TN90: Dắt Con Đi Tìm Người Thân, Tôi Lại Được Đại Quân Quan Vô Sinh Yêu Đến Phát Cuồng - Chương 13: Chuẩn Bị Quà Gặp Mặt

Cập nhật lúc: 2026-03-04 17:18:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chcq53I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bà cụ giật lấy điện thoại, giọng đều mang theo tiếng nức nở.

 

“Tốt! Tốt! Tốt!”

 

Bà cụ liên tục ba chữ “”, kích động đến mức nước mắt già nua tuôn rơi.

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Cố gia mong ngóng bao nhiêu năm !

 

mơ cũng bế chắt nội!

 

Bây giờ, tin vui tày trời , cứ như báo mà rơi xuống!

 

“Mẹ, chị dâu, hai đừng kích động vội!”

 

Cố Cân Quốc ở đầu dây bên chỉ huy đấy, “Em , Thừa Di hôm nay đưa hai con giám định ADN , phỏng chừng là đợi kết quả mới .”

 

chúng thể đợi ! Lỡ như cô gái nhà chịu ủy khuất gì, cảm thấy Cố gia chúng chậm trễ, ôm cháu gái lớn của em chạy mất thì ?”

 

Lời quả thực trúng tim đen của bà cụ!

 

đúng đúng! Cân Quốc đúng!” Bà cụ vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái, quyết đoán .

 

“Cân Quốc, con đừng cúp máy, lập tức! Ngay bây giờ! Đặt cho và chị dâu con vé tàu hỏa chuyến sớm nhất Kinh Thành! Chúng qua đó ngay!”

 

Bà cụ bây giờ là thật sự sợ , sợ cô cháu dâu và chắt gái từ trời rơi xuống , là một giấc mộng chọc vỡ.

 

Bốn năm nay, họ quá nhiều lời đồn đại ác ý về cơ thể của Cố Thừa Di, chịu đựng quá nhiều sự mỉa mai và thương hại ngấm ngầm.

 

Nay vất vả lắm mới mong ngóng một mầm non duy nhất, còn là một cô cháu gái bảo bối ba tuổi, họ hận thể lập tức nâng trong lòng bàn tay, còn yên nữa.

 

tận mắt xem! Tận tay sờ!

 

Cúp điện thoại, tấm lưng còn vì bi thương mà vẻ còng của bà cụ, lập tức thẳng tắp.

 

Bà kéo tay Ngụy Thục Vân, hừng hực khí thế lên lầu, bước chân , còn nhanh nhẹn hơn cả lính gác.

 

“Thục Vân, đừng ngẩn đó nữa! Nhanh, mở két sắt !”

 

Ngụy Thục Vân vẫn còn chìm đắm trong niềm vui sướng to lớn, chút phản ứng kịp: “Mẹ, mở két sắt gì ạ?”

 

“Còn gì nữa! Chuẩn quà gặp mặt chứ !” Bà cụ lườm bà một cái, trong giọng điệu tràn đầy ý giấu .

 

“Bộ mũ phượng khảm thúy gia truyền của , nên lấy ! Còn cả chiếc vòng tay Đế Vương Lục đáy hòm của nữa, vặn hợp với cô gái đó!”

 

“À đúng , còn cho cục cưng nhỏ nữa! Cái khóa trường mệnh bằng vàng ròng , còn mấy miếng ngọc mỡ cừu điêu khắc, đều lấy hết, cho chắt gái của đồ chơi!”

 

Hai con chồng quét sạch sự u ám đó, bộ Cố gia đại viện dường như đều sống .

 

Từng chiếc rương mở , những món bảo vật gia truyền ngày thường bảo quản cẩn thận, dễ gì cho khác xem, lúc chút xót xa mà chất đống giường, châu ngọc lấp lánh, gần như mù mắt .

 

Ngụy Thục Vân vuốt ve một chiếc vòng ngọc ôn nhuận, , nước mắt rơi xuống.

 

Bà mong ngóng bao nhiêu năm, nhớ nhung bao nhiêu năm, rốt cuộc... rốt cuộc cũng để bà mong !

 

Chạng vạng tối, ba của Cố Thừa Di là Cố Vệ Quốc từ đơn vị trở về, cửa cảm nhận bầu khí khác thường trong nhà.

 

Chỉ thấy vợ và già đang vây quanh một đống trang sức châu báu, hớn hở thảo luận chuyện gì đó, ngay cả ông về cũng phát hiện .

 

“Hai đang ? Nhà trộm, hai đang kiểm kê tổn thất ?” Cố Vệ Quốc đùa một câu, cởi cúc áo phong kỷ.

 

Bà cụ đầu lườm ông một cái: “Đi , mới trộm ! Chúng đang chuẩn quà cho đại công thần của nhà chúng !”

 

Cố Vệ Quốc mờ mịt hiểu gì, đợi xong lời giải thích nhao nhao của vợ, khuôn mặt chữ điền vốn luôn nghiêm túc của ông cũng hiếm khi xuất hiện một tia động dung.

 

ông dù cũng trầm tĩnh hơn đám phụ nữ trong nhà.

