Trường Phong một ngày bôn ba vất vả, thêm vết thương , chút thức ăn ít ỏi trong bụng sớm tiêu tan sạch sẽ. Lúc , hương thơm của thức ăn xộc mũi khiến cái bụng của kìm mà kêu lên những tiếng "ùng ục" rõ mồn một.
Lão Tứ thấy, liền vô tư thốt lên:
— Trường Phong thúc, đang đói lắm ? Sao cái bụng kêu to đến thế? Mỗi bụng cháu kêu như là cháu thấy đói đến mức "lưng dán n.g.ự.c" , chắc cũng giống cháu đúng ?
Trường Phong ngẩn , ôm lấy bụng , ngượng ngùng đáp:
— Quả thực là... chút đói.
Vương lão thái thái khẽ giật , thầm mắng cái thằng Lão Tứ thật là vô tâm! Bà tiến gần, đưa thố khoai tây còn bốc khói nghi ngút đến mặt Trường Phong, hiền từ bảo:
— Khoai tây mới lò, vẫn còn nóng hổi lắm, con mau cầm lấy mà lót !
Trường Phong vội vàng xua tay định từ chối, nhưng cử động mạnh khiến vết thương nhói đau, mồ hôi hột trán lập tức rịn . Hắn thố khoai tây với ánh mắt đầy tò mò, bởi khi mới đến Vương gia danh nhưng từng nếm thử hương vị .
— Vương thẩm, đây là... khoai tây ?
— Phải, chính là nó, hương vị ngon lắm! — Bà lão mỉm , bẻ đôi một củ khoai đưa tận tay : — Cầm lấy mà ăn, khách sáo.
Trường Phong vẫn còn đôi chút e dè:
— Thẩm , như cho lắm. Sao con thể ăn đại ca ?
Vương lão thái thái hừ nhẹ một tiếng, đầy vẻ uy quyền của chủ mẫu:
— Đây là nhà của , đói thì ăn, gì mà ? — Bà liếc mắt về phía Vương Sinh đang gần đó: — Ta cho con ăn, xem ai dám hé răng nửa lời?
Vương Sinh ở phía cũng khẽ ho một tiếng:
— Nương cho, cứ việc nhận lấy!
Bấy giờ Trường Phong mới hân hoan đón lấy củ khoai, c.ắ.n một miếng lớn. Vị bùi nhùi, ngọt thanh nhẹ nhàng lan tỏa nơi đầu lưỡi khiến khỏi gật gù tâm đắc.
Bữa cơm ấm áp và những nỗi lòng
Cùng lúc đó, Phúc Quý và Tống Ngọc Thư cũng nhanh tay bày biện xong xuôi bát đũa. Các em Lão Đại, Xuân Hoa cùng Lão Nhị, Lão Tam cũng vặn tề tựu đông đủ. Vương lão thái thái vẫy tay gọi:
— Tới đúng lúc lắm, các con mau xuống dùng bữa !
Lão Đại và Xuân Hoa rửa tay xong cạnh , dáng vẻ đôi phu thê trẻ vô cùng hòa thuận, dù ít lời nhưng ánh mắt trao đầy vẻ ân ái. Sau khi cả nhà an tọa, đều quên hỏi han vết thương cánh tay của Trường Phong.
Trường Phong lắc đầu xua tay:
— Không , chút thương tích với mà là chuyện thường ngày, quen , đừng quá lo lắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/to-mau-om-ta-ve-nha-cac-ca-ca-duoi-sach-van-den/chuong-455-tieu-nha-dau-quyet-chi-hoc-vo.html.]
Lời tưởng chừng như bình thản khiến lòng chùng xuống, đặc biệt là Tô Ánh Tuyết, đôi mắt hạnh của nàng bỗng chốc rưng rưng. Trường Phong vẫn thật thà tiếp lời:
— Những kẻ như chúng xông pha ngoài , sống nay chẳng còn đến mai, luôn đối mặt với hiểm nguy rình rập. Chỉ cần giữ cái mạng là vạn hạnh, b·ị th·ương nặng nhẹ còn quan trọng nữa.
Hắn cúi đầu ăn khoai , chẳng hề để ý rằng những lời bộc bạch đỏ hoe mắt của bao nhiêu trong phòng. Vương lão thái thái thở dài sườn sượt:
— Trường Phong , các con ngoài thực sự chịu quá nhiều khổ cực !
Bà hiểu rằng mảnh đất Phượng Minh dẫu còn yên ngày nào là nhờ công sức và xương m.á.u của những chiến sĩ như Trường Phong đ.á.n.h đổi về. Mỗi ngày bình yên mà họ đang hưởng đây, kỳ thực đều là thứ trân quý đ.á.n.h đổi bằng mạng sống.
Lời thỉnh cầu bất ngờ
Tô Ánh Tuyết dùng tay áo thấm nhẹ khóe mắt, nàng gắp một miếng cà chua xào trứng bát của Trường Phong:
— Cha nuôi, dùng bữa ! Món là do con cùng Tứ ca và Tống ca ca cùng , nếm thử xem hợp khẩu vị ?
Trường Phong vì quá đói nên chỉ mải mê ăn, chẳng nhận tiểu nha đầu bên cạnh đang âm thầm lau nước mắt. Mãi đến khi nàng thút thít một tiếng, mới giật ngẩng đầu lên. Thấy bảo bối của đang đỏ hoe cả mắt, cuống quýt lắp bắp:
— Sao... con ? Có cha nuôi sai điều gì con phật ý ?
Thư Sách
Trường Phong vốn thô kệch, vợ con nên chẳng dỗ dành trẻ nhỏ , thấy nàng mà cuống cả chân tay. Tô Ánh Tuyết nức nở lắc đầu:
— Con giận... con chỉ là thấy các cha nuôi và cha vất vả quá, thật chẳng dễ dàng gì...
Trường Phong thở phào, ôn tồn giảng giải:
— Chuyện đó gì con, giữ vững giang sơn Phượng Minh thì hy sinh chứ. Sau khi xuống ai cũng như ai cả, sớm muộn một chút cũng . Chỉ cần còn thở là cha nuôi thấy vui , vết thương nhỏ con đừng để trong lòng.
Nào ngờ lời khuyên giải khiến nước mắt Ánh Tuyết rơi như mưa thể ngăn . Trường Phong một nữa hoảng hốt:
— Ánh Tuyết ngoan, đừng nữa, cha nuôi sai , cha nuôi gở nữa, con đừng mà!
Tiểu nha đầu nấc lên một tiếng, dù đang nhưng vẫn quên nhắc nhở:
— Cha nuôi... đang b·ị th·ương, đừng cử động mạnh! Con... con chỉ là nhất thời đau lòng thôi, xong sẽ thôi ạ!
Nàng lau sạch nước mắt, hít một thật sâu dùng giọng non nớt nhưng đầy kiên định hỏi:
— Cha nuôi... con cũng thể học võ công ? Con trở nên lợi hại như ! Để hễ kẻ xuất hiện, con thể tự tay đ.á.n.h đuổi bọn chúng !
Trường Phong sững sờ, dường như tin tai :
— Ánh Tuyết, cha nuôi nhầm đấy chứ?
Câu của nàng như một tiếng sấm giữa trời quang, khiến cả gia đình họ Vương đều bàng hoàng kinh ngạc.
Tiểu nha đầu Ánh Tuyết vốn luôn cưng chiều như ngọc như ngà, nay dấn con đường khổ luyện võ học đầy gian khổ. Liệu gia đình họ Vương đồng ý với lời thỉnh cầu ?