôm nay liền thấy hình ảnh Ôn Ngư "thâm tình" ngưng vọng Hoắc Tân Nam.
Ôn Ngư:?
Tính sát thương lớn, tính sỉ nhục cực mạnh.
"Đừng sỉ nhục ." Ôn Ngư bất mãn, đẩy Trần Sâm một cái, "Động cái não nhỏ của , rõ ràng là một vô d.ụ.c vô cầu."
"Vô d.ụ.c vô cầu?" Trần Sâm nghiền ngẫm câu , đây chẳng là gián tiếp bày tỏ sự từ chối đối với ?
Ánh mắt trong nháy mắt trở nên u ám, nắm ngược tay Ôn Ngư đang lau vết thương cho : "Vô d.ụ.c vô cầu, gì còn quản thương , em cũng lo lắng cho ?"
Ôn-thả-thính-mà--tự--Ngư: "Nghĩ gì thế, đương nhiên sẽ lo lắng."
Dù chúng chia tay chia sạch sẽ, chồng phụ bạc.
Nhận một câu bảo đảm của Ôn Ngư, ánh mắt Trần Sâm nhu hòa xuống, buông tay Ôn Ngư : "Vậy em và Hoắc Tân Nam là chuyện như thế nào?"
Ôn Ngư nghẹn nửa ngày: "Ghét bỏ lẫn ."
Trần Sâm:?
Rõ ràng là dáng vẻ tin lắm.
Ôn Ngư bất đắc dĩ, đành dựng flag: "Cậu yên tâm, ngày hôm nay và sẽ còn bất kỳ liên hệ nào nữa!"
Trần Sâm lúc mới yên tâm.
Ngoài cửa phòng y tế, Hoắc Tân Nam dựa lưng tường.
Rất , Ôn Ngư, chiêu trò nhỏ của cô một nữa thu hút sự chú ý của :)
*
Buổi chiều, nhà trường tổ chức cuộc họp khẩn cấp, rõ ràng video theo lẽ thường của Chu Mặc Hằng mang ảnh hưởng tiêu cực nghiêm trọng cho trường Đế Quốc.
Hiện tại cả nước đều đang quan tâm chuyện , cho dù video gỡ xuống nhanh ch.óng, nhưng chịu nổi giai đoạn đầu nhiều quần chúng ăn dưa thấy.
đây là nghiêm trọng nhất, vẻn vẹn chỉ là hot search, trường Đế Quốc bất cứ lúc nào cũng thể đè xuống. Nghiêm trọng là phụ học sinh khác của trường chú ý tới.
Hôm nay thể bắt nạt Chu Mặc Hằng, ngày mai là thể bắt nạt khác, học sinh như tiếp tục ở trường Đế Quốc, phụ khác thể yên tâm ?
chuyện liên quan gì đến Ôn Ngư, cô đang đặt lịch khám điện thoại, hôm nay tuyệt đối bệnh viện khám bệnh.
Hệ thống nên đăng ký khoa tâm thần, Ôn Ngư nghĩ thầm cô cũng bệnh tâm thần, thể khoa tâm thần, kết quả tra một cái, mộng du thật sự đăng ký khoa tâm thần.
... Chậc.
Buổi chiều tan học, Vệ Hộ thu dọn đồ đạc xong hỏi Ôn Ngư: "Cô về thẳng nhà ?"
"Không," Ôn Ngư bỏ sách cặp, "Phải bệnh viện một chuyến ."
Động tác của Vệ Hộ khựng : "Cô thế?"
"Không vấn đề lớn gì." Ôn Ngư rõ, lớn thế còn mộng du, cũng chuyện gì đáng để chia sẻ, "Khám bác sĩ xong thì về."
Vệ Hộ nhớ tình trạng của Ôn Ngư thời gian , ăn ngủ , còn thể huýt sáo trêu chọc , giống như là bệnh nặng gì.
Cậu yên tâm: "Cô thể một ? chút việc."
"Việc gì?"
