TN80: Viên Sĩ Quan Chết Sớm Đã Trở Về - Chương 94
Cập nhật lúc: 2026-03-18 21:30:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Các món nguội và nóng cộng , tất cả tám món.”
Rất long trọng.
Bốn vây quanh bàn ăn cơm, giống hệt như hồi còn ở làng Bình An.
lúc , ngoài viện bỗng vang lên một tràng tiếng c.h.ử.i bới.
Chương 95 Đi mòn gót giày chẳng tìm thấy, lúc tìm thấy chẳng tốn chút công phu
“Lũ khốn khiếp, hầu hạ già, giờ còn hầu hạ cả trẻ con, dựa cái gì chứ!”
“Các là hạng gì hả, đuổi hết ở đây , là địa chủ giàu ?
Bá đạo như , đều các đuổi hết , ai đến giúp dọn dẹp vệ sinh đây?”
Một bà lão ngoài năm mươi tuổi, mặt đầy thịt ngang, đôi mắt tam giác ngược, đang ngay cửa viện của Kiều Văn Văn c.h.ử.i bới ầm ĩ.
Chửi thẳng cả tổ tiên dòng họ luôn.
Cố Thư Di là đầu tiên sững :
“Đây, đây là đang c.h.ử.i nhà đấy!”
Kiều Văn Văn xua tay:
“Mẹ, , cứ ăn cơm .”
Vừa cô liếc Vương Diễm Dung một cái.
Hai cùng dậy ngoài.
Bà lão ở cổng viện vẫn đang c.h.ử.i, nhưng ai chạy đến xem náo nhiệt cả.
Chuyện cũng khá lạ lùng.
Bà lão sức chiến đấu khá mạnh, cứ đó gào thét c.h.ử.i bới, khí thế mười phần.
Có thể thấy , sức khỏe bà .
“Kẻ xin ăn ở thế !”
Vương Diễm Dung lên tiếng , trừng mắt bà lão:
“Cổng bệnh viện tâm thần đóng c.h.ặ.t, để bà xổng .”
“Cô, cô bậy, nhớ cô, chính là cô, đuổi cả nhà lão Chu , tuổi còn trẻ mà học điều , học tư tưởng xã hội cũ, nếu là hai năm , cô lôi ngoài diễu phố .”
Cái miệng của bà lão đó giống như cái đ-ập nước mở van, tuôn xối xả.
Kiều Văn Văn bà lão, khẽ cau mày.
Nguyên chủ lớn lên ở làng Bình An, loại như thế cô gặp nhiều .
Lục lão thái thái chính là thuộc dạng đây.
Ăn vạ, lăn lộn, c.h.ử.i đổng, bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh!
“Bà già, bà vu khống khác như , báo công an là bà sẽ bắt đạp máy khâu đấy.”
Kiều Văn Văn ngoáy ngoáy lỗ tai, nhếch môi :
“Cả nhà lão Chu như thế nào, trong lòng bà chắc hẳn cũng hiểu rõ.”
Cái thứ già nua đúng là khó nhằn, còn thể tay đ-ánh .
“Đều là cô đe dọa đấy.”
Giọng bà lão cao thêm vài phần.
Trong đôi mắt tam giác ngược đó là vẻ độc ác.
Bà trừng mắt dữ tợn Kiều Văn Văn.
“Chị Vương, thôi, báo công an, tội gây rối trật tự, tội gây hấn sinh sự, tội vu khống...”
Kiều Văn Văn liệt kê một tràng dài:
“Gọi cả nhà lão Chu mà bà tới nữa, nhân chứng.”
Bà lão còn nhảy dựng lên c.h.ử.i bới bỗng chốc ỉu xìu.
Bà nào gặp hạng như thế bao giờ, c.h.ử.i là báo công an ?
Cái hạng gì .
Không đúng quy luật gì cả!
“Được , Tiểu Trương , lát nữa cứ để Tiểu Tuấn đón đứa trẻ về , cần cô quản nữa.”
Lúc một giọng bất lực vang lên, vẻ đầy vẻ phong sương.
Trước mắt xuất hiện một chiếc xe lăn.
Trên xe lăn là một ông cụ tóc bạc trắng xóa.
Người đẩy xe lăn là một bé nhỏ xíu.
Nhìn một cái, đúng là quen.
