Tổ Mẫu Ôm Ta Về Nhà, Các Ca Ca Đuổi Sạch Vận Đen - CHƯƠNG 3: THU MUA CÁ TƯƠI

Cập nhật lúc: 2026-01-12 01:13:19
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy Vương lão thái thái đang ôm một vật gì đó lạ lẫm, Lão Tam chịu rời , cứ lấp ló vươn cổ : "Tổ mẫu, bà đang bế cái gì thế ạ?"

"Cái gì là cái gì! Là tiểu oa nhi chứ gì! Trên tay ngươi chẳng cũng đang bế một đứa đó !"

Vương lão thái thái dựng ngược chân mày, tiếng mắng khiến Lão Tam — Vương Bách — rùng một cái, nỗi sợ hãi từ tận đáy lòng trỗi dậy. Trong nhà , sợ nhất chính là tổ mẫu.

Thế nhưng... cúi đầu trong lòng , tiểu hài nhi trong tay bà nội, thế nào cũng thấy khác biệt một trời một vực. Tiểu oa nhi của tổ mẫu trắng trẻo phấn nộn, trông mềm mại như chiếc bánh màn thầu trắng tinh mà từng thấy ngoài chợ, chẳng giống chút nào với tiểu Đệ gầy gò, đen nhẻm của . Nghĩ đến bánh màn thầu, Lão Tam bất giác nuốt nước miếng ừng ực, bụng cồn cào vì đói.

Cái vẻ thèm thuồng đó qua mắt lão thái thái. Bà thừa thằng cháu chỉ giỏi ăn với phá, chẳng tích sự gì như Nhị ca ma ốm của nó. Bà liền quăng nửa miếng bánh ngô thấm nước mưa cho , xua tay như đuổi ruồi:

"Đi , tìm Nhị ca ngươi ! Đừng lượn lờ mặt , mà phát bực!"

Đuổi Lão Tam, bà đầu thì thấy Đại tôn t.ử Vương Hải vẫn sừng sững như pho tượng phía . Lão thái thái giật nảy , suýt chút nữa rơi cả cháu gái ngoan. Bà vuốt n.g.ự.c thở hồng hộc, gắt gỏng: "Đứng trơ đó gì! Định hù c.h.ế.t lão già ?"

Vương Hải cau mày, lóng ngóng đưa tay vỗ lưng tổ mẫu. Vốn là dân săn b.ắ.n, dù cố hạ nhẹ lực tay, nhưng cái vỗ của vẫn khiến lão thái thái cảm giác như bộ xương già sắp tan thành từng mảnh.

"Ái chà! Nhẹ tay thôi, nhẹ tay thôi!"

Lão thái thái ho sặc sụa, cảm giác lục phủ ngũ tạng như văng ngoài. Bà bực bội gạt tay đại tôn t.ử : "Tránh ! Đồ tay chân vụng về, chẳng nặng nhẹ là gì!"

Vương Hải mắng cũng đáp lời, lẳng lặng đó. Thiếu niên mười lăm tuổi với hình vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, toát vẻ vững chãi như núi đá. Nhìn Đại tôn t.ử, lão thái thái khỏi chạnh lòng, trong bốn đứa cháu, thằng cả là giống cha nó nhất — con trai duy nhất biệt tích nơi biên thùy của bà.

Thư Sách

Bà đổi sắc mặt, cẩn thận đặt Ánh Tuyết đôi tay thô ráp của Vương Hải: "Này, ngươi thể yếu ớt, mới đón từ chùa về. Ngươi trông chừng nó một lát, việc ngoài."

Tiểu hài nhi dù xinh xắn đến cũng cần cái ăn. Lão thái thái quyết định lấy tiền dành dụm bấy lâu để mua ít cá tươi về nấu canh. Bà nghĩ thầm, giờ đang mùa nước lũ, giá cá chắc chắn sẽ rẻ, mua nhiều một chút để tẩm bổ cho lão Nhị, nước canh cho hai đứa nhỏ. Còn việc tự tay xuống sông bắt cá? Bà nghĩ rùng lắc đầu. Với cái vận đen đeo bám bấy lâu, cá chẳng thấy khéo trôi theo dòng nước mất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/to-mau-om-ta-ve-nha-cac-ca-ca-duoi-sach-van-den/chuong-3-thu-mua-ca-tuoi.html.]

