TN80: Viên Sĩ Quan Chết Sớm Đã Trở Về - Chương 116

Cập nhật lúc: 2026-03-18 21:31:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cái cảnh tượng xe lửa lúc đó, vẫn còn nhớ rõ mồn một.”

 

“Đồng chí Phó, đa tạ , nữa , hai ngày nữa là thể viện ."

 

Lục Thừa Duệ gật đầu, cố ý sắp viện.

 

“Vậy thì đồng chí Kiều cũng thể về hồ La Sát bên , bố nhớ cô lắm đấy."

 

Phó Tuấn sang Kiều Văn Văn, thuận miệng một câu.

 

Lục Thừa Duệ thể giữ bình tĩnh nữa:

 

“Cái gì cơ?"

 

cái ngày Kiều Văn Văn và Cố Thư Di cùng Lục Tầm chuyển đến hồ La Sát thì thực hiện nhiệm vụ.

 

Vừa về đến nơi là tống thẳng phòng cấp cứu.

 

Sau khi tỉnh dậy cũng liên tục xảy bao nhiêu chuyện.

 

Kiều Văn Văn còn kịp kể cho chuyện ở khu nhà tập thể cũ hồ La Sát.

 

Chỉ là để trấn an , cô Vương Diễm Dung đang ở cùng Cố Thư Di, còn thêm là sự giúp đỡ của Vương Diễm Dung, xưởng sản xuất cũng hoạt động .

 

Để yên tâm dưỡng thương.

 

Phó Tuấn vô thức sang Kiều Văn Văn.

 

Anh thể tùy tiện mở miệng .

 

Tất cả đều xem Kiều Văn Văn thế nào.

 

“Không việc gì nữa thì về đơn vị đây."

 

Phó Tuấn liền bỏ chạy ngay.

 

Anh chẳng cái gì hết.

 

Kiều Văn Văn đuổi theo vì đưa tiền.

 

tên nhanh quá, cô cũng đành thôi.

 

Lấy quà xem thử một chút, cô mới bất lực :

 

“Thôi , chờ viện, nhờ Trần lão chuyển tiền cho Phó Tuấn ."

 

Vừa kể chuyện nhờ Phó Tuấn Quảng Châu mua hộ vài món quà mang về.

 

“Ừm, như thể khiến và Tiểu Tầm tin tưởng hơn."

 

Lục Thừa Duệ vợ sẽ sắp xếp thỏa chuyện:

 

“Chị Vương là khó qua mặt nhất, nhưng nếu món đồ trao tận tay chị thì chị sẽ tin ngay."

 

Thực nếu là Cố Thư Di và Lục Tầm thì mua một món đồ ngay tại thủ đô cũng thể lừa .

 

Vương Diễm Dung thì dễ lừa như .

 

Nếu l-àm gi-ả thì cho thật giống.

 

Sẽ để bất kỳ sơ hở nào.

 

Sau đó Kiều Văn Văn mới kể chuyện hàng xóm sát vách chính là nhạc phụ của Phó Tuấn.

 

Còn thêm là quan hệ giữa hai gia đình hiện tại khá .

 

là... trùng hợp thật."

 

Lục Thừa Duệ , nhưng nụ phần gượng gạo.

 

Phải nhanh ch.óng chuyển đến khu tập thể quân đội thôi.

 

Mặc dù nhà họ Phó cũng ở bên đó nhưng cấp bậc của và nhà họ Phó chênh lệch quá nhiều, chắc chắn sẽ là hàng xóm .

 

Vết thương của Lục Thừa Duệ phục hồi gần như , bệnh viện rút hộ lý .

 

Ăn cơm tối xong, Kiều Văn Văn liền đỡ Lục Thừa Duệ khỏi phòng bệnh.

 

Ánh hoàng hôn buông xuống, hai chậm rãi bước .

 

Cứ nhốt mãi trong phòng bệnh cũng .

 

Đi dạo như thế sẽ giúp Lục Thừa Duệ nhanh khỏe hơn.

 

Không ít bệnh nhân nhà đẩy xe lăn sưởi nắng, trong sân bệnh viện là một bầu khí yên bình và tĩnh lặng.

 

Kiều Văn Văn nắm tay Lục Thừa Duệ, dạo một vòng lớn xuống băng ghế dài.

 

“Cái xe đó vẫn lái ?"

 

Lục Thừa Duệ thấy chiếc Ford 151 , chút ngạc nhiên.

 

“Chắc là vẫn xử lý thế nào ."

 

Kiều Văn Văn cũng theo:

 

“Dù thì tài liệu và máy điện báo đều còn ở bên trong nữa , cũng ."

 

Lục Thừa Duệ thì toạc .

