TN80: Viên Sĩ Quan Chết Sớm Đã Trở Về - Chương 136

Cập nhật lúc: 2026-03-18 21:31:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhìn thấy các chiến sĩ công an lên, Thẩm Lạc Mai sững , lùi vài bước:

 

“Các... các định gì?

 

Dựa cái gì mà bắt ?”

 

“Bà tình nghi bắt cóc trẻ em, chứng cứ xác thực, mời bà theo chúng một chuyến.”

 

Hai viên công an giọng điệu còn khá khách sáo nhưng sắc mặt nghiêm nghị.

 

Phó Xảo Xảo cửa:

 

“Bố ơi, bố ơi.”

 

Chỉ cần Phó Tuấn đến là cô bé chỗ dựa .

 

Cô bé sẽ sợ bà nội độc ác nữa.

 

Kiều Văn Văn cũng khá bất ngờ.

 

Cái màn đảo ngược đến quá nhanh.

 

Thẩm Lạc Mai công an bắt, còn là bắt cóc trẻ em.

 

Chuyện đến mức đó chứ, Thẩm Lạc Mai thiếu tiền ?

 

Phó Tuấn vốn dĩ mang khuôn mặt lạnh lùng như tiền, lúc thấy tiếng gọi của con gái, sắc mặt lập tức dịu nhiều.

 

Kiều Văn Văn mở toang cửa lớn, cũng với vẻ mặt đầy nghi hoặc về phía Phó Tuấn.

 

Ở phía bên , hai viên công an đeo còng tay bạc cho Thẩm Lạc Mai, đẩy bà rời .

 

Hai viên công an Kiều Văn Văn gặp tàu hỏa.

 

Vẫn luôn theo Phó Tuấn để phá án.

 

Xem vụ án Thẩm Lạc Mai bắt cóc trẻ em là do đích Phó Tuấn thụ lý.

 

Thảo nào mấy ngày nay đến đón Phó Xảo Xảo.

 

Thì là bận rộn phá án .

 

Cửa lớn mở, Phó Xảo Xảo liền nhào lòng Phó Tuấn.

 

Phó Tuấn thuận thế bế cô bé lên:

 

“Xảo Xảo, hai ngày nay nghịch ngợm , lời ?”

 

“Xảo Xảo ngoan lắm đúng chị xinh ?”

 

Phó Xảo Xảo ôm cổ Phó Tuấn, như một thiên thần nhỏ, đồng thời đầu Kiều Văn Văn, trong mắt lấp lánh ánh sáng.

 

Nghe thấy ba chữ “chị xinh ", khuôn mặt Phó Tuấn đầy những vạch đen.

 

Anh quan sát Kiều Văn Văn một chút:

 

“Cô trẻ đấy.”

 

“Vốn dĩ cũng trẻ hơn mà!”

 

Kiều Văn Văn híp mắt , “Anh đây là...”

 

Liếc về phía cuối ngõ.

 

Vẫn còn thể thấy Thẩm Lạc Mai đang ngừng vùng vẫy.

 

Tất nhiên là còn kèm theo cả những lời mắng nhiếc.

 

“Kẻ bắt cóc Xảo Xảo năm đó là bảo mẫu, mà là Thẩm Lạc Mai và Phó Hiểu Hiểu.”

 

Phó Tuấn gằn từng chữ một , đáy mắt như ẩn chứa một lớp sương giá.

 

Nghe Kiều Văn Văn sững một lúc.

 

Chuyện quả thực khiến chấn động.

 

Hai phụ nữ đúng là những kẻ điên.

 

Một bé gái mà họ cũng tha.

 

Thật là gì mà.

 

Phó Tuấn hiện tại đối với họ hận thấu xương tủy.

 

Kiều Văn Văn cũng một phen cảm thán.

 

Lúc ngoài ngõ một chiếc xe dừng .

 

“Là Thừa Duệ về !”

 

Kiều Văn Văn thò đầu một cái, nụ khóe miệng sâu thêm vài phần.

 

Đáy mắt lấp lánh.

 

Phó Tuấn đang bế Phó Xảo Xảo cũng theo, Lục Thừa Duệ cao lớn, hiên ngang, trai trong bộ quân phục đang sải bước tới.

 

Chương 129 Buổi đêm giặt ga giường

 

Kiều Văn Văn bước ngoài vài bước:

 

“Anh Thừa Duệ!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn80-vien-si-quan-chet-som-da-tro-ve/chuong-136.html.]

Lục Thừa Duệ xuống xe thấy xung quanh , trong lòng cũng cảnh giác thêm vài phần.