“Xảo Xảo, em ở đây?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn80-vien-si-quan-chet-som-da-tro-ve/chuong-94.html.]
Kiều Văn Văn vô cùng ngạc nhiên, sáng nay mới gặp ở bệnh viện xong.
Xảo Xảo vốn dĩ đang rụt cổ xe lăn, thấy gọi tên , liền thò cái đầu nhỏ :
“Chị xinh !”
Khuôn mặt đầy vẻ kinh ngạc vui mừng.
Lúc Kiều Văn Văn cũng cảm thán cái duyên của với cái đuôi nhỏ hề nông cạn .
Từ làng Bình An xa xôi vạn dặm đến Thủ đô, một ngày thể gặp hai , mà còn ở những địa điểm khác .
Ông cụ cau mày, đầu Xảo Xảo:
“Xảo Xảo, cháu quen cô ?”
“Dạ, là chị xinh cứu cháu ạ.”
Xảo Xảo ngoan ngoãn , tuy nhiên, giọng con bé lớn, vẻ sợ bà lão đang c.h.ử.i đổng .
“Hóa là ân nhân của Xảo Xảo.”
Ông cụ cũng tỏ vẻ thể tin nổi, chuyện đúng là quá trùng hợp:
“Vẫn cảm ơn đồng chí cứu đứa cháu ngoại nhỏ của , ơn đức lớn lao lời nào tả xiết, chỗ nào cần dùng đến , cứ việc lên tiếng.”
Bà lão c.h.ử.i đổng bên cạnh “hứ” một tiếng:
“Cái thứ già sắp xuống lỗ đến nơi , còn ích gì nữa chứ!”
“Bà già, bà cũng sắp hòm an nghỉ đến nơi , còn lo chuyện của khác gì, là bác sĩ đây, sắc mặt bà đen xen lẫn xanh, hai mắt trắng dã, chắc chắn là mắc bệnh nan y !”
Vương Diễm Dung một cách đầy nghiêm túc.
Cô sẽ nương tay .
Loại , cô gặp quá nhiều .
“Cô, cô bậy!”
Bà lão sợ khiếp vía, đưa tay lên sờ sờ mặt .
“Tốt lòng nhắc nhở bà, mau chuẩn sẵn ván quan tài là .”
Vương Diễm Dung dùng giọng điệu chân thành :
“ đây chính là bác sĩ chính của bệnh viện Hiệp Hòa đấy.”
Cô cũng thêm ông cụ xe lăn một cái.
Ông cụ tính tình thật đấy, mà cũng thể nhẫn nhịn bà lão .
Nghe giọng điệu của bà lão , chắc hẳn là giúp việc của nhà .
Người giúp việc mà dám ngang ngược như , đúng là khiến mở rộng tầm mắt.
“Ông ngoại, cháu về nhà !”
Lúc Xảo Xảo nhỏ, đầu cúi thật thấp.
Tiếng cũng nhỏ nhỏ.
Vẻ mặt đầy tủi .
Kiều Văn Văn hai ông cháu , cũng nhíu mày.
Với phận địa vị của Phó Tuấn, tuyệt đối nên để già và trẻ nhỏ chịu ấm ức như mới đúng.
Ông cụ gì, vẻ mặt đầy vẻ khó xử.
Lúc Xảo Xảo vòng qua xe lăn, đến mặt Kiều Văn Văn:
“Chị xinh , em thể...
ở nhà chị ?
Em ngoan, nhất định sẽ quậy phá .”
Dáng vẻ đó thật đáng thương.
Giống như một chú ch.ó nhỏ bỏ rơi .
“Xảo Xảo!”
Ông cụ cuống lên.
Cho dù là từng cứu Xảo Xảo, nhưng cụ thể cũng hiểu rõ.
Tuy đều sống ở khu , nhưng ông cũng quá yên tâm.
Xảo Xảo chớp chớp đôi mắt to xinh , vẻ mặt đầy vẻ cầu khẩn:
“Chị xinh , tối nay ba em sẽ đến đón em .”
Nghĩ đến Phó Tuấn, Kiều Văn Văn thực quá để đứa trẻ ở nhà .
dáng vẻ của Xảo Xảo thật sự quá đáng thương.
Bà lão bên cạnh càng là hổ rình mồi.
Cô cũng nhận , mâu thuẫn cơ bản nhất chính là vì Phó Tuấn đưa đứa trẻ đến đây.