Trong gian phòng cũ kỹ, Tô Ánh Tuyết mở mắt thấy gọn trong vòng tay của một thiếu niên da ngăm đen, mang vẻ hoang dã của núi rừng. Đôi mày kiếm của thiếu niên nhíu nàng, khiến Ánh Tuyết liên tưởng đến chú ch.ó Đại Hoàng ở kiếp . Dù động tác của nhẹ nhàng, nhưng vẻ ngoài phong trần vẫn khiến nàng run rẩy. Nàng lo sợ rằng gia đình đông như , liệu lớn lên nàng lụng đầu tắt mặt tối, bán cho lão què nào đó ?

"Đại ca, tổ mẫu ?"

Một giọng ôn nhu, thanh thoát vang lên. Ánh Tuyết nghiêng đầu , thấy một thiếu niên khí chất nho nhã dù đang mặc áo vải thô, đôi hài cũ nát cũng giấu vẻ thanh cao. Người khiến nàng nhớ đến Tống ca ca...

"Đây là của chúng ." Vương Hải đáp, vòng tay càng thêm siết nhẹ vì sợ đau sinh linh nhỏ bé .

"Muội ? Chúng thực sự ?" Lão Tam Vương Bách nhảy cẫng lên vì vui sướng. Từ nay thể vênh mặt với đám trẻ trong thôn, của còn hơn tranh vẽ nhà lão địa chủ nhiều!

Nhị ca Vương Nạp cầm quyển sách tay, tiến gần, tò mò chọc nhẹ gò má phúng phính của Ánh Tuyết. Cảm giác mềm mại nơi đầu ngón tay khiến mỉm : "Muội đang gì thế?"

Ánh Tuyết chớp mắt, mặt rúc l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi của Vương Hải, giả vờ ngủ. Qua cuộc trò chuyện, nàng dần hiểu gia cảnh nơi đây: Đại ca Vương Hải chuyên săn b.ắ.n, Nhị ca Vương Nạp là học trò nhưng đau ốm quanh năm, Lão Tam Vương Bách chuyên trông nom Tứ vẫn còn bế ngửa.

Một lát , Vương lão thái thái trở về, giục Vương Hải cầm tiền đồng thu mua cá của dân làng. Bà quên dặn dò: "Mua nhiều , đừng tiếc tiền! tuyệt đối tự ý xuống nước bắt cá, !"

Khi các cháu tản việc, lão thái thái bế Ánh Tuyết buồng trong. Thấy bà tháo khối đồ vật cổ xuống, Ánh Tuyết kinh ngạc đến sững sờ. Đó chính là khối ngọc bội nạm vàng mà kiếp nàng từng thấy đeo cổ con trai mụ vợ nhà họ Tô! Hóa , vật vốn dĩ thuộc về nàng!

Thấy hài nhi hoảng hốt, bà lão vội vỗ về: "Ngoan nào, đừng sợ. Thứ quý giá quá, đeo hài t.ử nguy hiểm, tổ mẫu cất gầm giường cho con, đợi con lớn một chút bà sẽ trả ."

Ánh Tuyết ngơ ngác. Nàng ngờ bà lão thành thật đến thế, hề ý chiếm đoạt. Có lẽ... gia đình thực sự là những lương thiện.

Phía bên , Vương Hải bưng bồn gỗ khắp thôn để thu mua cá. hễ gõ cửa nhà nào, thấy mặt là vội vàng xua đuổi: "Đi ! Sang nhà khác mà mua!"

Rầm! Tiếng cửa gỗ đóng sầm mặt.

Suốt một vòng quanh thôn, đều hắt hủi, ăn "bế môn canh". May mắn , cuối cùng cũng nhà dì Hải Đường — vốn giao hảo với nhà họ Vương — mới chịu bán cho mấy con cá tươi.

Loading...