TỎ TÌNH BỊ TỪ CHỐI, TÔI VẪN LẦY LỘI - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-03-11 18:37:55
Lượt xem: 75

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vì hai ngày nữa sổ đỏ nên lôi sổ hộ khẩu . Vừa lật thì chuông cửa vang lên. mở cửa, Tạ Du Lễ xông thẳng . Anh định gì đó, nhưng khi thấy sổ hộ khẩu tay , trong mắt đột nhiên bùng lên ngọn lửa giận dữ.

「Mạnh Quả Nhiên, em định kết hôn thật đấy ? Cái thằng nhóc lông bông đó, nó đủ tuổi kết hôn ?」

lùi nửa bước, thẳng : 「Bây giờ đủ tuổi thì cũng ngày đủ mà, chờ một chút là thôi.」

Không ngờ giật phắt sổ hộ khẩu ném xuống đất: 「Anh đồng ý! Anh cho phép em gả cho nó!」

im lặng một lúc, bình thản hỏi: 「Tại đồng ý? Anh là trai em, lẽ tiếc tiền hồi môn ?」

Tạ Du Lễ ép sát tới mặt , mất vẻ điềm tĩnh tự chủ ngày thường: 「Phải! Anh chi tiền hồi môn! Anh chi tiền sính lễ!」

「Anh em gả cho nó.」 Anh siết c.h.ặ.t vai , khẽ: 「Nhiên Nhiên, đừng gả cho nó, ?」

cố gắng kìm nén sự phấn khích trong lòng, giả vờ bình tĩnh: 「Không gả cho , em gả cho ai?」

「Gả cho ! Em gả cho ! Chúng kết hôn!」

mạnh bạo hất tay , cơn giận bùng lên: 「Lúc em tỏ tình với , bảo coi em là em gái. Giờ thấy em tìm mới, nhảy bảo cưới em. Tạ Du Lễ! Anh xem 'rẻ rúng' hả!」

「Phải! Anh rẻ rúng đấy! Anh cũng từng tưởng rằng chỉ coi em là em gái, nhưng cứ nghĩ đến cảnh em nắm tay, hôn môi, thậm chí những hành động mật hơn với đàn ông khác, ghen đến mức g.i.ế.c ! Thế nên... Nhiên Nhiên, em tiếp tục thích , ?」

Từ nhỏ đến lớn, từng thấy Tạ Du Lễ hèn mọn đến thế. Cứ như thể đang phủ phục cát bụi, chỉ để đổi lấy một câu trả lời và một lời hứa của .

「Anh chắc chắn là thật sự thích em? Còn chị Tô Văn thì ...」

Tạ Du Lễ lập tức đáp: 「Anh và Tô Văn chẳng quan hệ gì cả! Chị và sếp của công ty chị yêu sáu năm , sắp kết hôn tới nơi !」

lạnh một tiếng. Hóa hiểu lầm quan hệ giữa và Tô Văn mà cố ý giải thích. Vậy thì hai chúng coi như huề .

luôn nỗ lực nhón chân để với lấy trái tim , và cuối cùng ngọn gió thổi quả táo đỏ mọng rơi lòng bàn tay . thể nhận ?

kiễng chân hôn thẳng lên môi . Tạ Du Lễ sững sờ trong thoáng chốc, lập tức giữ c.h.ặ.t gáy . Hương rượu nhàn nhạt từ thở lan tỏa, chia sẻ cho hương vị của sự toại nguyện. tham lam chiếm lấy, nhưng vẫn cảm thấy đủ.

