Khi màn đêm buông xuống, nhà họ Vương quây quần bên mâm cơm đạm bạc mà ấm cúng.
Trên bàn gỗ, nóng bốc lên nghi ngút mang theo hương vị tươi ngon đặc trưng của canh cá. Qua bàn tay khéo léo của Vương lão thái thái, mùi vị càng thêm nồng nàn, quyến rũ lòng . Đám trẻ nhà họ Vương mỗi bưng một bát canh, gương mặt ai nấy đều rạng rỡ niềm vui.
Vì ngày mai lão tam sẽ lên đường tới học đường, đây coi như là một hỉ sự của gia đình, Vương lão thái thái liền đặc biệt luộc ba quả trứng gà, chia cho mỗi em một quả. Trứng gà trắng nõn ngay mặt bàn, nhưng tuyệt nhiên chẳng ai dám động đũa.
Lão tam nuốt nước miếng, lí nhí hỏi: “Tổ mẫu, hôm nay trứng ạ?”
“Sao nào? Có trứng ăn mà con còn vui?” Vương lão thái thái lườm một cái.
Lão tam vội vàng lắc đầu: “Dạ vui chứ ạ, nhưng trứng chẳng để dành cho tiểu ?”
Vương lão thái thái bực buồn , mắng khéo đám cháu: “Cứ ăn ! Nhà giờ trứng gà trứng vịt nhiều xuể, các con ăn thêm ba quả thì ngày mai gà vịt vẫn đẻ tiếp thôi. Phần của tiểu sớm cất kỹ !”
Nghe , ba mới dám bóc vỏ trứng. Quả trứng gà trắng mịn cầm tay, chỉ thôi cũng đủ vị thơm bùi lan tỏa trong miệng đến nhường nào. cả ba vẫn đầy do dự, đồng loạt hướng mắt về phía tiểu .
Như để minh chứng cho lời của tổ mẫu, Tô Ánh Tuyết hăng hái khua đôi tay nhỏ, nỗ lực há miệng bập bẹ từng chữ:
“Ca... ca... trứng... trứng!”
Vương lão thái thái bảo: “Còn mau ăn ? Tiểu đang thúc giục các con đấy!”
Dưới sự chứng kiến của tiểu oa nhi, ba mới bắt đầu thưởng thức. Lão tam l.i.ế.m môi vài cái một ngụm ăn sạch, vị thơm ngậy của trứng xúc động đến mức suýt rơi lệ. Lão nhị thì ung dung ăn từng miếng nhỏ, cử chỉ thanh tao thoát tục. Lão đại chẳng câu nệ, trực tiếp dầm trứng bát cơm lớn và lấy và để.
Có lẽ thấy các ca ca ăn ngon nên Tô Ánh Tuyết cũng phấn khởi theo, hôm nay nàng dùng bữa nhiều hơn hẳn ngày thường. Nàng uống hết một bát canh cá lớn ăn thêm hai miếng bánh trứng rán. Vương lão thái thái lo lắng sờ cái bụng nhỏ căng tròn của nàng, dám đút thêm nữa.
“Cháu ngoan, bụng con tròn lẳn thế , ăn thêm ! Nào, để tổ mẫu bế con dạo một vòng cho tiêu thực!”
Lão tam tiểu , vội vàng và thêm mấy miếng cơm: “Tổ mẫu đợi con với, con ăn xong ngay đây, để con bế tiểu dạo!”
Ngày mai học, chẳng khi nào mới về nhà, đêm nay lão tam hạ quyết tâm ở bên tiểu thật nhiều. Cậu chẳng kịp lau miệng vội chạy sân: “Tổ mẫu, để con bế cho!”
Trong phòng chỉ còn lão đại và lão nhị đang cho lão tứ b.ú sữa dê. Tiếng la hét của lão tam vọng khiến cả hai khỏi mỉm , nhưng nụ nhanh ch.óng tắt ngấm bằng vẻ lo âu.
Chẳng hiểu vì , sức ăn của lão tứ cứ tăng lên từng ngày. Hôm qua một bữa bốn bát sữa lớn còn tạm đủ, hôm nay uống hết bát thứ tư mà vẫn há miệng đòi thêm. Nếu cho ăn, nhóc liền mếu máo chực .
Lão đại đưa tay sờ bụng lão tứ, thấy nó vẫn phẳng lì như ăn gì. Chẳng rõ bốn bát sữa biến hết?
