TN90: Tôi Trọng Sinh Đổi Chồng Cũ Lấy Tám Căn Nhà - Chương 26: Nhập Hộ Khẩu
Cập nhật lúc: 2026-01-11 16:46:25
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2g4nciRoie
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Trân Châu tặng bản vẽ cho ông chủ Quách, ông nợ cô một ân tình, những món đồ Bạch Trân Châu đặt hôm nay ông chỉ tính giá gốc.
Và ông trịnh trọng hứa, Bạch Trân Châu đến nữa sẽ đều tính giá sỉ.
Vậy nên lời hôm qua chỉ là khách sáo, hôm nay mới là thật lòng, đều hiểu rõ trong lòng.
Ngoài tủ rượu và quầy đồ ăn chín, Bạch Trân Châu còn đặt hai bàn tròn lớn, hai bàn vuông, hai mươi tám cái ghế.
Có bốn cái ghế là để dùng lầu.
Sau khi ghi rõ kích thước của tủ rượu và tủ trưng bày, cô đưa bản vẽ cho Quách Vĩnh Lượng.
Quách Vĩnh Lượng điện thoại, bảo cô thiếu gì cứ gọi điện, ông sẽ cho giao đến tận nơi.
Bạch Trân Châu trả tiền, cầm tờ giấy ghi điện thoại xem xét:
“Ông chủ Quách, ông thể in danh , đến thì phát, sẽ tiện hơn nhiều.”
Quách Vĩnh Lượng vỗ đầu:
“Ối chà, đúng , ông chủ lớn từ phía Nam đến dùng danh , còn giữ đây , nghĩ nhỉ? Em gái, đầu óc em thật nhạy bén.”
Bạch Tĩnh Tư bên cạnh vô cùng tự hào, nếu em gái kết hôn sớm như , cũng thi đại học như ...
May mà, cô dũng cảm thoát khỏi cái hang sói nhà họ Bùi.
“Trân Châu, còn mua gì nữa ?” Trương Mẫn Mẫn ôm lấy cánh tay Bạch Trân Châu, hai thiết như chị em ruột.
Cô phát hiện dạo phố cùng Bạch Trân Châu thật thú vị, quả là mở mang tầm mắt.
Bạch Trân Châu suy nghĩ một lát:
“Em còn mua tủ lạnh, tivi, quạt trần. Tủ lạnh và quạt trần vội, đợi cửa hàng trang trí xong mua, hôm nay mua tivi , đúng , còn cả máy giặt nữa.”
Những thứ đến trung tâm thương mại.
Dạo quanh huyện thành hai ngày nay, Bạch Trân Châu vẫn thấy nơi nào chuyên bán đồ điện máy, nhưng cô nhớ đây khi thêm ở huyện Nguyên, cô từng thấy một cửa hàng chuyên bán đồ điện máy kinh doanh phát đạt, tên là Quốc Mỹ Điện Khí.
Cô đoán lúc Quốc Mỹ Điện Khí chắc chắn xuất hiện, chỉ là phát triển đến một huyện nhỏ như huyện Nguyên.
Ở trung tâm thương mại, cô mua một chiếc tivi màu Trường Hồng 21 inch, một chiếc máy giặt bán tự động Uy Lực, tốn hết một năm lương của Trương Mẫn Mẫn.
Hẹn xong thời gian giao hàng, để địa chỉ, cả nhóm liền trở về.
Đi ngang qua chợ rau, Bạch Trân Châu rẽ mua thức ăn.
Một miếng đậu phụ, hai cân thịt ba chỉ, năm cân trứng, hai cân cà chua, về nhà nấu cơm.
Lúc trời nóng, nhưng Trương Mẫn Mẫn hứng khởi, cô còn dạo các cửa hàng quần áo, tìm hiểu quy trình nhập hàng của các chủ cửa hàng, học hỏi kinh nghiệm của khác.
Bạch Trân Châu liền đưa Sóc Sóc về nhà nấu cơm .
Cô hai món một canh, một món đậu phụ ma bà, một món thịt hồi oa xào ớt xanh, nấu canh cà chua trứng.
Đợi cơm nước xong xuôi, Trương Mẫn Mẫn và Bạch Tĩnh Tư cũng về.
Trương Mẫn Mẫn cửa gọi:
“Trân Châu, chị Hạ Hà chị bán cửa hàng, bảo em chiều nay qua tìm chị .”
Bạch Trân Châu vui mừng khôn xiết: “Được ạ.”
Cô đang lo mối để mua cửa hàng đây.
“Ăn cơm xong em lấy giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà đất để nhập hộ khẩu , đó sẽ tìm chị .”
Ăn cơm xong, Trương Mẫn Mẫn và Bạch Tĩnh Tư ở nhà trông Sóc Sóc ngủ trưa, hẹn chiều gặp ở cửa hàng của Hạ Hà.
Bạch Trân Châu thì thẳng đến phòng quản lý nhà đất lấy giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà đất, hai cuốn sổ trong tay, lòng cô khỏi bồi hồi.
Cô và Sóc Sóc nhà.
Sau đó, cô đến đồn công an.
Cô nhà, chỉ cần mua hai suất hộ khẩu là thể nhập trực tiếp.