Thế là, loạn xạ cởi cúc áo , luồn tay vạt áo để cảm nhận nhiệt của . Tạ Du Lễ nhấn c.h.ặ.t t.a.y , cố gắng bình nhịp thở: 「Nhiên Nhiên, vẫn lúc.」

ngước đầu một lát, ghé sát tai thì thầm:

「Tạ Du Lễ, ? Em tự nhủ với lòng rằng, nếu thể em ở bên đàn ông khác mà vẫn dửng dưng, thì em sẽ từ bỏ.」

「Em sẽ dọn đến nhà mới, xin nghỉ việc ở công ty , sẽ bao giờ xuất hiện mặt nữa.」

「Tất nhiên, lúc em kết hôn vẫn sẽ gửi thiệp mời cho , mời phù rể.」

「Sau con của em sẽ gọi là bác, tết nhất sẽ đòi tiền lì xì của . Một đứa đủ, em sẽ sinh thật nhiều đứa... Ưm...」

Tạ Du Lễ mạnh bạo giữ đầu , chặn những lời phía bằng một nụ hôn sâu. mở to mắt, sâu đáy mắt . Sự rung động, sự giải tỏa của đều hiện rõ mồn một.

Từng chiếc cúc áo sơ mi gỡ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/to-tinh-bi-tu-choi-toi-van-lay-loi/chuong-8.html.]

「Nhiên Nhiên, em chắc chắn là sẵn sàng ?」

「Dạ...」

 

19

Sáng sớm, ánh nắng len lỏi qua khe rèm cửa. vặn vẹo cái cổ mỏi nhừ, kéo rèm thì thấy Tạ Việt Thư đang như một bức tượng bậu cửa sổ phòng đối diện. Thấy mở cửa sổ, lập tức nhảy dựng lên gọi điện cho .

「Anh em tối qua tìm chị thấy về cả đêm luôn!」

Tinhhadetmong

: 「...」

Giây tiếp theo, Tạ Du Lễ bước từ phòng tắm: 「Em cứ ở nhà nghỉ ngơi , lên công ty xử lý chút việc về ngay.」

gật đầu, tới cửa nhịn gọi với theo: 「Ê... cái đó...」

Chuyện tối qua nhất thời bốc đồng, giờ thấy hối hận.

「Chuyện tối qua, cần ...」

Tạ Du Lễ ngắt lời : 「Đợi về, chúng thảo luận chuyện kết hôn.」

「... Ờ...」

Tạ Du Lễ nhanh mà về cũng nhanh. Anh ghé qua nhà một lát sang nhà . Bên nhà họ Tạ chắc là dàn xếp thỏa . thấp thỏm gọi điện cho .

「Mẹ ơi, con sắp kết hôn .」

Đầu dây bên ngạc nhiên: 「Kết hôn? Với ai thế?」

「Tạ Du Lễ ạ.」

「... À. Sổ hộ khẩu con tìm thấy đúng , cứ kết hôn . Khi nào bố rảnh sẽ về.」

Chẳng chút bất ngờ nào luôn. Bố nghiên cứu khoa học, dự án ở thì ở đó. Họ ở thì ở đó. Hồi mẫu giáo từng học ở bốn trường khác , cho đến khi tới thành phố C . Dự án dài nhất của họ kéo dài năm năm, đó họ quyết định để định cư ở đây. "Mạnh mẫu ba dời nhà", cuối cùng tìm nhà họ Tạ hàng xóm . Thế là hai họ yên tâm tiếp tục nghiên cứu.

Nhờ mới "năm qua năm khác" của và Tạ Du Lễ. Vừa gả nhà họ Tạ, họ yên tâm quá chứ lị.

Hai bên gia đình đều vấn đề gì, và Tạ Du Lễ trực tiếp đăng ký kết hôn luôn. Trang trí nhà mới, chụp ảnh cưới, chuẩn hôn lễ... quy trình diễn nhanh như chớp điện.

Anh Trịnh tặc lưỡi tiếc rẻ: 「 hai , kết hôn thì kết hôn, trả một căn nhà gì? Mỗi ở một căn ?」

Tạ Du Lễ: 「Cút!」

Tạ Việt Thư đưa cho một cái hộp: 「Cái là Thi Ninh nhờ em đưa cho chị. Cậu bảo, nếu em đối xử với chị thì cứ ly hôn , vẫn đợi chị.」

Tạ Du Lễ: 「Bảo nó cũng cút luôn!」

Loading...