"Không việc lớn gì." Vệ Hộ , chút nào cũng phát hiện đoạn đối thoại hình như xảy một , "Làm xong thì về."
"Ồ, , ." Ôn Ngư thật sự chút tâm thái vô d.ụ.c vô cầu, tuy rằng Vệ Hộ là vệ sĩ bỏ tiền thuê, nhưng bình thường cô việc gì, Vệ Hộ nghề phụ thì cứ .
Hệ thống hiếm khi chuyện.
Đến bệnh viện, Ôn Ngư theo chỉ dẫn tìm phòng khám, cô đặt VIP, cần chờ đợi trực tiếp khám bệnh.
Bác sĩ mặc áo blouse trắng chỉnh tề, kính mắt gác sống mũi, mặt mang nụ ôn hòa, qua văn nhã lịch sự.
Ôn Ngư xuống, vốn định " khám bệnh", miệng trượt : "Bác sĩ, bệnh."
Nụ bên khóe miệng bác sĩ cứng đờ: "Nhìn ."
Ai nó bệnh mà tới bệnh viện chứ.
"Là như thế , mộng du."
"Ồ, cụ thể là tình trạng như thế nào?" Bác sĩ tận chức hỏi.
Ôn Ngư nhớ một chút: "Ban đêm ngủ hình như thường xuyên chạy ngoài? Làm một chuyện thể giải thích , ngày hôm tỉnh cảm thấy cơ thể mệt, đối với những chuyện tối qua ký ức."
Bác sĩ vẻ mặt tản mạn trở nên thận trọng hơn: "Bản cô hình như cũng chắc chắn lắm?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-bien-phim-trinh-tham-thanh-van-mary-sue/chuong-22-truyen-thuyet-tra-nu-da-nhan-cach.html.]
"Bởi vì ký ức, đều là ngày hôm thức dậy gặp một với ." Ôn Ngư lược bỏ Hệ thống, " những chuyện bọn họ đều ấn tượng."
"Nói chung, mộng du đối với quá trình sự kiện xảy chỉ một phần hoặc ký ức."
" , cái của chính là mộng du? hình như ngày nào cũng mộng du, tần suất quá cao ?"
" thông thường mộng du khi đang mộng du dễ đ.á.n.h thức, cho dù đ.á.n.h thức cũng sẽ ở trong trạng thái ý thức hỗn loạn, từng thấy cô mộng du, với cô cô những chuyện gì ?"
Ý thức hỗn loạn? Những chuyện Hệ thống với cô, giống như là ý thức hỗn loạn thể .
Ôn Ngư đột nhiên sợ hãi, đối mặt với bác sĩ dở dở : "Bác sĩ, những ý thức hỗn loạn còn quán bar nhảy đầm và c.h.ử.i với khác thậm chí nhặt đàn ông về nhà, đáng sợ lắm!"
Bác sĩ:...
"Khụ, cái đó, an của cô bảo đảm ? Người đàn ông cô nhặt về nhà an bảo đảm ?"
"Có, thuê vệ sĩ cho , chúng đều an ."
Bác sĩ:...
"Quay chủ đề chính, ý cô là cô khi mộng du sẽ một chuyện thể tin nổi, hơn nữa những chuyện là ý thức mới thể ?"
"Ừm ừm." Ôn Ngư gật đầu.
"Thông thường đều là ban đêm khi cô ngủ mới xuất hiện?"
"Ừm ừm." Mộng du chẳng là khi ngủ say ban đêm mới xuất hiện .
Nghe , bác sĩ sờ cằm rơi trầm tư.
Ôn Ngư cuống lên: "Bác sĩ, bệnh của nghiêm trọng ?"
Bác sĩ cầm b.út lên: "Khó , hiện tại tạm thời quá nhiều tham khảo. cứ theo hiện tượng cô miêu tả mà , cô cái giống mộng du,"
"Ngược giống rối loạn nhận dạng phân ly."
Ôn Ngư mặt c.h.ế.t lặng: "Nói tiếng ."
