TN90: Tôi Trọng Sinh Đổi Chồng Cũ Lấy Tám Căn Nhà - Chương 121: Đừng Vội Kết Hôn
Cập nhật lúc: 2026-01-12 03:16:20
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ký hợp đồng xong, Bạch Trân Châu đưa tay về phía Lương Kim Long:
"Sư phụ Lương, chúng là cùng một con thuyền lợi ích , hoan nghênh ."
Lương Kim Long trừng mắt bàn tay trắng nõn , vẻ mặt đầy ghét bỏ nắm hờ một cái:
"Bày vẽ mấy trò ."
Bạch Trân Châu liền nháy mắt với Lưu Phương.
Không hổ là chị dâu em chồng nhiều năm, Lưu Phương đẩy Lưu Siêu đến mặt Lương Kim Long:
"Sư phụ Lương, nhận đồ ?"
Lưu Siêu bình thường thích chuyện, nhưng vẫn lanh lợi.
Cậu lập tức Lương Kim Long với đôi mắt sáng rực:
"Sư phụ Lương, cháu theo ngài học nghề, xin ngài nhận cháu đồ , cháu nhất định sẽ hiếu kính ngài như hiếu kính cha cháu."
Lương Kim Long trừng lớn mắt.
Hắn chẳng qua chỉ đến ứng tuyển đầu bếp, thế nào mà cổ phần thêm đồ thế .
Không tại , đột nhiên cảm giác lên thuyền giặc thì khó xuống.
Ký Lương Kim Long, trong lòng Bạch Trân Châu coi như yên tâm hơn một nửa.
Đặc biệt là khi Dung Thành về, cô phát hiện chút tay nghề của trong ngành ăn uống căn bản đáng nhắc tới.
Muốn mở quán lẩu, vẫn cần đầu bếp chuyên nghiệp mới .
Cô coi như chút nghiên cứu về ngành ăn uống, khi nếm thử tay nghề của Lương Kim Long thì lấy sự tự tin, chừng cũng thể đến Dung Thành chia một chén canh trong ngành ăn uống.
Nghe Lương Kim Long , kẻ lừa hiện đang ăn phát đạt ở Dung Thành.
Buổi tối lúc ăn cơm, Bạch Thành Lỗi mới nhớ một chuyện, xách một túi đồ :
" Trân Châu, đồng chí Hoắc hôm nay tới, đây là đồ mang cho Sóc Sóc."
Sóc Sóc thấy, lập tức nhảy xuống ghế chạy tới ôm chầm lấy túi đồ đó.
Cậu bé vui vẻ reo lên:
"Chú Hoắc, là chú Hoắc, bác cả, chú Hoắc ạ?"
Bạch Thành Lỗi hối hận:
"Đồng chí Hoắc lâu , lúc đó bác bận xào rau, quên mất giữ ."
Sóc Sóc buồn bã bĩu môi:
"Chú Hoắc... Con nhớ chú Hoắc."
Bạch Trân Châu xoa đầu con trai, nhất thời cũng nên giải thích thế nào về chuyện duyên phận giữa với .
Trong mắt Sóc Sóc, như Hoắc Chinh mới là đại hùng thực sự.
Ngược Bạch Thành Lỗi thấy cháu trai buồn bã, vụng về an ủi:
"Sóc Sóc buồn, chú Hoắc tới bác cả nhất định sẽ dẫn chú tìm con."
"Hôm nay là bác cả đúng, con xem, chú Hoắc mua cho con nhiều quà thế cơ mà."
Cảm xúc của trẻ con đến nhanh cũng nhanh, sự chú ý nhanh những món quà thu hút.
Đồ Hoắc Chinh mua thật sự ít, riêng truyện tranh hơn mười cuốn.
Đồ chơi đều là những thứ Sóc Sóc từng thấy bao giờ, một mô hình máy bay, một túi gạch nhựa xếp hình, còn một con Robot biến hình màu xanh đỏ.
Nỗi buồn vì gặp chú Hoắc của Sóc Sóc nhanh niềm vui bất ngờ từ đồ chơi xua tan.
"Mẹ, là Robot biến hình, xem, là Robot biến hình nè!"
Đây lẽ là loại Robot biến hình đời đầu, Bạch Trân Châu sống hai đời cũng từng thấy qua.
"Còn máy bay nữa, oa! Con máy bay lớn !"
Bạch Văn Bân và Bạch Văn Hiên lớn hơn một chút, rõ ràng hiểu về đồ chơi nhiều hơn.
Mắt Bạch Văn Hiên sáng rực lên:
"Con Robot biến hình giống hệt tivi luôn, thật sự thể biến hình, oa, lợi hại quá!"
Mấy đứa trẻ chụm đầu phấn khích chơi đùa.
Lưu Tuệ Anh và Lý Nguyệt Thục đều "đồng chí Hoắc" là ai, bèn tò mò hỏi một câu.
Bạch Trân Châu giải thích đơn giản:
"Là một đồng chí quân nhân, gặp chút khó khăn nên bọn em thuận tay giúp một phen, ngờ khách sáo như , mấy món đồ chơi chắc chắn đắt tiền."
Cô nghĩ đối phương đến huyện Nguyên chắc là công việc, tiện đường ghé thăm .
Một lát quán cơm thêm vài đến tán gẫu.
Gần đây quán cơm trở thành nơi giao lưu tập trung của , những quan hệ khá thiết với nhà họ Bạch ăn cơm xong đều qua đây vài câu.
Có còn tự mang theo hạt dưa.
Bạch Thành Lỗi đun một ấm nước sôi, ai uống thì tự rót.
