TN80: Viên Sĩ Quan Chết Sớm Đã Trở Về - Chương 43
Cập nhật lúc: 2026-03-18 21:23:25
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vừa giật lấy từ tay Lục lão thái thái, nhét tay Kiều Văn Văn.”
Bà sợ Kiều Văn Văn, nhưng cam tâm.
Ở cái làng , bà nổi tiếng là đanh đ-á chua ngoa, bao giờ sợ ai.
Kiều Văn Văn đĩa bánh rán hành trong tay mà nhịn .
Vừa vẫy tay với đứa trẻ bên cạnh Từ Mỹ Lệ:
“Nào, Đại Tráng, cái cho cháu ăn đấy, trẻ con đang tuổi lớn ăn nhiều ."
Từ Mỹ Lệ định giữ Đại Tráng nhưng kịp.
Đại Tráng vốn tham ăn, thấy là thèm nhỏ dãi .
Nó theo sang đây cũng là mong lúc gia đình Lục Thừa Duệ ăn bánh sẽ chia cho nó một cái.
Giờ cả đĩa đều cho nó, đương nhiên nó sẽ khách khí.
Nó giật phắt lấy đĩa bánh.
Bốc lấy bốc để nhét mồm.
“Mày, cái thằng nhãi ranh , cái là để cho thím hai mày ăn, mày mau nhè cho ."
Từ Mỹ Lệ cuống cuồng, mắng định giật .
Khiến Lục lão thái thái giận xót.
Đó là đứa cháu nội cưng nhất của bà mà.
Thằng Đại Tráng vốn dĩ gian lười còn tham.
Từ khi ở riêng, nhà họ Lục còn sung túc như .
Dù cũng Kiều Văn Văn chia mất ít tiền.
Thằng Đại Tráng thèm rỏ dãi từ lâu .
Thấy nó định giật , nó liền nhổ vài bãi nước miếng đĩa bánh.
Xong, giờ thì chẳng ai ăn nữa.
Kiều Văn Văn mà thấy buồn nôn.
Đứa trẻ ...
đúng là thông minh quá cơ.
Khiến cô cũng nể phục.
“Mẹ, tấm lòng của con xin nhận."
Cố Thư Di ái ngại , bà cũng thấy thật kinh tởm.
Khiến Lục lão thái thái giận đến mức giậm chân bành bạch.
Lúc , ngay cả cháu cưng cũng thấy thiết nữa:
“Cái đồ trời đ-ánh !"
Thật sự là tức đến nửa sống nửa ch-ết.
Từ Mỹ Lệ cũng cuống lên, đuổi theo đ-ánh Đại Tráng, nhưng cũng nỡ đ-ánh thật.
“Đủ ," Lục Thừa Duệ , “Muốn dạy bảo con cái thì về nhà mà dạy, trời còn sớm nữa, chúng cần nghỉ ngơi."
“Thừa Duệ!"
Lục lão thái thái cũng phần sợ đứa cháu , nhưng cam tâm, “Nghe hôm nay ở huyện Hòa xảy chuyện, các cháu chứ?"
“Không ạ."
Lục Thừa Duệ rốt cuộc thể quá lạnh nhạt với bà nội , vẫn đáp một câu.
Lục lão thái thái nén giận:
“Không là , là , chuyện gì thì cứ gọi bác cả với chú ba của cháu, chúng đều là một nhà cả."
“Ồ, thật sự cảm ơn bà nội nhiều lắm ạ."
Kiều Văn Văn lên tiếng, vẻ mặt đầy cảm kích, bộ dạng như sắp đến nơi.
“Mọi , nhà cháu bắt nạt t.h.ả.m lắm, báo công an mà vẫn công an dọa dẫm, ngày mai chẳng tính nữa, công an bảo nhà cháu đắc tội là cháu trai của Bí thư Quách, nội ơi, ngày mai nội bảo bác cả với chú ba cùng chúng cháu nhé."
Biểu cảm của Kiều Văn Văn đạt, vô cùng thê lương.
Nghe thấy những lời , Lục lão thái thái suýt ngất xỉu.
Từ Mỹ Lệ vốn dĩ nhẫn nhịn vất vả lập tức nổi khùng:
“Bọn mày điên , đắc tội với Bí thư Quách!"
