Toả Sáng - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-04-28 13:13:15
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày chính thức bắt đầu lâu đó.
Tần Nguyệt vẫn giữ thói quen đến sớm. Cô mang theo kịch bản, tìm một góc yên tĩnh từng cảnh. Những chỗ cần chú ý, cô dùng b.út đ.á.n.h dấu, đôi khi còn tự lẩm nhẩm lời thoại của đối phương để tìm cảm xúc phù hợp.
Đối với cô, mỗi cảnh đều chỉ là diễn, mà là một bước thế giới của nhân vật.
Khi cô đang tập trung, phía bỗng tiếng bước chân dừng .
“Em là Tần Nguyệt đúng ?”
Giọng trong trẻo, mang theo chút ý .
Cô ngẩng đầu lên.
Người mặt cô là nữ chính của bộ phim .
Dung mạo xinh , đường nét rõ ràng, ánh mắt sáng, khí chất tự nhiên cần cố gắng. Cô mặc trang phục đơn giản, nhưng vẫn nổi bật giữa đám đông.
Tần Nguyệt nhận ngay.
Chính là nữ chính của bộ phim mà cô từng tham gia.
“Chị em.” Người , thẳng thắn. “Vai cô gái câm của em… diễn .”
Tần Nguyệt dậy, gật đầu.
“Cảm ơn chị.”
“Không cần khách sáo.” Cô khoát tay, tự nhiên xuống cạnh cô. “Chị tên Hạ Vy, năm nay hai mươi sáu. Nếu ngại thì cứ gọi chị là Vy tỷ.”
Tần Nguyệt ngạc nhiên sự nhiệt tình , nhưng vẫn gật đầu.
“Vy tỷ.”
Hạ Vy , ánh mắt mang theo chút hài lòng.
“Vai của em là phản diện đúng ? Chị xem qua kịch bản, hai chúng nhiều cảnh chung.”
“Vâng.”
“Vậy thì .” Hạ Vy chống cằm, cô, giọng chút trêu chọc. “Chị thích diễn với thể theo kịp .”
Câu mang ý khoe khoang, mà giống như một lời khẳng định tự nhiên.
Tần Nguyệt phản bác.
Chỉ khẽ cong môi.
“Em sẽ cố.”
Cảnh đầu tiên của hai sắp xếp buổi chiều.
Đó là một cảnh đối đầu.
Nhân vật của Hạ Vy đại diện cho chính nghĩa, còn nhân vật của Tần Nguyệt là âm mưu. Hai đối diện , lời nhiều, nhưng từng câu đều mang theo ý nghĩa sâu xa.
Trước khi , đạo diễn Trần chỉ một câu.
“Đừng quá. cảm xúc thật.”
Không chỉ dẫn chi tiết.
Cũng thời gian tập thử dài.
Máy bắt đầu.
Trong khoảnh khắc đó, còn là Hạ Vy và Tần Nguyệt.
Chỉ còn hai nhân vật.
Ánh mắt giao .
Một sắc bén, chính trực.
Một lạnh lùng, thâm trầm.
Không cần nhiều động tác, chỉ cần một cái , khí căng lên rõ rệt.
Tần Nguyệt yên, ánh mắt bình tĩnh nhưng sâu thấy đáy.
Cô nâng giọng, cũng thể hiện cảm xúc quá mức.
Chỉ đơn giản là đó… nhưng khiến thể xem nhẹ.
Hạ Vy cô, ánh mắt thoáng qua một tia bất ngờ, nhưng nhanh ch.óng nhập vai.
Hai đối thoại, từng câu từng chữ đều chắc.
Không ai lấn át ai.
Cũng ai hụt nhịp.
“Cắt!”
Giọng đạo diễn vang lên.
Một giây im lặng.
Sau đó, ông gật đầu.
“Qua.”
Chỉ một .
Không cần .
Một vài nhân viên phía nhịn .
Ánh mắt chút kinh ngạc.
Diễn viên thể một là qua , nhưng với cảnh đối đầu như thế , là giữa một diễn viên kỳ cựu và một mới… thì chuyện thường.
Hạ Vy sang Tần Nguyệt, nhẹ.
“Không tệ.”
Tần Nguyệt chỉ khẽ gật đầu.
“Chị cũng .”
Hai nhiều, nhưng sự ăn ý đủ rõ.
So với sự suôn sẻ ở phía , bên khác.
“Dừng! Dừng !”
Giọng đạo diễn Trần vang lên, mang theo rõ ràng sự khó chịu.
“Tiểu Mạn, cô đang cái gì ?”
Cô gái giữa trường , gương mặt vẫn xinh , nhưng biểu cảm cứng.
“Ánh mắt của cô ở ? Cô đang ai? Cô hiểu nhân vật của ?”
