Tôi Bị Ép Bắt Nạt Nam Chính - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-04-13 09:38:07
Lượt xem: 46
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hệ thống lắc đầu: "Không , tất cả đều do cô đổi. Trong kịch bản gốc, quan hệ giữa họ gì."
"Tính cũng , miễn giờ là ."
Hai họ thực sự xứng đôi.
Cả hai gia tộc đều là hào môn lâu đời, hơn nữa trai tài gái sắc, đúng là trời sinh một cặp.
" tiết học ngày mai ?"
Hệ thống đáp: "Có, tám giờ sáng."
" ?"
"Không ."
Học viện Thương mại nghiêm khắc trong việc quản lý học tập của sinh viên.
Từ thứ Hai đến thứ Sáu, hầu như ngày nào cũng tiết học lúc tám giờ sáng.
Ngoài , còn học golf, cưỡi ngựa, đấu kiếm, cắm hoa...
Cuối tuần còn tham gia tiệc tùng, hoạt động câu lạc bộ.
từng nghĩ trường quý tộc là để nghỉ dưỡng, ngờ thành huấn luyện quân sự thế .
Hệ thống an ủi: "Không , lên năm hai sẽ nhẹ nhàng hơn..."
" sợ chet ngay năm nhất mất..."
Hệ thống: "..."
Vì quá kiệt sức, nên mỗi tiết tám giờ sáng của đều trôi qua trong giấc ngủ.
Vừa lớp, quăng cặp xuống, lập tức gục xuống bàn, chẳng còn sức mà bắt nạt nam chính nữa.
Hệ thống gào thét: "Mau tỉnh dậy ! Đã bao lâu chứ? Tiến độ nhiệm vụ chẳng nhích lên chút nào..."
phớt lờ tiếng hét của nó, sang nam chính bên cạnh : " ngủ đây, lát nữa dậy sẽ bắt nạt ! Nhớ giúp trông chừng thầy giáo nhé..."
Nỗi sợ giáo viên dường như khắc sâu DNA của , bất kể là ai, ở độ tuổi nào.
Diệp Tranh lạnh nhạt liếc , gì.
ngủ ngon, hình như còn mơ thấy gì đó.
Gọi tỉnh dậy là giọng quen thuộc của hệ thống: "Giáo viên gọi cô đấy!"
giật b.ắ.n , quả nhiên, giáo viên đang gọi trả lời câu hỏi.
Từ đầu kỳ đến giờ giảng một tiết nào, mà đáp án?
vội vàng cầu cứu Diệp Tranh bên cạnh, nhưng chẳng thèm để ý đến.
Trong lúc tuyệt vọng, hệ thống đột nhiên tay.
lặp lời nó , giáo viên lập tức hài lòng, ngớt lời khen ngợi, khiến ngại.
Hệ thống đắc ý : "Thấy , đàn ông đáng tin, chỉ mới là chỗ dựa vững chắc của cô!"
"Hôn gió nào, bảo bối nhỏ của !"
"Hừ!" Hệ thống hếch cằm, đắc ý đến mức sắp ngửa cổ lên trời: "Còn mau bắt nạt nam chính?"
"Rõ!"
Tan học, chặn ngay ở cầu thang, hống hách chất vấn: "Diệp Tranh, dám để bản tiểu thư mắt ?!"
Xung quanh chẳng ai.
Diệp Tranh mặc áo thun và quần jeans đơn giản, dựa cửa sổ, nghiêng đầu, khóe môi khẽ nhếch lên.
Một nụ nhưng đầy nguy hiểm.
"Rốt cuộc cô gì?" Anh hỏi.
Hả?
ngẩn .
"Hệ thống, tự nhiên thấy sợ thế ? Anh hỏi như , trả lời đây...!"
Hệ thống: "Hay là cô cứ bảo đơn giản là thấy ngứa mắt ?"
Cái thì dễ ăn đ.ấ.m quá, sợ thực sự đ.á.n.h mất...
nuốt nước bọt, cố lấy can đảm: "Anh... Anh... Chuyện của bản tiểu thư mà cũng dám hỏi?"
Diệp Tranh , gì.
càng lúc càng thấy chột , đúng lúc , hệ thống hét lên: "Nữ chính đến !"
chẳng quan tâm nữ chính nữ chính, lập tức quát lên: "Cậu thể bớt giật như thế ? suýt dọa phát bệnh tim đấy!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-bi-ep-bat-nat-nam-chinh/chuong-6.html.]
