6
Tô Văn, Giám đốc dự án của Tâm Di Tech. Bạn học đại học của Tạ Du Lễ.
Hai chuyện rôm rả bàn ăn. Bữa cơm khiến nuốt trôi.
Vừa buông đũa, đột nhiên Tô Văn gọi tên :
「Tuần là sinh nhật bác gái , chị chọn một món quà nhưng bác thích gì, Nhiên Nhiên thời gian ? Đi dạo với chị một chút nhé?」
oán hận Tạ Du Lễ. Cái gì đây, định mắt phụ ? Định bàn chuyện cưới xin luôn ?
Bắt chọn quà cho chồng tương lai của chị, là đang đ.â.m tim !
「Em thời gian!」
Thế là trong nháy mắt, mặt ở trung tâm thương mại cùng Tô Văn.
Chị cầm hai chiếc khăn lụa bảo chọn, chỉ tay đại: 「Cái .」
Chọn khăn xong, chị cầm hai chiếc cà vạt hỏi ý kiến .
Khỏi cần nghĩ, chắc chắn là tặng cho Tạ Du Lễ .
tiếp tục chỉ: 「Cái !」
Tô Văn nghi ngờ: 「Màu tím lòe loẹt quá ?」
「Không !」 khẳng định chắc nịch, 「Tin em , màu tím phong vị đấy.」
「Vậy thì .」
Cuối cùng, chị còn tặng quà cho . kiên quyết từ chối.
sẽ bao giờ chúc phúc cho họ . Không bao giờ!
7
với Hứa Cam rằng tình yêu của c.h.ế.t .
Nó chẳng hiểu nỗi đau của :
「Có gì to tát , cũ thì mới tới. Chẳng vấn đề gì mà một mẫu giải quyết . Một xong thì hai .」
Trong lòng thì từ chối, nhưng đôi chân phản chủ lời.
Thế là theo Hứa Cam đến quán bar.
Hôm nay nó hào phóng lạ thường: 「Tối nay tớ bao!」
Sợ là "tấm chiếu mới" đầu bar, vung tay gọi ngay hai chai rượu.
Sau hai ly, cảm thấy m.á.u trong sôi sùng sục, như sắp biến thành một con dã thú đến nơi.
「Người mẫu ! Lên đây!」
Hứa Cam chỉ tay về phía sàn nhảy: 「Chẳng đang nhảy ở đằng .」
vội vàng móc kính từ trong túi đeo .
Hô! Nhảy "cháy" thật sự.
trợn tròn mắt bắt đầu lựa chọn. Để xem cơ bụng của ai hấp dẫn hơn nào.
Bỗng nhiên, đồng t.ử chấn động.
Ở rìa sàn nhảy, một đàn ông đang giơ tay, đung đưa theo điệu nhạc một cách tùy hứng.
Thoải mái và phóng khoáng.
Tinhhadetmong
Anh giống những khác, nháy mắt đưa tình, nịnh nọt, cúc áo cũng chẳng thèm cởi.
Vì mặc áo thun, gì cúc mà cởi.
Quan trọng nhất là, trông giống Tạ Du Lễ đến bảy phần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/to-tinh-bi-tu-choi-toi-van-lay-loi/chuong-3.html.]
trẻ hơn.
Trẻ là , trẻ thì ngây thơ dễ "xử".
bật dậy.
「Ơ, đấy?」 Hứa Cam đuổi theo .
Bước chân của lúc còn kiên định hơn cả lúc thi đại học:
「Chọn xong !」
Ngay giây phút đó, dứt khoát đưa một quyết định:
「 sẽ chơi bài 'Thế văn' (văn chương thế )!」
8
Trong sàn nhảy, chen chúc .
thế như chẻ tre, gạt đám đông mở đường, mắt thấy sắp chạm tay mục tiêu thì đột nhiên kẻ thù đội trời chung của lao .
Bùi Nguyệt nhanh chân hơn một bước, chắn mặt "kẻ thế " của .
「Trai ? Đi một ? Uống một ly nhé?」
Cậu thế nở nụ : 「Ngại quá chị ơi, em uống rượu.」
「Không , ai chẳng đầu.」 Bùi Nguyệt trực tiếp tay kéo .
nổi nữa: 「Buông !」
Bùi Nguyệt khựng một chút, lập tức tấn công :
「Ồ, Mạnh Quả Nhiên, cũng bar chơi ? Sao thế, cô cũng nhắm trúng em trai ? Không cần Tạ Du Lễ nữa ? Là cần, là... cửa ?」
Dưới tác động của cồn, như lớp giáp đồng da sắt:
「Tạ Du Lễ là cái thá gì, một đàn ông mà cũng xứng để bà đây thu tâm dưỡng tính ? Cả một cánh rừng đại ngàn đang chờ khám phá đây .」
Khóe miệng Bùi Nguyệt giật giật: 「Cô uống quá chén đúng ?」
xua tay: 「 tỉnh táo lắm.」
sang phía thế . Để nâng cằm lên, cố hết sức kiễng chân:
「Có với chị ?」
Bùi Nguyệt hùng hổ đẩy : 「Mạnh Quả Nhiên! trúng .」
「Thì .」 rút thẻ tín dụng ném đ.á.n.h "cộp" xuống bàn, 「Cậu ! bao !」
Cậu thế rụt rè lên tiếng: 「Hay là... hai chị hỏi ý kiến của em ?」
và Bùi Nguyệt đồng thanh quát: 「Câm miệng!」
Cậu sờ sờ mũi, dám ho he thêm tiếng nào.
Bùi Nguyệt: 「Hôm nay cô đừng hòng mang .」 Nói xong cô lấy điện thoại : 「Anh! Bar Lan Hải, mang qua đây ngay cho em!」
Anh trai Bùi Nguyệt là một tay chơi chính hiệu, thường xuyên lui tới các tụ điểm ăn chơi, lưng lúc nào cũng một đám đàn em.
Thì ? cũng mới một ông " trai hờ" đấy thôi.
Gọi cứu viện á? cũng !
lập tức gọi cho Tạ Du Lễ. Nghe thấy tiếng nhạc xập xình bên , giọng rõ ràng là đang khó chịu: 「Em đang ở ?」
「Ở quán bar! Anh ơi, em bắt nạt, mau đến đây .」
Sợ đến, bồi thêm một câu: 「Em mà thua trận thì cũng mất mặt lắm đấy!」
Nói xong một mạch cúp máy luôn.