Tổ Mẫu Ôm Ta Về Nhà, Các Ca Ca Đuổi Sạch Vận Đen - Chương 43: Các ca ca cũng cùng uống

Cập nhật lúc: 2026-01-12 02:53:57
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vương lão thái thái sự nâng đỡ của lão đại và lão nhị chậm rãi dậy.

Bà ngẩng đầu trời, thấy phương Đông hửng sáng, xuống những sọt lớn mặt đất, thịt cá tươi ngon sạch xếp đầy bên trong. Sau khi loại bỏ vảy và nội tạng, thịt cá thu đầy ắp một sọt rưỡi!

“Lão đại, lão nhị, trong tay các con còn bao nhiêu?”

Lão đại lướt qua mấy con cá trong tay lão nhị: “Tổ mẫu, chỉ còn vài con nữa thôi, loáng cái là xong ngay ạ!”

Vương lão thái thái gật đầu, trong lòng bà tính toán rõ ràng. Một sọt lớn sẽ đem ninh thành canh cá, treo giếng sâu thể giữ vài ngày. Nửa sọt còn đem phơi khô để dành, khi túng thiếu thể đem ngâm nước nấu cháo thịt cá cho lũ trẻ bồi bổ.

Thư Sách

Bàn tính xong xuôi, Vương lão thái thái định bưng sọt cá , lão đại và lão nhị thấy vội vàng chạy giúp một tay.

“Tổ mẫu, để con!”

“Con và đại ca khiêng giúp .”

Hai đứa cháu tranh hỗ trợ, nhưng Vương lão thái thái nhất quyết buông tay. Bà lườm nguýt hai đứa một cái: “Chút đồ mà còn cần các con giúp ?”

sang phân phó nửa sọt cá còn : “Cá tươi khó giữ lâu, hai đứa hãy lọc bỏ xương, đem trải sân phơi nắng cho khô, để dành nấu cháo cho tiểu của các con.”

Lão đại và lão nhị gật đầu: “Dạ, chúng con ngay!”

Hai cầm d.a.o sắc, tỉ mẩn cắt cá thành từng khối. Vì là đồ ăn dành cho tiểu , cả hai đều cẩn thận vô cùng, gạn lọc từng chiếc xương răm nhỏ nhất, sợ nàng hóc. Dẫu thức trắng đêm, cả hai chẳng ai kêu mệt, đôi tay vẫn thoăn thoắt việc.

“Đại ca, hôm nay khi nào chúng bắt cá?” Lão nhị xắn tay áo hỏi.

Lão đại ngước sắc trời, đưa cánh tay lau mồ hôi trán: “Tỉnh ngủ , nhưng chắc cũng đến trưa chúng mới dậy nổi.”

Lão nhị mỉm miếng cá trong tay: “Đại ca, chúng cần vội.”

“Sao vội?” Lão đại thắc mắc em trai.

Lão nhị hiểu rõ nỗi lo của , liền ôn tồn giải thích: “Đại ca yên tâm, dân làng còn đang bận rộn tranh giành ở cái hang động nhỏ , chẳng ai rảnh rỗi dòm ngó nhà . Chỉ cần chúng hành sự cẩn thận, bí mật sẽ bại lộ.”

Nói đoạn, những cánh chim én bay thấp: “Huống hồ tối nay chắc chắn mưa lớn. Chúng cứ chờ cơn mưa mà , lúc trời oi bức thế cá sẽ nổi lên mặt nước, dễ bắt hơn nhiều! Có khi một lát là đầy sọt trở về ngay.”

Lão đại lên bầu trời âm u, dẫu thấy dấu hiệu mưa nhưng tin tưởng tuyệt đối nhãn quang của nhị , liền gật đầu: “Được, cứ theo ý !”

Trong gian bếp, Vương lão thái thái cũng hề nghỉ tay. Bà thao tác nhanh nhẹn, chẳng mấy chốc một nồi canh cá lớn tỏa hương nghi ngút khắp gian nhà ngay khi mở nắp.

Lần to nhiều, đổ đầy cả một nồi lớn. Vì thịt cá quá nhiều mà nước ít, canh nấu loãng như thường lệ mà đặc sánh như cháo cá. Mỗi muỗng múc lên đều đầy ắp thịt cá thơm ngon, khiến Vương lão thái thái híp mắt hài lòng.