"Nam chính, nữ chính đều mặt, đây là cơ hội ngàn năm một...!" Giọng hệ thống dần trở nên phấn khích, đó chuyển sang kỳ quái: "Mau lên, cưỡng hôn nam chính! Tạo hiểu lầm!"
WTF?!
Cậu đang cái gì ?!
"Nhanh lên! Nữ chính sắp đến , nhất định để cô tận mắt chứng kiến!"
" mà nam nữ chính còn tình cảm gì mà, thấy thì cũng vô ích thôi!"
"Làm cô họ tình cảm? Người cho cô ! Mau lên, thành nhiệm vụ, cả hai đều chet chắc!"
Câu cuối cùng của hệ thống dọa rùng .
liếc nam chính, nữ chính đang dần tiến gần, nghiến răng siết c.h.ặ.t nắm tay, đó... hôn lên môi .
Diệp Tranh sững sờ, chút phản ứng nào.
Nữ chính cũng chẳng phản ứng gì.
ngơ ngác: "Hệ thống, đúng lắm, phản ứng như thế ?"
"Có thể là cô đang cố nén đau thương, nữ chính thường kiên cường."
Cũng đúng.
Chờ đến khi nữ chính rời , mới buông Diệp Tranh .
Trên khuôn mặt hiện rõ vẻ kinh ngạc hiếm thấy, đối mặt thế nào, đành cúi đầu bỏ chạy.
Sợ Diệp Tranh đ.á.n.h chet, chạy thật xa mới dám dừng .
"Thế nào, chắc đuổi theo nhỉ..."
Hệ thống lạnh lùng : "Ngẩng đầu lên ..."
Ngẩng đầu, thấy Diệp Tranh vẫn yên ở chỗ cũ, bình tĩnh xuống .
Khoảnh khắc bốn mắt giao , hét toáng lên: "A a a a a a a!" lập tức co giò chạy trối chet.
Kể từ ngày hôm đó, sống trong nỗi sợ hãi.
trốn học suốt ba ngày, mỗi đêm đều mơ thấy nam chính vác đại đao đuổi theo c.h.é.m , tỉnh dậy liền toát mồ hôi lạnh.
Hệ thống chơi game trấn an rằng , nó ngoài cuộc nên dễ .
Trước đây chỉ là bắt nạt Diệp Tranh đành, còn trực tiếp quấy rối, quan trọng là còn ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa và nữ chính.
Có lẽ bây giờ Diệp Tranh giet lắm .
Trốn học đến ngày thứ tư, ở trong ký túc xá đến sắp mốc meo .
Nghĩ bụng trường rộng thế , ngoài dạo một chút chắc sẽ đụng nam chính .
đời là đấy, chuyện trùng hợp luôn xảy .
một đoạn, thấy mấy đang bắt nạt Diệp Tranh.
Anh giữa vòng vây, mặc cho bọn họ chế giễu, sỉ nhục, vẫn bất động như thể những lời đó chẳng hề liên quan đến .
Nhìn mà tức quá!
Không kịp nghĩ nhiều, lao thẳng về phía đó.
"Này, mấy là ai thế?"
Nghe tiếng, đám đầu , thấy thì đều sững sờ.
nhân cơ hội bày khí thế của , thèm bọn họ lấy một cái, bước đến cạnh Diệp Tranh, lạnh giọng : "Mấy là cái thá gì? Không chỉ , Giang Khả Khả, mới bắt nạt ?"
Một tên tóc vàng lên tiếng phản bác: "Không ... là —"
"Đừng nhảm. Hôm nay tâm trạng của , chấp với các . Cút ."
Tên tóc vàng còn gì đó, nhưng thấy lệnh, chỉ thể nén giận, hung hăng trừng mắt với Diệp Tranh một cái, đó mặt mày đen kịt rời cùng đồng bọn.
Đám đông xung quanh cũng dần tản , chỉ còn và Diệp Tranh.
Nhiều như , chắc đ.á.n.h nhỉ...?
Đang thấp thỏm yên, Diệp Tranh đột nhiên mở miệng: "Cảm ơn."
Nói gì cơ?
nghi ngờ chính đôi tai : "Hệ thống, nhầm ?"
Hệ thống im lặng một lúc đáp: "Chắc là , nhưng chuyện gì đó . Sao để cảm ơn chứ? Mau bắt nạt để lấy thế chủ động!"
lập tức khoanh tay, liếc xéo Diệp Tranh: "Anh còn đủ tư cách để cảm ơn với bản tiểu thư ."
Diệp Tranh giận, thậm chí còn khẽ một cái.
: "..."