 

Lại ngẩng đầu thấy Kiều Văn Văn, vội vàng bước nhanh hơn.

 

Mấy ngày nay thực sự nhớ cô đến phát điên, nhớ đến tận xương tủy.

 

hai tháng qua họ cũng từng xa ngày nào, cộng thêm hai tam quan hợp , tính tình cũng hợp nên mâu thuẫn gì.

 

Tình cảm ngày một sâu đậm hơn.

 

Lại còn xen lẫn cả lòng ơn.

 

Khiến Lục Thừa Duệ thêm vài phần ỷ và tình yêu đối với Kiều Văn Văn.

 

“Văn Văn!”

 

Lục Thừa Duệ ôm Kiều Văn Văn lòng nhưng xung quanh quá nhiều , chỉ thể cố gắng kiềm chế bản , nắm lấy tay cô, “Anh nhiệm vụ ngang qua nên ghé về thăm em.”

 

Hiện tại nhớ vợ quá .

 

Nhớ lúc nơi.

 

, trong nhà xảy chuyện gì thế, những đang ?”

 

Lục Thừa Duệ dắt tay Kiều Văn Văn, hai cùng về.

 

“Ừm, chút chuyện ạ.”

 

Kiều Văn Văn về phía , “Nhà họ Phó xảy chuyện .”

 

Ba chữ nhà họ Phó khiến Lục Thừa Duệ lập tức nghĩ ngay đến Phó Tuấn.

 

Mặc dù rõ ràng nhưng trong lòng vẫn dâng lên một cơn ghen tuông.

 

“Làm ?

 

Nhà họ Phó cũng ở gần đây ?”

 

Lục Thừa Duệ cảm thấy thể nào, rõ ràng nhà họ Phó sống ở đại viện quân khu mà.

 

“Không , Phó Tuấn xử lý Phó Hiểu Hiểu nên gửi con gái ở nhà .”

 

Kiều Văn Văn kể sơ qua chuyện một lượt, “Bây giờ chuyện xử lý cũng hòm hòm ạ.”

 

“Hai phụ nữ đó đúng là bằng cầm thú.”

 

Lục Thừa Duệ cũng vô cùng tức giận, nghĩ đến cảnh tượng bắt bọn buôn ở thôn Bình An ngày hôm đó mà căm phẫn khôn nguôi.

 

Mà Phó Hiểu Hiểu và Thẩm Lạc Mai, một là cô ruột của đứa trẻ, một là bà nội của đứa trẻ.

 

Vậy mà hợp mưu bán đứa trẻ .

 

Lúc đó Phó Xảo Xảo còn dùng một lượng lớn thu-ốc ngủ.

 

Cũng may là đưa đến bệnh viện kịp thời nếu đứa trẻ cũng sống nổi đến hôm nay.

 

Kiều Văn Văn thấy khuôn mặt vốn nghiêm nghị của Lục Thừa Duệ càng thêm lạnh lẽo, vội vàng lắc lắc tay :

 

“Cái mặt của dọa hàng xóm láng giềng sợ hết kìa.”

 

Vừa giơ tay ấn nhẹ khóe miệng :

 

“Cười một cái nào.”

 

Đám đông xem náo nhiệt xung quanh vẫn tản .

 

Họ đều đang bàn tán về Lục Thừa Duệ.

 

Thấy hai cử chỉ mật như càng bàn tán xôn xao hơn.

 

“Chẳng mới mất chồng , trong nhà một đủ còn thêm một nữa, chẳng giữ ý gì cả...”

 

, quả thực là quá đáng, nhưng mà cái mặt nhỏ nhắn đúng là mê hoặc khác.”

 

“Người trong sân mặc dù mang theo con nhỏ nhưng trông cũng khá khôi ngô, còn trai hơn.”

 

ngưỡng mộ, coi thường, đố kỵ.

 

họ dám quá to.

 

Giọng họ hạ thấp.

 

Họ đều sợ khuôn mặt đó của Lục Thừa Duệ.

 

Quá đỗi nghiêm nghị và lạnh lẽo.

 

Phó Tuấn bế Phó Xảo Xảo cũng chào hỏi Lục Thừa Duệ:

 

“Đoàn trưởng Lục về .”

 

Lục Thừa Duệ gật đầu, tâm trạng của khá phức tạp.

 

Phó Tuấn thể là con cưng của trời, vô cùng ưu tú.

 

Lại còn là thế hệ đỏ đời thứ ba.

 

cuộc đời của hề thuận buồm xuôi gió.

 

Hiện tại càng là một mớ hỗn độn.

 

“Lần đa tạ .”

 

Lục Thừa Duệ vẫn khách sáo .

Loading...