"Đa nhân cách."
!
Cái quỷ gì?!
"Nha đầu, cô mê sảng tin."
Bác sĩ lộ vẻ an ủi: "Đây chỉ là phán đoán sơ bộ, cũng cô chính là như . Đa nhân cách trải qua kiểm tra nghiêm ngặt hơn mới thể xác định, thậm chí đ.á.n.h thức nhân cách , cô đừng vội."
"Cũng thể chỉ là do cô thời gian áp lực tinh thần quá lớn, thiếu ngủ, như , cô về quan sát thêm vài ngày, nếu tình hình vẫn chuyển biến , chúng cân nhắc khả năng đa nhân cách."
*
Mười giờ tối, Vệ Hộ mang theo đầy mệt mỏi về nhà.
Xoa xoa vị trí n.g.ự.c lệch xuống , thầm hận tay thật tàn nhẫn, ngoại trừ da dẻ lộ bên ngoài, chỗ nào lành lặn.
Phòng khách tối om, Vệ Hộ lười biếng gọi một tiếng "Bật đèn", Ôn Ngư lúc hẳn là đang nghỉ ngơi trong phòng , bật đèn bình thường.
Chỉ là đèn bật, Vệ Hộ liền ngay giữa ghế sô pha dọa giật , chớp mắt kỹ, Ôn Ngư.
"Làm cái gì thế... cô còn ngủ?"
Khuôn mặt tro tàn của Ôn Ngư biểu cảm, chỉ tròng mắt chuyển động một chút.
Vệ Hộ thuận miệng hỏi: "Không cô khám bác sĩ , bác sĩ thế nào?"
Thực tế cũng Ôn Ngư bệnh gì.
Bác sĩ? Miệng Ôn Ngư mếu máo, mắt thấy sắp .
Làm Vệ Hộ ngơ ngác, bước chân về phòng lấy đồ ngủ của dừng , cẩn thận từng li từng tí: "Chẳng lẽ lắm?"
Ôn Ngư hít hít mũi.
Vệ Hộ càng hoảng hơn: "Cái đó, , cô gia sản bạc tỷ, bệnh gì cũng thể chữa, u.n.g t.h.ư cũng sợ."
Ôn Ngư miễn cưỡng gật gật đầu, bình cảm xúc một chút.
Vệ Hộ nhịn : "Cho nên là u.n.g t.h.ư gì? Có liên quan đến não đúng ?"
Ôn Ngư nghĩ nghĩ, bệnh tâm thần hình như là liên quan đến não? Thế là cô gật đầu.
Vệ Hộ hiểu , ngay mà, cái dáng vẻ của Ôn Ngư giống não bình thường.
Ngồi ở phòng khách lâu , Ôn Ngư dậy hoạt động tứ chi cứng ngắc một chút, khi lên lầu dặn dò Vệ Hộ ăn cơm tối.
" cơm tối , để trong tủ lạnh, nhớ ăn, nếu cho dày."
Vệ Hộ sững sờ, phản ứng đầu tiên là hổ là Ôn Ngư đều như còn nhớ đến ăn, phản ứng thứ hai liền chút rõ cũng tả rõ .
Lúc còn ở nhà họ Vệ, cũng chẳng ai dặn dò ăn cơm tối.
Về đến phòng , Ôn Ngư trực tiếp liệt giường, cô hỏi Hệ thống: "Thống Thống, thật sự xảy vấn đề ? vẫn luôn tưởng mộng du."
Hệ thống phản ứng, cách nửa ngày rốt cuộc nhịn : "Cô mộng du trong lòng cô chút má nào ?"
Ôn Ngư: "Ngươi c.h.ử.i bậy, ngươi xong đời ."
Bất đắc dĩ, Hệ thống kiên nhẫn: "Thật chính cô cũng thể cảm giác nhiều chỗ thích hợp đúng ? Lâu như , cô thật sự một chút cũng phát giác ?"
"Cô thật sự, một chút ký ức cũng nhớ ?"