 

“Chuyện , Thừa Di còn chính miệng , kết quả giám định ADN cũng , hai bây giờ khua chiêng gõ mỏ như , lỡ như... con là lỡ như nhầm lẫn, Thừa Di khó xử ?”

 

“Phủi phui phui!” Bà cụ lập tức ngắt lời ông, “Cố Vệ Quốc đừng miệng quạ đen! Cái gì gọi là lỡ như? Đứa trẻ đó đúc từ một khuôn với Thừa Di, chuyện còn thể là giả ?!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn90-dat-con-di-tim-nguoi-than-toi-lai-duoc-dai-quan-quan-vo-sinh-yeu-den-phat-cuong/chuong-13-chuan-bi-qua-gap-mat.html.]

Ngụy Thục Vân cũng kiên định về phía chồng: “Vệ Quốc, chuyện thà tin là , thể tin là ! Chúng nhất định bày tỏ thái độ!”

 

“Để cô gái đó , Cố gia chúng là thật tâm thật ý chào đón cô và đứa trẻ!”

 

Bà cụ chốt hạ: “Mẹ mặc kệ! Chắt gái của , đầu tiên nhận về! Cái gọi là tiên hạ thủ vi cường, kẻo đám đắn bên ngoài nhòm ngó mất!”

 

Nhìn hai phụ nữ thái độ kiên quyết trong nhà, Cố Vệ Quốc bất đắc dĩ lắc đầu, khóe miệng lặng lẽ nhếch lên.

 

Thôi , mặc kệ họ .

 

Cái nhà , quả thực trầm lặng quá lâu .

 

Cùng lúc đó, trong phòng khách của đại viện Kinh Thành.

 

Bôn ba cả một ngày, Niệm Niệm sớm mệt lả, lúc đang chiếc giường lớn mềm mại ngủ say, khuôn mặt nhỏ nhắn còn mang theo nụ thỏa mãn, đang giấc mộng gì.

 

Mạnh Thính Vũ bên mép giường, lẳng lặng khuôn mặt say ngủ của con gái.

 

Ngón tay cô nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm mại của con gái, ánh mắt phức tạp.

 

Mọi chuyện hôm nay, thuận lợi vượt quá sức tưởng tượng của cô.

 

Cố Thừa Di tuy thanh lãnh, nhưng là một đàn ông cực kỳ trách nhiệm.

 

thể cảm nhận , từ tận đáy lòng tiếp nhận Niệm Niệm.

 

càng như , cảm xúc đáy lòng cô càng cuộn trào.

 

Kiếp , nếu cô thể sớm lấy hết can đảm đến Kinh Thành một chút, Niệm Niệm sẽ chịu nhiều khổ cực như , càng sẽ ...

 

lúc , cửa phòng gõ nhẹ.

 

Mạnh Thính Vũ dậy mở cửa, ngoài cửa là Cố Thừa Di đang xe lăn.

 

Trong tay xách mấy chiếc túi giấy mang phong cách cổ kính, bên in dấu ấn của một tiệm bánh ngọt lâu đời ở Kinh Thành.

 

“Thấy hai con bữa tối ăn bao nhiêu.” Anh giải thích ngắn gọn một câu, đưa túi giấy qua.

 

Mạnh Thính Vũ nhận lấy, chạm vẫn còn mang theo ấm.

 

“Có Oản Đậu Hoàng và Vân Đậu Quyển, đồ ngọt, chắc Niệm Niệm sẽ thích.” Anh

 

bổ sung thêm, ánh mắt bất giác liếc bóng dáng nhỏ bé giường trong phòng một cái.

 

Khựng một chút, dường như chút mất tự nhiên dời tầm mắt, giọng đè thấp hơn một chút: “Còn một phần Hạnh Nhân Đậu Phụ, ngọt lắm.”

 

Trái tim Mạnh Thính Vũ, khẽ run lên.

 

Đó là cho cô.

 

Cô cúi đầu túi giấy trong tay, một dòng nước ấm từ đáy lòng lan tỏa.

 

Bất luận là kiếp , là kiếp , luôn để lộ dấu vết mà ghi nhớ sở thích của cô trong lòng như .

 

“Cảm ơn .” Giọng cô bất giác dịu dàng hơn một chút.

 

Cố Thừa Di “ừ” một tiếng, ý định rời , ánh mắt vẫn dính c.h.ặ.t con gái.

 

Dường như ngửi thấy mùi thơm ngọt, Niệm Niệm giường cựa quậy, cái mũi nhỏ khịt khịt trong khí, đó từ từ mở mắt .

 

Cô bé dụi đôi mắt ngái ngủ, giọng non nớt gọi một tiếng.

 

“Mẹ...”

 

Khi cô bé thấy Cố Thừa Di ở cửa, đôi mắt lập tức sáng lên.

 

Cô nhóc dùng cả tay lẫn chân bò xuống giường, để trần đôi chân nhỏ “bịch bịch bịch” chạy đến xe lăn của Cố Thừa Di, ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn lên, giọng ngọt ngào mềm mại.

 

“Chú.”

 

 

Loading...