TN80: Viên Sĩ Quan Chết Sớm Đã Trở Về - Chương 76

Cập nhật lúc: 2026-03-18 21:25:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đương nhiên, là do Lục Thừa Duệ bắt , vẫn là .”

 

Nói rõ ngọn ngành chuyện xảy , cùng đến trạm xá.

 

Lúc trong trạm xá, Kiều Văn Văn đang trông chừng bé gái, bé gái nhỏ, ba tuổi.

 

Đã truyền dịch.

 

Bác sĩ đều nếu đưa đến muộn chút nữa, đứa trẻ lẽ sẽ tỉnh .

 

Bên cạnh Lục Đại Tráng cũng đang truyền dịch, mắt Lục lão thái thái đỏ hoe, sụt sùi.

 

Bây giờ bà chỉ g-iết ch-ết Phùng Lệ Hà.

 

“Mẹ, về nhà con nhất định sẽ đ-ánh ch-ết con mụ lòng đen tối đó."

 

Lục Cảnh Tài chỉ hai đứa con gái, ông cũng coi trọng Lục Đại Tráng.

 

Mặc dù Lục Tầm cũng là con trai, nhưng Lục Tầm vấn đề về trí tuệ, họ trực tiếp từ bỏ luôn.

 

Lục lão thái thái nghiến răng :

 

, đ-ánh ch-ết nó!

 

Cái đồ đê tiện, dám động đến Đại Tráng nhà !"

 

Lại Kiều Văn Văn đang trông chừng bé gái.

 

Lần , bà thực sự ơn Kiều Văn Văn.

 

Nếu Kiều Văn Văn và Lục Thừa Duệ, cháu trai bảo bối của bà mất .

 

cũng từng , một đứa trẻ bắt cóc thì cả đời cũng khó mà tìm .

 

Nghĩ đến những điều , Lục lão thái thái càng thương tâm hơn.

 

Kiều Văn Văn cũng lén một cái, thầm cảm thán.

 

Nếu Lục lão thái thái Lục Đại Tráng căn bản cháu trai bà , ch-ết .

 

Chương 79 Vấn đề thể giải quyết bằng tiền

 

Bởi vì Phùng Lệ Hà định bán Lục Đại Tráng nhưng thành công, chỉ phê bình giáo d.ụ.c và nộp tiền phạt.

 

Tuy nhiên, Phùng Lệ Hà thà tù vài ngày còn hơn.

 

Như về nhà nhất định sẽ kết quả .

 

Người bà hận nhất bây giờ chính là Kiều Văn Văn và Lục Thừa Duệ.

 

Nếu hai , hôm nay bà thành công bán cái gai trong mắt cái dằm trong thịt .

 

Còn thể kiếm một khoản tiền.

 

Tiếc là bây giờ chẳng còn gì cả.

 

Chỉ để một đầy vết thương.

 

Về đến nhà, Phùng Lệ Hà hai đứa con gái của , càng càng thấy bực , bà cũng trách bản sinh con trai.

 

Sinh hai đứa con gái vô dụng khiến bà thể ngẩng đầu lên trong gia đình .

 

Trên chỗ nào cũng đau.

 

M-áu mặt lau sạch, nhưng da bong tróc một mảng lớn, trông chút đáng sợ.

 

Lục Ảnh và Lục Tĩnh thấy như đều sợ hãi thu góc tường.

 

Đầu cũng dám ngẩng lên.

 

Bình thường, hai chị em họ Lục lão thái thái mắng là đồ vô dụng, ăn cơm cũng lên bàn.

 

Ăn mặc đều là những thứ kém nhất.

 

Làm việc là nhiều nhất.

 

Cộng thêm một tâm lý vặn vẹo như Phùng Lệ Hà.

 

Ngày thường Phùng Lệ Hà chịu ấm ức đều trút lên đầu hai đứa con gái.

 

Hiện tại, bà càng hai đứa con gái càng thấy tức giận.

 

sẽ nghĩ rằng, hai đứa con gái chịu đủ bất công , như bà chăm sóc chúng thật mới đúng.

 

chỉ cảm thấy, nếu sinh hai đứa con trai thì bà t.h.ả.m như bây giờ.

 

Lúc , nhà cũ họ Lục ai.