Hơn nữa, lúc chính sách mua hộ khẩu gần kết thúc, giá cả cũng giảm mạnh, Bạch Trân Châu tổng cộng tốn chín nghìn tệ xong hộ khẩu cho và Sóc Sóc.
Hơn nữa, cô nhân cơ hội đổi tên cho Sóc Sóc, từ Bùi Sóc thành Bạch Dật Ân, tên ở nhà vẫn gọi là Sóc Sóc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn90-toi-trong-sinh-doi-chong-cu-lay-tam-can-nha/chuong-26-nhap-ho-khau.html.]
Cô trọng sinh trở về, trong lòng ơn, cũng hy vọng con trai lớn lên sẽ là một ơn, hiểu ơn, tam quan đúng đắn.
Cầm cuốn sổ hộ khẩu mới, lòng cô cuối cùng cũng yên .
Lúc huyện Nguyên còn lớn, xe buýt khá tiện lợi, nhưng vẫn cần một chiếc xe đạp.
Khi cô đến cửa hàng quần áo của Hạ Hà, Trương Mẫn Mẫn và Bạch Tĩnh Tư đưa Sóc Sóc đến đó.
Trương Mẫn Mẫn quen với Hạ Hà, tìm hiểu nhiều chi tiết về việc nhập hàng, quyết tâm mở cửa hàng quần áo càng thêm mãnh liệt.
“Trân Châu em đến .” Hạ Hà thấy Bạch Trân Châu vô cùng nhiệt tình: “Nghe em việc ? Xong ?”
“Xong hết ạ.” Hôm nay Bạch Trân Châu mặc bộ quần áo mới mua hôm qua.
Quần ống loe màu đen, phối cùng áo thun ngắn tay màu trắng, chân giày thể thao trắng.
Cô sơ vin áo thun trong quần, trông eo thon thả, tuy chỉ là hai màu đen trắng đơn giản nhưng toát lên vẻ trẻ trung, trong sáng.
Hạ Hà đến ngẩn , hôm qua Bạch Trân Châu còn là một cô gái quê, hôm nay là một cô gái hiện đại.
Cô càng quyết tâm kéo Bạch Trân Châu bán quần áo cùng .
Tiếc là cửa hàng hôm nay xem thích hợp để bán quần áo.
Hạ Hà nhờ bà chủ bên cạnh trông giúp cửa hàng, dẫn Bạch Trân Châu đến chợ rau.
Chợ rau cách đó xa, ngay trong con hẻm phía .
Trên đường , Hạ Hà giới thiệu cho Bạch Trân Châu tình hình xung quanh:
“Chợ rau là lớn nhất khu chúng , bên đường Hạnh Phúc là khu nhà tập thể của các nhà máy trong huyện, cửa hàng trong chợ đắt hàng, cửa hàng của vị trí đặc biệt .”
Hóa là của Hạ Hà bán cửa hàng.
Bạch Trân Châu tò mò hỏi:
“Vậy tại chị bán, bây giờ kinh doanh kiếm tiền mà.”
Hạ Hà: “Cả nhà họ sắp chuyển đến Dung Thành, họ mở một nhà hàng lớn ở đó, sắp xếp xong cả . , cửa hàng của diện tích nhỏ, nhà họ bán bánh bao.”
Đến nơi, Bạch Trân Châu xác định Hạ Hà lừa .
Mộng Vân Thường
Trưa nay mua rau cô đến chợ , lúc đó trong chợ khá đông , bây giờ cũng ít.
Tiệm bánh bao của cô ở giữa chợ, cả dãy đó đều bán đồ ăn.
Bánh bao, màn thầu, bánh hoa cuộn, cháo, b.ún, hoành thánh và các món ăn vặt khác, tiệm thịt luộc.
Diện tích quả thực lớn, chỉ mười mét vuông, trong dãy cửa hàng thuộc loại nhỏ, vì mua bánh bao mua xong là ngay, cần ăn tại chỗ.
Nghe Bạch Trân Châu mua cửa hàng, của Hạ Hà, Tào Đại Phát, giá một vạn.
Hạ Hà liền lườm Tào Đại Phát một cái:
“Cậu, Trân Châu là bạn con, giá cho đàng hoàng.”
Tào Đại Phát tức đến bật :
“Con bé , còn là của con , bênh ngoài thế?”
Hạ Hà ôm lấy Bạch Trân Châu:
“Đây là đối tác kinh doanh tương lai của con, , nể mặt con một chút, bớt .”
Tào Đại Phát thấy họ dắt theo một đứa trẻ, liền lấy một cái bánh bao thịt dúi tay Sóc Sóc, trầm ngâm một lát :
“Giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà đất của cửa hàng cũng mới xong cách đây lâu, đó ghi 9.6 mét vuông, thế , một giá tám nghìn.”
“Tám nghìn cũng đắt quá.” Hạ Hà dậm chân: “Cậu, cửa hàng của nhỏ thế , bớt chút nữa .”
Bạch Trân Châu: “...”
Cô , Hạ Hà thật sự kéo cô cùng bán quần áo.
Thấy Tào Đại Phát sắp lấy cây cán bột đ.á.n.h cháu gái, Bạch Trân Châu vội ngăn :
“Chú, ngoài cửa hàng , nhà chú bán nhà ạ?”