“Nhị , sách nhiều, xem lão tứ thế là ?” Hắn trầm giọng hỏi.
Vương Nạp cũng ngẩn , lắc đầu đáp: “Đại ca, trong sách thấy nhắc đến chuyện lạ . Có lẽ chúng nên đưa tứ đến y quán xem .”
Dẫu là trẻ nhỏ ăn ch.óng lớn, nhưng liên tục uống bốn bát sữa lớn mà vẫn kêu đói thì quả thực bất thường. Hai liền mang chuyện thưa với Vương lão thái thái.
Lão đại bưng bát hỏi: “Tổ mẫu, lão tứ dường như vẫn no, tính đây ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/to-mau-om-ta-ve-nha-cac-ca-ca-duoi-sach-van-den/chuong-51-lao-tu-an-mai-khong-no.html.]
Bà xong cũng bán tín bán nghi, thở dài: “Cái thằng bé tham ăn đến thế? Bốn bát lớn mà vẫn đủ ?”
Lão đại bế lão tứ đưa lên: “Dạ, vẫn đủ, đang mếu máo đây ạ!”
Thư Sách
Nhìn lão tứ rơm rớm nước mắt, Vương lão thái thái đành bảo: “Thôi, cho nó thêm một bát nữa, nhưng tuyệt đối hơn! Con dê dẫu sai sữa đến mấy cũng chẳng chịu nổi sức uống của nó , chắt chiu chứ!”
Bà lão tứ uống sữa mà khỏi sầu não. Đứa trẻ chẳng lẽ là quỷ c.h.ế.t đói đầu thai? Cứ đà , e là cả gia sản nhà họ cũng nó ăn sạch mất. Cũng may Ánh Tuyết là đứa trẻ phúc, bằng nhà họ Vương nuôi nổi hai miệng ăn kỳ quặc thế .
Như một thói quen, lão tứ khi uống sữa xong liền đưa mắt tìm kiếm hình bóng Tô Ánh Tuyết, thấy nàng mới chịu an tâm nhắm mắt ngủ. Lão tam cạnh hứ một tiếng: “Cái đồ bám đuôi!”
Nghĩ đến sức khỏe của các cháu, Vương lão thái thái gọi tất cả dặn dò: “Lão đại, khi nào đến y quán, nhớ đưa cả Ánh Tuyết và lão tứ khám. Một đứa thì chịu uống sữa dê, một đứa thì uống mãi no, thật là kỳ lạ! Đừng để chúng mang bệnh gì trong .”
Lão đại trầm giọng đáp: “Dạ, tới con sẽ đưa cả hai đứa cùng một lúc.”
Lão tam bên cạnh nôn nóng, giành lấy tiểu từ tay tổ mẫu: “Tổ mẫu, để con bế cho!”
“Cẩn thận đấy, nếu thấy tiểu mệt thì bế ngay!” Bà quên dặn dò kỹ lưỡng.
Lão tam hớn hở bế sân. Vừa giữa sân, bỗng một tia lôi điện màu tím x.é to.ạc màn đêm, giáng xuống ngay bên tai một tiếng nổ vang trời. Mặt đất rung chuyển, bụi đất mịt mù. Những tia sét chằng chịt bầu trời to lớn như những thùng nước khổng lồ, khiến lão tam lóa cả mắt. Đời từng thấy thiên lôi nào khủng khiếp đến thế, chôn chân tại chỗ, ngây lên.
Cậu thầm thì: “Tiểu ... sét to quá...”
Tô Ánh Tuyết cũng ngước lên cao. Một luồng lôi điện khổng lồ mang theo uy áp khủng khiếp đang nhắm thẳng hai mà bổ xuống. Lão tam sợ đến mức cứng đờ , đôi chân nhấc nổi, chỉ theo bản năng ôm c.h.ặ.t lấy tiểu lòng để che chở.
Tô Ánh Tuyết tam ca, gương mặt nhỏ nhắn hiện rõ vẻ nghi hoặc xen lẫn hoảng hốt. Thiên lôi kề cận thế , tam ca của nàng chạy?
Nàng cuống quýt "ê ê a a", đôi tay nhỏ túm c.h.ặ.t lấy vạt áo . Trong chớp mắt, luồng cự lôi màu tím rực lửa lao đến ngay mắt lão tam.