Chủ đề đến nhiều nhất vẫn là chuyện giải tỏa và mấy tin đồn bát quái mới nổ gần đây.
Tuy nhiên tranh chấp trong chợ nhiều lắm, nguồn gốc bát quái thường là từ cư dân sống gần đó.
Thậm chí còn già chọc tức đến mức bệnh viện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn90-toi-trong-sinh-doi-chong-cu-lay-tam-can-nha/chuong-121-dung-voi-ket-hon.html.]
Bạch Trân Châu cùng Lưu Tuệ Anh và Lý Nguyệt Thục trở về khu Hạnh Phúc, trong sân thấy một hộ gia đình đang đ.á.n.h .
Ba vội vàng dắt con về phòng.
Lý Nguyệt Thục bếp đun nước tắm, :
"Cũng rốt cuộc bao giờ mới giải tỏa, gần đây mấy đó sắp điên cả ."
Lưu Tuệ Anh bỏ quần áo lúc máy giặt, cũng thở dài theo:
"Hôm nay chị gái ở cửa hàng bên cạnh còn than khổ với , nhà còn dỡ, nhòm ngó đến tiền đền bù của nhà chị ."
Rượu nhạt đỏ mặt , tiền bạc động lòng .
Bạch Trân Châu may mắn là những thích nhà cô đều là thật thà, ai vì cô kiếm tiền mà đỏ mắt ghen tị.
Giống như Lý Nguyệt Thục, nhà cô nếu mua nhà thành phố, cố gắng một chút cũng thể mua .
cô nhiều nỗi lo.
Chồng cô công việc định ở quê, phúc lợi .
Nghe chồng cô còn thầu một xưởng gạch để tự , chuyện cần bỏ vốn.
Sau xây nhà sẽ ngày càng nhiều, mở xưởng gạch chắc chắn cũng kiếm tiền.
Bạch Trân Châu tự nhiên sẽ nhiều lời.
Vợ chồng Lý Nguyệt Dung vẫn đang do dự, tính cách bọn họ khá thận trọng, đối với chuyện giải tỏa cũng hiểu rõ.
Hơn nữa khu vực ga tàu hỏa hiện tại ai bán nhà, mua cũng mua .
Bạch Trân Châu cũng khuyên bọn họ, giá nhà chung hiện tại vẫn còn rẻ.
Đợi bọn họ nghĩ thông suốt, nơi khác mua cũng như cả thôi.
Ngày hôm , Giản Thư Hàng gọi điện thoại cho Bạch Trân Châu, hỏi cô Dung Thành .
Nếu thì cùng, cần về Dung Thành một chuyến.
Bên Dung Thành hiện tại nghiệp vụ gì, Bạch Trân Châu cũng vô dụng.
Nghe cô , Giản Thư Hàng liền cúp điện thoại.
Lại dặn dò kế toán và tổng phụ trách thi công vài câu, mới gọi Hoắc Chinh đang đợi bên ngoài.
"Anh, thôi, lái xe mới của em ."
Tối qua Hoắc Chinh ngủ ở chỗ Giản Thư Hàng.
Giản Thư Hàng ở trong căn hộ chung cư mà Quách Vĩnh Lượng mua năm ngoái.
Ánh mắt Hoắc Chinh quét một lượt từ xuống Giản Thư Hàng:
"Cậu bây giờ dáng thế , chú Giản chắc cũng yên tâm ."
Giản Thư Hàng khẩy một cái:
"Sức khỏe ông cụ , em dám chọc giận ông nữa."
Giản Thư Hàng đừng vẻ ngoài nho nhã thư sinh, từ nhỏ vô cùng phản nghịch, đầy gai góc.
Trước bảo lính để nối nghiệp cha, , đại học học một năm cũng học tiếp, chạy ngoài kiếm tiền.
Tiền đúng là kiếm ít, lừa, suýt chút nữa dính thứ cai , cuối cùng cũng ngoan ngoãn .
Nghĩ đến cái , Giản Thư Hàng liền nhớ tới Mã Thiên Tường.
"Anh đúng, bọn Mã Thiên Tường đổi ."
Anh mở cửa xe để Hoắc Chinh lên xe:
"Hắn bảo em sửa sang căn nhà bên cho , hôm qua thấy nhà thiết kế của công ty chúng em xinh , liền động tay động chân."
"Người , chơi nữa ."
Đợi xe khởi động, Hoắc Chinh mới :
"Cậu sớm vạch rõ giới hạn với bọn họ là đúng, tâm địa những kẻ đó dã man , khẩu vị ngày càng lớn, thu liễm thì sớm muộn gì cũng xảy chuyện."
Giản Thư Hàng vô cùng đồng tình:
"Em ."
Lời bố Giản Thư Hàng thích , nhưng lời Hoắc Chinh vẫn lọt tai.
Mộng Vân Thường
Anh lười biếng dựa ghế phụ:
" , thật sự giải ngũ ?"
Giọng điệu Hoắc Chinh bình thản:
"Liên tiếp thương hai , dọa nhà sợ ."
"Ở quân đội cũng cách nào tiếp tục ở đội đặc chiến, dứt khoát giải ngũ luôn."
Giản Thư Hàng thầm nghĩ còn ở đội đặc chiến nữa hả?
Suýt chút nữa cái mạng cũng giao nộp luôn .
Ngoài miệng :
"Giải ngũ cũng , nhưng nhất cứ kiên trì thêm chút nữa đừng vội kết hôn nhé, mà kết hôn, em mất lá chắn đấy."
Hoắc Chinh: "..."