Vừa đỡ Lục lão thái thái, gọi Đại Tráng:
“Thôi, trời cũng chẳng còn sớm nữa, chúng cũng nên về ngủ thôi."
Mặt Lục lão thái thái cũng lạnh ngắt:
“Hừ, đúng là một lũ đen đủi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn80-vien-si-quan-chet-som-da-tro-ve/chuong-43.html.]
Từ Mỹ Lệ xoa đầu Đại Tráng:
“Cũng may cái bánh cho bọn nó ăn."
Vênh váo rời .
Nhìn thấy họ , Lục Tầm vội vàng chạy đóng cổng .
Gương mặt nhỏ nhắn cũng đầy vẻ chán ghét.
Cậu bé thực sự sợ những khác trong nhà họ Lục.
Đều đ-ánh c.h.ử.i .
Đặc biệt là Đại Tráng, ít đ-ánh bé.
“Văn Văn, con thật thông minh."
Cố Thư Di đến nắm tay Kiều Văn Văn, cô con dâu đúng là văn võ song .
Đ-ánh giỏi mà đối đáp cũng chẳng kém cạnh ai.
Lục Thừa Duệ kìm , đưa tay xoa xoa đỉnh đầu Kiều Văn Văn:
“ là em."
Trực tiếp đuổi những kẻ phiền phức .
Sau khi từ huyện về, Cố Thư Di và Lục Tầm ỉu xìu vì dọa sợ.
Lục Thừa Duệ thì vẫn như thường lệ, việc gì cần vẫn .
Cũng bám theo Kiều Văn Văn để gặng hỏi.
Ngược còn mang về một chiếc máy ghi âm.
Kiều Văn Văn cũng :
“Loại đó chỉ đến chiếm hời, chút rắc rối là ngoắt bỏ ngay."
Cô qua nguyên tác, đương nhiên cả nhà họ Lục chẳng ai gì.
Chỉ là Lục Thừa Duệ cảm nhận sâu sắc về điều đó.
Có thể thấy vẫn còn tình cảm với gia đình họ Lục.
Lúc , Lục Thừa Duệ cũng gật đầu thất vọng.
, việc đến tặng bánh chắc chắn là dạo họ kiếm tiền nên đến hôi của.
Vừa họ đắc tội với nhà họ Quách, lập tức đổi sắc mặt ngay.
“Sau , họ là họ, chúng là chúng ."
Lục Thừa Duệ gật đầu, ánh mắt cũng thêm vài phần lạnh lẽo.
Người kiểu , thà còn hơn.
“Thôi , hôm nay còn tăng ca việc, trời cũng muộn thật , thêm một lúc nữa , ngày mai chị Vương cần hàng đấy."
Kiều Văn Văn Cố Thư Di đang mang tâm trạng phức tạp:
“Mẹ, đừng để ý đến họ nữa."
Cô tâm trạng Cố Thư Di chắc chắn .
Dù bà cũng lụng vất vả bao nhiêu năm ở nhà họ Lục để hầu hạ cả gia đình họ.
Giờ thì họ lật mặt nhanh như .
“Ngày mai còn bày sạp nữa con?"
Cố Thư Di chút sợ hãi .
Người họ đắc tội hôm nay chính là cháu trai ruột của Bí thư Huyện ủy.
Chương 49 Sự đe dọa trắng trợn
“Mẹ, bày sạp nữa ạ."
Kiều Văn Văn ôm lấy cánh tay Cố Thư Di.
Có Vương Diễm Dung , họ thể đổi phương thức một chút.
Không cần lộ mặt, phơi sương phơi nắng nữa.
Cố Thư Di thực khí thế việc, bởi vì tiền còn nhiều hơn tiền bà ruộng mười mấy năm cộng .
Nghe thấy lời , lòng bà bỗng chốc nguội lạnh:
“Văn Văn, con sợ nhà họ Quách ?"
“Mẹ đừng vội, ạ."
Kiều Văn Văn vội vàng giải thích, “Sau chúng chỉ cần cung cấp hàng cho Vương Diễm Dung thôi, chị đầu ."
Bày sạp vỉa hè chỉ là biện pháp tạm thời.
Để chút tiền tích lũy thôi.