“Tuyệt quá! Một nồi đủ cho Ánh Tuyết ăn trong nhiều ngày !”

Lúc , lão đại và lão nhị bước phòng, mùi thơm nồng nàn xộc thẳng mũi khiến họ tỉnh cả .

“Tổ mẫu, canh cá của tiểu xong ?” Lão đại rửa sạch tay, tiến gần nồi quan sát, cảm giác canh thơm ngon lạ thường.

“Sắp , ninh thêm một chút nữa cho nhừ xương.” Bà lệnh: “Lão đại, thêm chút củi lò!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/to-mau-om-ta-ve-nha-cac-ca-ca-duoi-sach-van-den/chuong-43-cac-ca-ca-cung-cung-uong.html.]

Khi thấy hỏa hầu đủ, bà múc một muỗng canh, thổi nhẹ nếm thử. Vừa nhấp một ngụm, đôi mắt đục mờ của bà bỗng sáng rực lên. Thịt cá hòa tan nước, vị tươi ngon đọng nơi đầu lưỡi mãi tan.

Sau khi lọc bỏ xương vụn, bà múc vài chén cho nguội bớt, phần còn trút thùng gỗ.

“Lão đại, lát nữa hãy đem thùng canh treo giếng ngầm. Canh vị ngon hơn hẳn , tiểu con chắc chắn sẽ thích.”

Lão đại đáp: “Muội thích thì con và nhị , tam sẽ bắt tiếp!”

Vương lão thái thái thấy lão nhị , liền hỏi. Lão đại lo lắng về phía buồng trong: “Nhị về phòng sách , tối qua thức trắng, con lo thể chịu nổi.”

Bà thở dài: “Cơ thể nhị con tuy tạm nhưng trong lòng nó vẫn yên. Để khi nào rảnh, sẽ đưa nó gặp thầy t.h.u.ố.c, sẵn tiện hỏi xem vì Ánh Tuyết vẫn chịu uống sữa dê.”

Đến giờ dùng bữa, Vương lão thái thái bế hai đứa nhỏ sân. Lão tứ b.ú sữa dê ừng ực, dạo dường như nặng cân hơn hẳn, khiến lão tam bế mà thở hổn hển: “Tổ mẫu, tứ nặng quá, con sắp bế nổi !”

“Trẻ nhỏ mà, đang tuổi ăn tuổi lớn!”

Trên bàn ăn, ngoại trừ Tô Ánh Tuyết và lão tứ, những còn vẫn chỉ bánh ngô khô khốc và chút lương thực đạm bạc. Dẫu trong nhà tích trữ, Vương lão thái thái vẫn dám hoang phí. Thiên tai mất mùa, mỗi hạt gạo đều quý như ngọc, bà tính toán từng bữa để lu gạo sớm cạn kiệt.

Bà thổi chén canh cá, múc một muỗng đưa đến bên miệng Tô Ánh Tuyết. tiểu oa nhi cứ nghiêng đầu , nhất quyết há miệng.

Vương lão thái thái lo sốt vó, gọi lớn: “Lão đại, lão nhị, lão tam! Mau đây xem Ánh Tuyết thế ? Ngay cả canh cá nàng cũng chịu uống!”

Ba em vội vàng chạy vây quanh. Chỉ thấy tiểu oa nhi bặm môi, nãi thanh nãi khí thốt lên từng chữ:

“Tổ... tổ... ca... ca... cá... cá...”

Cả nhà họ Vương lặng , trân trối. Họ ngờ rằng những chữ đầu đời của Tô Ánh Tuyết là để lên điều !

Xúc động trào dâng, Vương lão thái thái ôm c.h.ặ.t lấy đứa nhỏ lòng, hốc mắt đỏ hoe. Bà nghẹn ngào lệnh: “Lão đại, mau xách thùng canh cá đây, mỗi em các con uống một chén thật đầy!”

Lão đại chôn chân, lão tam cúi đầu im lặng, lão nhị vốn luôn mỉm nay gương mặt cũng trầm xuống.

Vương lão thái thái vỗ về cháu gái, đôi mắt nghiêm nghị ba đứa cháu trai: “Ta bảo thì ngay! Tiểu các con đang xót xa cho các ca ca đấy! Các con uống, con bé cũng sẽ uống, các con định để con bé chịu đói ?”

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...