Dẫu sớm đoán định đây là kiệt tác của tiểu tôn nữ, nhưng Vương lão thái thái ngờ nàng nhọc lòng vì lão tứ đến thế! Đống đồ vật lạ lẫm choán hết cả mặt sàn, qua đầy ắp, khiến trong phòng suýt chẳng còn chỗ mà đặt chân.
Bà tiểu tôn nữ, xót xa sốt ruột mắng khéo: "Ánh Tuyết, cái đồ lanh lợi ! Con thật là..."
Tô Ánh Tuyết hé mắt tổ mẫu một cái rụt cổ trốn tránh, nhất quyết hé răng. Nàng sớm nhận tổ mẫu thích nàng tùy tiện lấy vật lạ ngoài, nhưng khối quặng vàng để trong nhà cũng vô dụng, chẳng bằng đổi lấy thứ gì đó cho Tứ ca lót !
Vương lão thái thái hiểu tâm ý của nàng? Đứa trẻ chắc chắn thấu cuộc trò chuyện giữa bà và hai lớn, liền ghi tạc lòng. Thế nên chỉ trong chớp mắt, nàng biến một đống đồ ăn thức uống đầy nhà.
Bà cháu gái mà lòng đầy ưu tư, hài nhi bé tẹo thế cái gì cũng cơ chứ? Nói còn sõi mà lo toan việc đại sự trong gia đình !
Lão tam bên cạnh hì hì: "Tổ mẫu, đây là chuyện đại hỷ, cứ mãi u sầu thế?"
Vương lão thái thái lườm một cái: "Con thì cái gì!" Những nỗi lo thầm kín trong lòng bà, hạng trẻ con như lão tam thể thấu hiểu?
Lão đại và lão nhị đưa mắt , thầm hiểu rõ cơ sự. Lão nhị liền nhẹ nhàng khuyên giải: "Tổ mẫu chớ quá lo âu. Tiểu dẫu nhỏ tuổi nhưng tâm trí thông tuệ, linh lung, chắc hẳn nàng tính toán của riêng ."
Thư Sách
Lão tam cũng phụ họa theo: "Phải đó tổ mẫu, tiểu ngốc nghếch như lão tứ, chỉ ăn thôi ! Muội tinh lắm!"
Lão đại tiểu một cái, cũng trầm mặc gật đầu tán thành. Vương lão thái thái dẫu còn trĩu nặng tâm tư, nhưng hai đứa cháu lớn khuyên bảo một hồi, lòng cũng dần nguôi ngoai, cảm thấy lời chúng cũng vài phần đạo lý. Cháu gái bà vốn là thiên tài thông minh, giống những kẻ đầu óc u mê.
Nghĩ thông suốt, Vương lão thái thái thở phào một nhẹ nhõm, lòng quang đãng hẳn lên. Bà đống đồ vật sàn, chẳng rõ là loại nãi (sữa) gì, liền bảo: "Lấy một túi xem cách dùng thế nào, còn đem cất cả tiểu kho ."
Nhà họ Vương dẫu ở nhà tranh vách quế nhưng vẫn giữ nếp xưa, mỗi nhà đều một gian kho nhỏ để dự trữ lương nhu. Tuy những năm qua nhà họ nghèo kiết xác, cái kho luôn trống huếch trống hoác, mạng nhện giăng đầy, nhưng nay cuối cùng cũng vật để lấp đầy.
Lão tam tìm thấy chiếc chổi, vác ngay lên vai: "Tổ mẫu, để con quét dọn ! Gian phòng đó bỏ bấy lâu, chắc bụi bặm nhiều lắm!"
Lão đại cũng dậy: "Con phụ một tay cho nhanh!"
Tô Ánh Tuyết nấp trong lòng Nhị ca, đôi mắt híp thành hình trăng khuyết, vẻ mặt vô cùng đắc ý. Hành động nhỏ Nhị lang – vẫn luôn dõi theo nàng – bắt gặp ngay tức khắc. Hắn khẽ trêu chọc: "Sao nào, giờ giả vờ ngủ nữa ?"
Tiểu oa nhi lập tức nhắm tịt mắt , khiến Vương lão thái thái bực buồn .
