9
Anh trai Bùi Nguyệt đến nhanh, theo là hơn chục , trong đó còn mấy gã tóc vàng. Trông cứ như kiểu sẵn sàng rút d.a.o c.h.é.m bất cứ lúc nào.
Tim bắt đầu thấy run.
Kết quả là em gái khẩy: 「Tao cứ tưởng mày ai đ.á.n.h, hóa là tranh đàn ông với , đúng là tiền đồ! Có bấy nhiêu bản lĩnh thôi thì về nhà mà ở cho lành.」
Anh ngậm điếu t.h.u.ố.c sang một bên, coi như việc chẳng liên quan đến . Hình như còn định xem kịch vui nữa cơ.
May quá, chắc c.h.é.m .
Ngay lúc và Bùi Nguyệt mỗi một bên đang điên cuồng lôi kéo thế , trai Bùi Nguyệt bỗng huýt sáo một cái.
đầu , thấy Tạ Du Lễ bước quán bar. Anh hỏi đường một phục vụ, đó chỉ tay về phía , thế là tới.
nhất thời ngẩn , thế liền Bùi Nguyệt giật phắt .
Tinhhadetmong
Vừa thấy Tạ Du Lễ đến, lập tức mách tội: 「Anh ơi, cô cướp của em!」
「Người của em?」 Tạ Du Lễ nhíu mày vài phần giống .
bỗng thấy chột . Dù thì việc tìm thế cũng lộ liễu quá .
nghĩ thì, giống thì thế ?
「Đêm nay em với em!」
Tạ Du Lễ túm lấy gáy kéo lưng. Anh dứt khoát bước đến mặt thế : 「Đi về nhà với !」
lập tức đắc ý Bùi Nguyệt. Cái gọi là chỗ dựa đấy.
Bùi Nguyệt tức giận lườm trai một cái vì tội "bất lực".
đầu quát thế : 「Ngẩn đó gì, thôi!」
10
Tạ Du Lễ tiên phong, sắc mặt cực kỳ âm trầm. sợ thế bỏ chạy nên bọc hậu phía .
Xe của Tạ Du Lễ đỗ bên lề đường. Cậu thế định ghế phụ.
Tạ Du Lễ lạnh lùng : 「Cậu ghế .」 Thế là đành miễn cưỡng leo lên ghế .
Cửa khóa c.h.ặ.t mở , đành ghế phụ.
Nhìn bộ dạng khép nép của , bất bình: 「Tạ Du Lễ, sợ kìa.」
Tạ Du Lễ bực bội nới lỏng cổ áo: 「Nó gan to lắm đấy.」
Giây tiếp theo hỏi: 「Nó dạy em uống rượu ?」
Cậu thế vội vàng phủ nhận: 「Không ! Là chị tự uống đấy ạ.」
cũng giúp thanh minh: 「 , là em tự uống.」
Tạ Du Lễ: 「Em còn tự hào lắm nhỉ?」
hì hì : 「Thì nào?」
Tạ Du Lễ tức đến nên lời, đột ngột khởi động xe.
Gió thổi qua, men bắt đầu bốc lên đầu, thấy choáng váng. Cứ chốc chốc đầu xem còn ở đó .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/to-tinh-bi-tu-choi-toi-van-lay-loi/chuong-4.html.]
Về đến cửa nhà, loạng choạng kéo thế : 「Đi với chị nào.」
Tạ Du Lễ xách cổ áo từ phía : 「Nó về nhà nó.」
ngơ ngác: 「Nhà nó?」
Cậu thế cũng lên tiếng: 「Em về nhà với trai em.」
càng hoang mang hơn: 「Anh trai?」
Cậu đáp: 「Vâng, chị Nhiên ơi, lẽ chị vẫn nhận em ? Hồi nhỏ chị còn bế em suốt cơ mà.」
Tạ Du Lễ, thế . Cảm giác như đang thấy ảnh ảo trùng lặp.
lắc đầu hai cái, gục đầu ngã nhào lòng Tạ Du Lễ.
11
Trong mơ thấy hai Tạ Du Lễ đang đ.á.n.h sứt đầu mẻ trán vì .
một bên bảo họ đừng đ.á.n.h nữa, ba chúng sống hạnh phúc bên hơn . Cuối cùng, thành công sống cuộc đời "tay trái ôm một , tay ấp một ".
Giấc mơ đến mức khiến bật tỉnh cả ngủ.
「Chị Nhiên, mơ thấy gì mà vui thế?」
mở mắt thấy một khuôn mặt to đùng ngay sát đầu. Suýt chút nữa là tung một cú đ.ấ.m theo bản năng .
「Cậu là ai!」
「Chị ngay cả em mà cũng nhận , thật là đau lòng quá .」
quan sát một hồi, chắc chắn hỏi: 「Tạ Việt Thư?」
Tạ Việt Thư: 「Chuẩn luôn!」
Thằng nhóc cũng giống , từ nhỏ lười học. Sợ nó đỗ cấp ba, trai nó tống nó nước ngoài để "cứu quốc đường vòng", đợi đến lúc đó bỏ qua kỳ thi đại học mà nộp đơn thẳng trường bên luôn.
Lần về nó còn phồng má uống sữa trẻ em cơ mà. Chớp mắt một cái cao hơn nửa cái đầu . Thức ăn nước ngoài đúng là "mát tay".
「Tối qua chị ngủ ở đây ?」 Đây là phòng của Tạ Du Lễ, giường của Tạ Du Lễ.
Với bản tính sạch sẽ của , đầy mùi rượu, chắc cả cái giường quá.
Tạ Việt Thư: 「Chứ nữa? Tối qua chị còn định kéo em ngủ chung, nhưng em đồng ý đấy.」
nhớ chuyện tối qua, lập tức bịt miệng nó :
「Câm miệng, chuyện hôm qua cấm nhắc !」
Giọng của Tạ Du Lễ vang lên ở cửa: 「Tỉnh thì xuống lầu ăn sáng.」
Trên bàn ăn, rón rén liếc trộm Tạ Du Lễ.
Anh đặt ly xuống, ngẩng đầu sang. Anh tựa lưng , bình thản lên tiếng:
「Nói , hôm qua ai đưa em đến quán bar?」
Tuy rằng bắt nạt thì sẽ chống lưng, nhưng gây họa thì vẫn ăn mắng. Lúc Tạ Du Lễ thực sự tức giận trông đáng sợ.
vội vàng nháy mắt với Tạ Việt Thư.