 

Nếu đồ đạc vẫn luôn ở bên trong thì đến lượt Phó Tuấn mang nộp cho Thẩm Đông Nhật chứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn80-vien-si-quan-chet-som-da-tro-ve/chuong-116.html.]

 

Đám đặc vụ đó đến tận bệnh viện để ám s-át thì trong xe để tìm kiếm đống tài liệu chứ.

 

Anh , chính là vợ dùng thủ đoạn đặc biệt để thu cất chúng .

 

lúc , từ góc cua một cô y tá , lao thẳng về phía Kiều Văn Văn, tay nắm c.h.ặ.t thứ gì đó, ánh hoàng hôn, tia sáng lạnh lẽo lóe lên.

 

Chương 113 Thất vọng trong lòng

 

Lục Thừa Duệ thấy rõ, phản ứng cực nhanh, một tay đẩy Kiều Văn Văn , vung một chân đ-á thẳng cô y tá đang lao tới.

 

“A..."

 

Cô y tá t.h.ả.m thiết kêu lên một tiếng ngã văng ngoài.

 

Con d.a.o trong tay rơi xuống đất.

 

Khu sân vườn vốn dĩ đang yên bình bỗng chốc trở nên hỗn loạn.

 

“Cô d.a.o, mau khống chế cô , cô g-iết ."

 

nhà bệnh nhân hét lên kinh hãi.

 

“Mau gọi đến , g-iết !"

 

Người nhà bệnh nhân kẻ thì đỡ bệnh nhân rời , thì đẩy xe lăn của bệnh nhân chạy trốn.

 

Đều dọa sợ đến mất vía.

 

Mặc dù vết mổ của Lục Thừa Duệ vẫn hồi phục , nhưng cú đ-á cũng dốc hết sức lực.

 

Cô y tá sấp đất, nửa ngày trời cũng lết dậy nổi.

 

Vùng vẫy vài cái, căm hận ngẩng đầu Lục Thừa Duệ:

 

“Tất cả là tại , đáng ch-ết, chính hại chúng !"

 

Lúc Kiều Văn Văn mới rõ:

 

“Vương Hải Yến!"

 

Hóa là trốn đến bệnh viện.

 

Hèn chi mà tìm thấy .

 

“Người nào thế?"

 

Lục Thừa Duệ ngần ngại một chút:

 

“Đặc vụ địch ?"

 

“Phải, quân y của chiến khu các đấy, cùng ký túc xá với Phó Hiểu Hiểu."

 

Kiều Văn Văn tiến lên, một chân đ-á con d.a.o găm mặt đất xa:

 

“Sở dĩ Phó Hiểu Hiểu cứ bám lấy như , công lao của ả hề nhỏ ."

 

Lục Thừa Duệ gật đầu:

 

“Văn Văn, canh chừng cô , em gọi của phòng bảo vệ qua đây."

 

Anh sợ Kiều Văn Văn ở đây sẽ gặp nguy hiểm.

 

Tuy nhiên, kịp để Kiều Văn Văn rời , của phòng bảo vệ chạy tới nơi.

 

Khống chế Vương Hải Yến , hỏi han vài câu trực tiếp áp giải .

 

Lục Thừa Duệ vẫn còn thấy sợ hãi, đ-ánh giá Kiều Văn Văn từ đầu đến chân:

 

“Văn Văn, em chứ, dọa sợ ?"

 

“Không ."

 

Kiều Văn Văn xua tay.

 

Thời đại cô sống trải qua những chuyện , nhưng cứu Lục Thừa Duệ cũng coi như là trải qua sóng gió .

 

Cô vốn chẳng thèm để Vương Hải Yến mắt.

 

Tuy nhiên Kiều Văn Văn vẫn nheo mắt :

 

“Phía chiến khu việc quá thiếu dứt khoát , danh sách gửi qua mà vẫn để hạng nhởn nhơ bên ngoài lâu như , còn trộn bệnh viện quân y nữa."

 

“Quả thực ."

 

Lục Thừa Duệ cũng cùng cảm nghĩ, vốn chẳng sợ những kẻ đ-ánh lén.

 

Chỉ là điều đó gây nguy hiểm cho Kiều Văn Văn, khiến thấy lo âu và thấp thỏm.

 

Nghĩ đến ánh mắt đầy thù hận của Vương Hải Yến khi rời , Lục Thừa Duệ ngập ngừng một chút:

 

“Hôm nay em về nhà , một cũng vấn đề gì nữa ."

 

Ở đây nguy hiểm quá.

 

Thực cũng thấy lạ, vết thương nặng như hồi phục nhanh hơn hẳn so với những thương khi nhiệm vụ .

 

Bởi vì rằng, hằng ngày Kiều Văn Văn đều cho uống nước gian.

 

Cho nên, c-ơ th-ể mới hồi phục nhanh đến thế.

 

 

Loading...