 

Lục lão thái thái và Lục Cảnh Tài đều đang ở trạm xá trông chừng Lục Đại Tráng.

 

Hôm nay chắc chắn là về .

 

Phùng Lệ Hà tức điên lên trừng mắt hai đứa con gái một hồi lâu, phòng Lục lão thái thái lục lọi một hồi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn80-vien-si-quan-chet-som-da-tro-ve/chuong-76.html.]

Một lát , bà cầm vài bộ quần áo, tới mặt hai đứa con gái:

 

“Đi thôi."

 

Nghe thấy lời bà , Lục Ảnh và Lục Tĩnh rùng một cái.

 

Lục Ảnh cẩn thận hỏi một câu:

 

“Mẹ, ạ?"

 

“Hỏi nhiều thế gì, tao đ-ánh ch-ết con ranh ."

 

Hôm nay Phùng Lệ Hà chịu quá nhiều ấm ức .

 

Vừa tay tát Lục Ảnh một cái.

 

Cô bé nhỏ nhắn đ-ánh đến lệch mặt, cả ngã nhào xuống nền đất bên cạnh.

 

dám lấy một tiếng.

 

Lục Tĩnh vội vàng đỡ Lục Ảnh:

 

“Chị, chị chứ."

 

Phùng Lệ Hà tay nặng, khóe miệng Lục Ảnh m-áu, nửa khuôn mặt sưng vù lên.

 

Không dám gì, chỉ thể khẽ lắc đầu.

 

“Đi."

 

Phùng Lệ Hà quát lên một tiếng, sải bước ngoài.

 

Lục Ảnh và Lục Tĩnh chỉ thể ngoan ngoan theo phía .

 

Kể từ ngày đó, Phùng Lệ Hà và hai đứa con gái mất tích khỏi thôn Bình An.

 

Không ai .

 

Từ đồn công an về, Lục Thừa Duệ trực tiếp đến trạm xá, phía còn theo một đàn ông trạc tuổi .

 

Vẻ mặt lo lắng nhào tới bên giường:

 

“Xảo Xảo, là bố , quá lơ là con."

 

Vừa nắm lấy bàn tay nhỏ bé của bé gái, nhẹ nhàng nắm trong lòng bàn tay.

 

Trong mắt lấp lánh ánh lệ.

 

Có thể , ông hối hận và tự trách.

 

Kiều Văn Văn dậy, đến bên cạnh Lục Thừa Duệ, nhướng mày một cái.

 

đoán , đàn ông chắc là bố của đứa bé.

 

Quả thực là quá sơ suất .

 

Người đàn ông cũng nhanh ch.óng thu hồi cảm xúc, dậy Kiều Văn Văn:

 

“Đồng chí, đa tạ cô, cảm ơn cô cứu con gái ."

 

Đợi rõ khuôn mặt Kiều Văn Văn, ông khựng một chút.

 

Ông từng thấy ít mỹ nữ, nhưng cũng khuôn mặt Kiều Văn Văn cho kinh ngạc.

 

“Nên mà, chuyện dù là ai gặp cũng sẽ ."

 

Biểu cảm của Kiều Văn Văn vẫn thản nhiên, ánh mắt cô chỉ lướt qua mặt đàn ông một cái, mặc dù cũng là một mỹ nam hiếm thấy, nhưng vẫn bằng Lục Thừa Duệ.

 

Điều khiến cô quá bận tâm, ánh mắt vẫn rơi bé gái Xảo Xảo:

 

“Tình trạng của đứa bé lắm, nhất nên chuyển lên huyện."

 

Lúc Phó Tuấn gật đầu:

 

đặt vé máy bay , tối nay sẽ đưa Xảo Xảo rời ."

 

Điều kiện ở đây quả thực kém.

 

ánh mắt vẫn rời khỏi Kiều Văn Văn:

 

“Đồng chí, cô cứu con gái , chính là cứu mạng , cô điều kiện gì cứ việc đưa ."

 

Nợ ân tình là phiền phức nhất.

 

Ông khác dùng lý do như để đeo bám.

 

đó sợ sẽ đeo bám mãi.

 

Nghe thấy lời , sắc mặt Kiều Văn Văn cũng đổi.

 

Bực bội lườm Phó Tuấn một cái:

 

“Không cần, nếu bắt, nhất định sẽ cứu."

 

 

Loading...