Tổ Mẫu Ôm Ta Về Nhà, Các Ca Ca Đuổi Sạch Vận Đen - Chương 23: Nôn sữa

Cập nhật lúc: 2026-01-12 02:21:50
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO7fQ3u

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu thể nhặt đống trứng về nướng cho tiểu ăn thì thật bao!

Những quả trứng vịt nướng thơm lừng, trắng ngần, chỉ mới nghĩ thôi khiến thèm thuồng nhỏ dãi.

Lão Đại gương mặt cương nghị khẽ mỉm , xoa đầu Lão Tam, lắc đầu khuyên nhủ: "Đừng nữa."

Đi một thì , nhưng nếu cứ bám lấy cái đầm lầy đó, e là tổ mẫu sẽ xách gậy đuổi đ.á.n.h cho m.ô.n.g nở hoa mất!

Nghe lời trưởng, Lão Tam xụ mặt đầy vẻ vui, đôi mắt cứ dán c.h.ặ.t đôi vịt hoang trong chuồng. Hắn vốn định hôm nay cho tiểu nếm thử trứng vịt nướng, nào ngờ đôi vịt cùng đám gà mái chẳng chịu nể mặt chút nào, đến một cái bóng trứng cũng thấy !

Lão Tam xổm một hồi thấy chán nản, liền lạch bạch chạy nhà tìm tiểu .

"Tiểu , tiểu ! Tam ca về đây!"

Hắn đến cửa gào toáng lên, chỉ ngay lập tức bay đến bên cạnh . Bước chân chạy huỳnh huỵch bụi đất bay mù mịt.

Vừa bước phòng, thấy Vương lão thái thái đang bưng bát, cẩn thận đút sữa dê cho Tô Ánh Tuyết và Lão Tứ.

"Kêu la cái gì? Cứ động chân động tay là loạn!"

Lão Tam rụt cổ , thấy tiểu đang dùng bữa nên dám lên tiếng nữa, chỉ lẳng lặng xổm một bên quan sát.

Dạo tai mắt Vương lão thái thái chẳng còn tinh tường như , âm thanh lúc tỏ lúc mờ, chỉ loáng thoáng thấy ngoài sân ồn ào. Bà nheo mắt Lão Tam: "Ngoài sân chuyện gì mà xôn xao thế? Tiểu con đ.á.n.h thức đấy!"

"Con tìm Đại ca chút việc thôi, chẳng gì to tát ạ!" Nghĩ đến việc tiểu thức giấc, thấy áy náy khôn cùng, nhưng vẫn cứ nghển cổ nàng rời mắt.

Càng , càng thấy tiểu nhà xinh lạ lùng! Đôi môi nhỏ nhắn hồng hào, đôi nhãn mâu đen láy như những quả nho rừng mọng nước. Hắn tự tin cho rằng, dẫu mang nàng tận hoàng cung, nàng vẫn sẽ là tiểu oa nhi lộng lẫy nhất, chẳng ai bì kịp!

Vương lão thái thái dáng vẻ "khỉ con" của Lão Tam mà thở dài, chẳng bao giờ thằng nhóc mới điều trọng hơn một chút. Bà đút sữa cho hai đứa nhỏ răn dạy:

"Gặp chuyện bình tĩnh, cứ hớt hơ hớt hải thì thể thống gì? Có gấp gáp đến mấy cũng bước từng bước, con còn định một bước lên trời chắc?"

"Phải học tập Đại ca và Nhị ca của con kìa, đừng hở chút là gào thét. Gặp việc thì dùng cái đầu mà suy nghĩ !"

Lão Tam nghiêng đầu vẻ nghi hoặc, thầm nghĩ tổ mẫu cũng thường xuyên lớn tiếng đó thôi! thấy những nếp nhăn mặt bà nghiêm nghị như lưỡi đao, liền nuốt ngược lời định bụng, lí nhí đáp: "Con thưa tổ mẫu!"

Hắn hỏi khẽ: "Tổ mẫu, hôm nay Nhị ca tỉnh ạ?"

"Chưa, nhưng chắc cũng sắp . Sắc mặt Nhị ca con hôm nay hồng hào hơn hôm qua nhiều lắm!" Nhắc đến Nhị tôn t.ử, bà vui mừng mặt.

Tình hình Lão Nhị ngày một tiến triển , nghĩ đến củ lão sơn sâm thần kỳ , bà thấy rưng rưng. là từ cõi ch·ết trở về, cướp từ tay Diêm Vương mà!

Bà thổi nhẹ thìa sữa dê cho bớt nóng đút cho Tô Ánh Tuyết một ngụm. Lão Tam mà ngứa ngáy chân tay: "Tổ mẫu, để con đút cho tiểu nhé?"

Vương lão thái thái đang bận rộn tay chân với cả hai đứa nhỏ, liền giao Lão Tứ cho Lão Tam, còn bảo bối tôn nữ thì nhất định tự tay bà chăm sóc mới yên tâm!

Lão Tam bế tiểu , đành ghế thấp đút cho Lão Tứ, nhưng mắt vẫn cứ dán lòng tổ mẫu. Lão Tứ thấy ở ngay bên cạnh, ban đầu định mếu máo nhưng toét miệng hì hì.

Lão Tam thấy thế thì bực , vỗ nhẹ m.ô.n.g Lão Tứ một cái: "Cái thằng nhóc , lúc nào cũng chỉ bám lấy tiểu ! Mau uống sữa của con !"

Lão Tứ ngoan ngoãn uống sữa ừng ực, Lão Tam đút kịp thì nó nuốt xong . Nhìn bộ dạng ăn uống ngấu nghiến của như quỷ đói đầu thai, Lão Tam chỉ đổ cả bát miệng nó cho xong, nếu vì sợ nó sặc.

