Sau tên Lâm Độ, cảnh giới biến thành Đằng Vân Cảnh. Thiên phú nhất, quả nhiên danh bất hư truyền.
Người mưa xuân quý như dầu, trận linh vũ lôi kiếp Kết Đan ngày rồng ngẩng đầu càng là thiên kim khó cầu. Khương Lương lôi một cái chậu sắt lớn, ánh mắt quỷ dị của Lâm Độ, đặt xuống đất hứng nước mưa.
Đây là nguyên liệu sắc t.h.u.ố.c nhất, đầu dùng chính nước sắc t.h.u.ố.c cho Lâm Độ, đúng là "lấy mỡ nó rán nó".
Lâm Độ bẹp đất nửa ngày mới tự cạy dậy , để Khương Lương bắt mạch xong, nàng chịu đựng cơn đói, nhảy xuống hồ Lạc Trạch bơi một vòng cho sạch. Lên bờ quần áo, nàng mới nhận cao lên, vạt áo pháp bào ngắn mắt cá chân, khá là "cộc cỡn".
Lâm Độ hong khô tóc, b.úi kiểu Đạo gia đỉnh đầu, định bụng xuống núi mời mấy đứa sư điệt ăn cơm, sẵn tiện mua pháp bào mới. Khương Lương Diêm Dã tự giác thu hồi thần thức, định gì đó thôi, bưng chậu nước mưa tìm đồ nhà .
Trẻ con mau lớn, mà Diêm Dã cái tên "khúc gỗ" chắc chắn hiểu tâm lý tuổi dậy thì .
Mưa tạnh, bầu trời rực rỡ ráng chiều, thấp thoáng đạo vận lưu chuyển. Xưa nay kiếp vân ở , tường vân điềm lành ở đó. Không do Lâm Độ thăng cấp quá nhanh do trời về chiều, bộ núi non Vô Thượng Tông bao phủ trong ráng hồng, ngay cả Định Cửu Thành cũng đắm trong kim quang.
Tu luyện đến bậc thứ ba, thọ mệnh ngàn năm, phi hành tự tại, cưỡi mây đạp gió. Lâm Độ rốt cuộc cần tế pháp khí mỗi khi bay nữa. Nàng giữa làn mây, truyền âm cho mấy đứa sư điệt, đó đáp xuống chủ phong báo cáo với Chưởng môn là còn sống, "bắt cóc" luôn Nghê Cẩn Huyên. Một đám rồng rắn xuống núi.
Ráng chiều như mật ngọt rót lên vai các thiếu niên, y phục nhẹ nhàng, tiếng chuông đồng lanh lảnh hòa cùng tiếng vui vẻ.
"Ăn vịt Phúc Mãn Lâu!"
"Ăn đầu cá sốt tương Hải Xương Lâu!"
"Ăn thịt dê nướng Yến Xuân Các!"
Lâm Độ ba đứa sư điệt cho đau đầu: "Ăn hết, ăn hết! Cùng lắm ăn xong quán sang quán khác, cũng tiền."
Cả đám náo nhiệt tiến Phúc Mãn Lâu. Lâm Độ độ kiếp xong, khí thế thu liễm hết, tuổi nhỏ, đến cũng gây chú ý. Đất Bắc tháng hai vẫn lạnh, Mặc Lân khoác áo choàng da chồn đen, vốn cao gầy, từ xa như con gấu đen trộm áo cà sa phiên bản suy dinh dưỡng.
Những còn kẻ tung hứng, tạo khí thế như cả chục , cực kỳ thu hút ánh .
"Lầu hai phòng Thiên tự, sáu vị khách quý!" Tiểu nhị dứt lời, thấy lệnh bài t.ử họ liền hỏi: "Hôm nay vị đạo trưởng nào của quý tông độ kiếp, tường vân , ai nấy đều thấy vui lây."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toan-tong-mon-deu-la-luyen-ai-nao-duy-ta-la-that-dien-phe/chuong-198-an-mung-ket-dan-gap-phai-nao-yeu-duong.html.]
Lâm Độ . Nghê Cẩn Huyên sắc mặt nàng, nuốt ý định khoe khoang trong. Yến Thanh và Nguyên Diệp cũng im lặng. Mặc Lân đáp: "Là một vị sư thúc của ."
Câu chính xác. Lâm Độ thầm nghĩ tiểu t.ử quả nhiên trưởng thành .
Tiểu nhị thấu tu vi của họ, chỉ hùa theo: "Sư thúc của ngài chắc chắn là đại năng tạo phúc một phương, hôm nay rồng ngẩng đầu, đúng là ngày lành."
Cả nhóm lên lầu, những lời bàn tán trong t.ửu lầu lọt tai.
"Hôm nay Vô Thượng Tông tiến giai, thấy ? Lôi kiếp đ.á.n.h lâu thật đấy."
"Ta đếm , Tam Cửu thiên kiếp, chắc là tiến giai Đằng Vân Cảnh!"
"Hoắc, lúc cửa thấy ráng chiều rực rỡ thế, còn tưởng ít nhất cũng là một vị Huy Dương Cảnh chân nhân chứ."
"Người thường cả đời tới Đằng Vân Cảnh, tu nội đan là phúc lớn ."
"Các ngươi chuyện kết đan nhớ tới cái tin sốt dẻo 'Tu Chân Giới Dật Sự Lục' mấy ngày , xem ?"
"Cái nào?"
"Thì là đại t.ử của Bùi Khâm trưởng lão bên Quy Nguyên Tông . Vốn dĩ lôi kiếp kết đan sắp chịu nổi, ai ngờ xả chắn hộ một chút, mới giúp gượng dậy kết đan thành công."
Lâm Độ đến đây, bước chân khựng . Mọi cũng đồng thời dừng bước, dựng tai lên ngóng.
"Thiên kiếp vốn nhắm một , dùng pháp bảo chắn thì thôi, chứ khác lao chẳng là khiêu khích Thiên Đạo ? Bị đ.á.n.h gấp đôi là cái chắc!"
"Chứ còn gì nữa! Nghe nữ tu lao cứu đ.á.n.h nát Kim Đan ngay tại chỗ. Chậc chậc, tội gì khổ thế, thì , chỉ cần c.h.ế.t là còn cơ hội mà."
"Chắc là đạo lữ , nỡ tình lang chịu khổ. Nghe vị đại t.ử sắp sét đ.á.n.h c.h.ế.t, bỗng thấy một bóng trắng lao thiên lôi, nhào lên chắn những đạo lôi cuối cùng."