Tiểu Mạn khẽ c.ắ.n môi, giọng nhỏ .
“Em… em sẽ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toa-sang/chuong-4.html.]
“Làm ?” Đạo diễn Trần lạnh. “Đây là thứ mấy ?”
Không ai trả lời.
Bởi vì ai cũng , quá nhiều .
Vai của Tiểu Mạn nhiều, tổng cộng đến mười phân cảnh, nhưng mỗi cảnh đều kéo dài gấp đôi, thậm chí gấp ba thời gian dự kiến.
“Chuẩn !” Đạo diễn Trần vung tay. “Lần mà vẫn như thì đừng nữa!”
Không khí trở nên căng thẳng.
Nhân viên xung quanh dám gì, chỉ lặng lẽ việc.
Tần Nguyệt ở một bên, lật kịch bản, về phía đó.
Không vì cô chuyện gì đang xảy .
Mà là vì cô cần quan tâm.
Những ngày đó, sự khác biệt càng rõ ràng.
Những cảnh Tần Nguyệt và Hạ Vy thường diễn nhanh. Hai gần như cần chỉnh sửa nhiều, chỉ cần trao đổi ánh mắt là hiểu ý .
Có những cảnh khó, đạo diễn chỉ cần một , họ nắm .
Thời gian tiết kiệm ít.
Ngược , mỗi đến cảnh của Tiểu Mạn, cả đoàn đều chuẩn tinh thần.
Từ ánh mắt, biểu cảm đến lời thoại, gần như cái nào đạt yêu cầu ngay từ đầu.
Đạo diễn Trần nổi tiếng khó tính, càng ý định nhường nhịn.
Tiếng quát mắng vang lên gần như mỗi ngày.
“Cô đang diễn cái gì ?”
“Cảm xúc ? Cô hiểu kịch bản ?”
“Không ! Làm !”
Có hôm đến tận đêm khuya vẫn xong.
Nhân viên hậu cần mệt mỏi, diễn viên khác cũng ảnh hưởng tiến độ.
Dù , nhưng trong lòng ai cũng bất mãn.
Sau lưng, những lời bàn tán bắt đầu xuất hiện.
“Chỉ chút cảnh mà kéo dài cả ngày.”
“Nếu chống lưng, chắc từ lâu .”
“Đạo diễn Trần mà còn nhịn , cũng là hiếm thấy.”
Những lời ai mặt Tiểu Mạn.
cô cũng nhận .
Chỉ là càng áp lực, cô càng dễ mắc .
Một vòng luẩn quẩn.
Trong khi đó, Tần Nguyệt vẫn giữ thói quen cũ.
Không tham gia những câu chuyện bên lề, bình luận về khác.
Khi cảnh , cô kịch bản, hoặc tìm bạn diễn thử những đoạn quan trọng.
Thái độ của cô kiêu ngạo, cũng quá lạnh lùng.
Chỉ là chuyên tâm.
Dần dần, trong đoàn bắt đầu thiện cảm với cô.
Cô còn trẻ, nhưng tùy tiện.
Diễn , gây phiền phức.
Đối với một đoàn phim, như là quá đủ.
Có còn chủ động bắt chuyện với cô, giúp cô quen với môi trường.
Không khí xung quanh cô trở nên dễ chịu hơn.
Trái ngược với Tiểu Mạn.
Cô vẫn xinh , vẫn giữ vẻ ngoài dịu dàng, nhưng dần dần tách khỏi tập thể.
Không ai cố tình xa lánh.
Chỉ là… ai gần.
Một buổi tối, khi cảnh kết thúc muộn hơn dự kiến, lục tục thu dọn.
Tần Nguyệt ở góc sân, ánh đèn chiếu xuống tạo thành những vệt sáng dài mặt đất.
Xa xa, Tiểu Mạn vẫn đang gọi để thêm một cảnh.
Giọng đạo diễn Trần vang lên, che giấu sự khó chịu.
Nếu là bình thường, lẽ ông đổi từ lâu.
, ông .
Bởi vì phía Tiểu Mạn, đầu tư bộ phim .
Một khoản đầu tư nhỏ.
Trong giới , những thứ thể quyết định chỉ bằng thực lực.
Tần Nguyệt thu ánh mắt.
Cô cảm thấy bất công.
Cũng thấy bất mãn.
Bởi vì cô rõ.
Muốn vững trong giới , thể chỉ dựa việc so sánh với khác.
Cô chỉ cần phần của .
Còn những thứ khác…
Không thuộc phạm vi cô cần quan tâm.
Tần Nguyệt cúi đầu, kịch bản trong tay.
Ánh mắt dần trở nên trầm tĩnh.
Con đường cô chọn, từ đầu dễ .
cũng chính vì …
Cô càng ý định dừng .