Về phần Tô Ánh Tuyết, đây là đầu nàng nếm sữa dê. Kiếp ở Tô gia, nàng chỉ chứ bao giờ chạm môi tới.

Thế nhưng khi ngụm sữa miệng, một mùi vị lạ lùng xộc lên khiến nàng nhăn mặt khó chịu, nuốt trôi. Sữa đến cổ họng cơ thể đào thải, phun ngược ngoài!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/to-mau-om-ta-ve-nha-cac-ca-ca-duoi-sach-van-den/chuong-23-non-sua.html.]

"Trời đất ơi! Bảo bối của bà, con thế ?"

Nhìn vệt sữa trắng miệng Ánh Tuyết, Vương lão thái thái hoảng hốt bật dậy! Lão Tứ uống sắp cạn bát mà tôn nữ của bà mới uống hai thìa nôn sạch?

Thấy mặt Ánh Tuyết đỏ gay vì sặc, bà lo lắng đến hoa cả mắt, vội bế nàng sân hóng gió, kiểm tra hồi lâu mà chẳng thấy điều gì bất thường.

Lão Tam bế Lão Tứ chạy theo: "Tổ mẫu, tiểu ạ?"

Đại ca cũng buông công việc chạy , vẻ mặt đầy lo âu.

"Ta cũng rõ, hình như con bé thích sữa dê, cứ uống là nôn !" Bà dùng ngón tay xoa nhẹ đôi má đỏ ửng của Ánh Tuyết, xót xa khôn xiết.

Dẫu sữa dê là thứ bổ dưỡng nhất cho trẻ mất , nhưng nếu tôn nữ chịu dùng thì bà cũng chẳng còn cách nào.

"Lão Tam!" Bà khòm lưng gọi, đưa bát sữa cho : "Tiểu con dùng , con đút nốt cho Lão Tứ . Nếu nó dùng hết thì con và Đại ca chia mà uống!"

Lão Tam bưng bát sữa hỏi: "Tổ mẫu, dùng ?"

"Ta dùng, mụ già mà còn tranh miếng ăn với lũ nhỏ thì mặt mũi để cho hết!" Bà nghiêm mặt dặn, bế Ánh Tuyết buồng.

Con dê cái mua về vốn để lấy sữa, nhưng khi bắt tay vắt, bà mới nó chỉ cái mã ngoài, sữa chẳng bao nhiêu, đúng là con dê "vô tích sự"!

thẫn thờ trong phòng, lòng đầy lo âu: uống sữa dê thì bảo bối của bà lấy gì mà tẩm bổ? Chẳng lẽ để con bé chịu đói ?

Nhìn gương mặt thanh tú như tạc từ ngọc của nàng, lòng bà đau thắt. Chợt tiếng gà mái kêu "cục cục tác" ngoài sân, bà reo lên:

"Ái chà! Ta suýt nữa quên mất mấy con gà mái!" Bà ôm Ánh Tuyết hỉ hả: "Ngoan ngoãn, bà sẽ pha trứng gà cho con dùng!"

Thế nhưng, giữa tiếng gà xen lẫn tiếng kêu "cạp cạp" lạ lùng. Bà lẩm bẩm: "Chắc tai lãng nên nhầm thôi."

Khi bế tôn nữ chuồng gà, bà thấy bên trái hai con, bên vài con, màu sắc lông khác biệt rõ rệt. Nhìn kỹ , bà hốt hoảng: "Trời cao đất dày ơi! Phía bên trái là gà, rõ ràng là hai con vịt hoang!"

"Đại ca! Người ? Nhà chỉ mua gà mái, ở đôi vịt hoang thế?"

Đại ca cõng một sọt cỏ dại về đến cổng, tiếng bà gọi liền đáp: "Thưa tổ mẫu, đó là do Lão Tam bắt về đấy ạ!"

Thư Sách

Hắn đặt sọt cỏ dùng để nuôi gia cầm xuống đất.

"Lão Tam bắt về ? Cái thằng nhóc , nó dám lội đầm lầy!" Bà vội tìm gậy gộc, lửa giận bốc lên. Đã dặn bao mà nó vẫn lì lợm như thế, nhỡ xảy chuyện gì thì đôi vịt đền mạng ?

Lão Tam bế Lão Tứ chạy , thấy bà đang tìm gậy liền vội vàng giải thích: "Tổ mẫu, con chỉ bắt về lấy trứng cho tiểu ăn thôi mà!"

"Người xem, tiểu uống sữa dê, gà mái đẻ trứng. Có đôi vịt , trứng của chúng để dành cho tiểu tẩm bổ là nhất !"

Vương lão thái thái bấy giờ mới hạ hỏa. Bà chuồng vịt, thấy trống trơn, chẳng quả trứng nào.

Bà nhíu mày: "Đẻ cái nỗi gì? Đến cái lông vịt cũng chẳng thấy !"

Lão Tam cũng ngơ ngác: "Lạ thật, con tận mắt thấy chúng đẻ sung lắm mà, một lúc những năm quả trứng cơ! Sao về đến nhà tịt ngòi thế ?"

Vương lão thái thái cũng thẫn thờ. Cá hết, sữa dê dùng , cháo kê thì hầm quá lâu, giờ vịt gà cũng chẳng chịu đẻ trứng.

Ngoan ngoãn của bà lấy gì mà ăn đây?

Nhìn hai khối điểm tâm Ánh Tuyết dùng xong, bà quyết định những hộp điểm tâm còn sẽ dành hết cho nàng dùng dần.

Loading...