Huynh nhà họ Vương ai nấy đều thông tuệ. Túi sữa bột dẫu lạ lẫm nhưng họ đoán thử, chẳng mấy chốc nghiên cứu cách pha chế. Loáng cái, hai bát sữa thơm lừng bưng tới cho hai đứa nhỏ, mùi sữa thanh tao lan tỏa khắp gian phòng.
Trong lúc đó, tại nhà Căn Tử, thê t.ử Căn T.ử đang loay hoay xử lý con cá tranh cướp . Con cá trơn tuột như chạch, mụ vợ chạm tay nó vọt mất. Tức , mụ đổ sạch nước trong chậu gỗ ngoài. Mụ đắc ý nghĩ bụng, dẫu trơn trượt đến thì con cá cũng bụng mụ canh mà thôi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/to-mau-om-ta-ve-nha-cac-ca-ca-duoi-sach-van-den/chuong-58-hinh-phat-ke-dom-ngo.html.]
Lần mụ nếm một giọt canh nào, mụ hạ quyết tâm ăn cho no căng rốn, ăn đến mức bước nổi mới thôi! Đôi mắt mụ đảo liên hồi, con cá béo mà thèm thuồng l.i.ế.m môi.
Vốn dĩ hai vợ chồng định nấu cá ngay, nhưng những ngày qua chỉ mải mê rình rập ở sơn động để tranh cướp, chẳng ai rảnh rang kiếm củi khô. Có cá mà lửa thì thành bữa? Thế là Căn T.ử xách liềm cửa kiếm củi. Lúc còn hớn hở: "Nhà nó chờ nhé, kiếm củi về hai cùng hưởng canh cá!"
Thê t.ử Căn T.ử lườm nguýt chồng một cái, m.ô.n.g dính c.h.ặ.t chiếc ghế đẩu, chẳng buồn đáp lời. Chờ khi tiếng cổng đóng, mụ mới khập khiễng chạy xem, xác nhận chồng xa mụ mới con cá trong chậu, nước miếng chảy ròng ròng.
Trong lòng mụ tràn ngập oán hận. Rõ ràng là nam nhân của mụ, mà cứ nhất quyết thiên vị nhà Vương lão thái thái! Cho dù cho tiền mua quan tài cho cha mụ thì ? Đó là do mụ bản lĩnh mượn , việc gì trả? Căn T.ử còn mụ mất mặt đám bà nương trong thôn, mụ càng nghĩ càng hận, ánh mắt dần trở nên độc địa.
Con cá là mụ bắt ! Nếu chồng mụ về phía mụ, mụ sẽ ăn một , cho một miếng! Nghĩ đến việc Căn T.ử ăn mảnh, mụ nghiến răng, miệng múa may ngừng nhưng vì câm nên tịnh một tiếng động.
Như mắng c.h.ử.i đủ trong lòng, mụ con cá trong chậu. Chẳng mắt mụ hoa lên , mà mụ cứ thấy đôi mắt đen láy của con cá như đang chằm chằm . Mụ tặc lưỡi bỏ qua, cá thì cũng mắt, thì ? Một lát nữa mụ sẽ nuốt chửng nó, chẳng để cho chồng lấy một mẩu xương!
Sợ chồng về sớm, mụ đợi lửa mà cầm d.a.o định xẻ thịt ăn sống! Đang lúc đắc ý giơ d.a.o lên, con cá trong chậu bỗng dưng bật tung lên trung, cái đuôi quất mạnh một phát cổ tay mụ. Cánh tay mụ tê dại như điện giật, chiếc d.a.o rơi choảng xuống đất.
Mụ vợ đỏ mắt nhặt d.a.o lên, miệng múa may điên cuồng như đang rủa xả. Con cá đen trong chậu vẫn lặng yên, đôi mắt u tối tỏa luồng khí lạnh lẽo khiến mụ rùng . Mụ tự trấn an rằng đó chỉ là ngoài ý , chứng tỏ cá còn tươi nên mới khỏe thôi!
Khi mụ vung d.a.o lên nữa, cái đuôi cá quật mạnh. Lần tiếng d.a.o rơi, chỉ thấy thê t.ử Căn T.ử ôm mặt ngã nhào, lăn lộn đau đớn sàn nhà! Mụ gào nhưng thể phát âm thanh, chỉ thể dùng con mắt còn run rẩy về phía con cá.
Trên miệng con cá đen đang há rộng, nửa con ngươi đẫm m.á.u của mụ đang mắc kẹt ở đó, trông vô cùng kinh dị!