TN80: Sĩ Quan Là Kẻ Mê Vợ - Chương 513: Giấy Bán Thân
Cập nhật lúc: 2026-01-31 18:11:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Mẹ, những cái tác dụng gì? Cũng thể vì cô mà mặc kệ chị con .
Chị con vì chúng bỏ nhiều như , thể để chị lạnh lòng.
Con nghĩ kỹ .
Cho dù con cái , . Cho dù con cả đời ế vợ, vì chị con, con cũng cam tâm tình nguyện.
Con quyết định , bán nhà thôi. Dù đều là tiền chị con bỏ ."
Thảo Hoa càng càng cảm động, càng càng cảm thấy nên ý nghĩ bán nhà .
Em trai bất chấp con cái và bản như , cũng giúp cô .
Bố tuổi cũng cao, ngay cả chỗ ở cũng .
Cô sẽ áy náy cả đời.
Cô thể để họ sống bi t.h.ả.m như .
Mẹ Tạ con trai vẻ mặt khó xử: "Bán nhà cũng đồng ý. nhà chúng già trẻ nhiều như , bán nhà chúng ở ?
Ở đây còn ruộng đất của chúng , cũng thể ngay cả ruộng đất cũng cần nữa chứ."
Bố Tạ nãy giờ gì vẻ mặt nghiêm túc.
"Lương thực của cả nhà chúng đều trông chút ruộng đất . Ruộng đất cũng cần nữa, chẳng lẽ chúng uống gió tây bắc chắc."
"Ông ? Không bán nhà, kiếm tiền trả nợ?" Mẹ Tạ lau nước mắt.
Nhìn thấy bố và em trai đều trầm mặc.
Trong lòng Thảo Hoa khó chịu nên lời.
Ngôi nhà là chốn dung cuối cùng của họ, nhà, họ sống thế nào.
Mình quả thực quá ích kỷ . Có với công ơn dưỡng d.ụ.c của bố dành cho .
"Mọi đừng tranh cãi nữa. Nhà thể bán. Con thể để nhà để về.
Chuyện sính lễ, con tự nghĩ cách."
"Con gái, con thể cách gì?" Mẹ kéo tay cô hỏi.
Thảo Hoa giả vờ kiên cường.
"Trời tuyệt đường . Chẳng qua là ba ngàn đồng thôi. Con ngoài một chuyến."
Nói xong rời .
Tất cả trong sân đều thở phào nhẹ nhõm.
Tạ Lỗi chạy cửa, thấy Thảo Hoa rời .
Quay : "Chị thể cách gì? Đó là ba ngàn đồng đấy. Chẳng lẽ chị con còn quỹ đen?"
Mẹ Tạ trợn trắng mắt: "Không vì mày, nó thể nông nỗi ?
là tạo nghiệp. Sao tao sinh cái thứ như mày. Đã đến lúc , mày còn nhớ thương quỹ đen của nó?"
Tạ Lỗi bộ dạng cợt nhả: "Không con, ai nối dõi tông đường cho nhà họ Tạ các ?
Mẹ chẳng với con ? Của chị con chính là của con.
Vừa nãy chẳng còn phối hợp với con, dỗ chị con xoay như chong ch.óng."
Mẹ Tạ thực sự nổi bộ dạng của con trai, tức giận đ.ấ.m cho gã một cái: "Còn đều vì mày. Mày nếu đ.á.n.h bạc, nợ nhiều tiền như .
Chị mày cả đời đều thể giúp mày.
Bây giờ thì , mày hại nó thành thế . Cho dù nó trả hết tiền. Muốn nó còn tận tâm tận lực chăm sóc mày, chăm sóc cái nhà như , e là thể nào nữa .
Sau mày ngàn vạn đừng động những thứ đó nữa. Nếu theo mày chỉ nước uống gió tây bắc."
"Con . Mẹ đều là cho con. Bố yên tâm. Bây giờ con cải tà quy chính động thứ đó nữa .
Mọi cứ đợi ăn sung mặc sướng cùng con ."
Bố Tạ gã khoác, kìm lắc đầu. Trợn trắng mắt, một câu cũng rời .
"Con ý tưởng gì ?" Mẹ Tạ chút lo lắng hỏi.
"Sáng nay con lên thành phố ngóng tin tức của Bảo Châu. Trên đường gặp một bạn.
Cậu mở mỏ than. Cậu bên đó cần . Một tháng sáu mươi đồng đấy. Bảo con qua đó quản lý."
"Một tháng sáu mươi đồng? Cao thế ? Sẽ l.ừ.a đ.ả.o chứ?"
"Không . Là bạn con quen lâu ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn80-si-quan-la-ke-me-vo/chuong-513-giay-ban-than.html.]
Mẹ Tạ gã , trái tim cảnh giác mới buông xuống.
"Một tháng sáu mươi đồng, một năm là thể kiếm bảy trăm hai mươi đồng.
Nuôi gia đình đủ .
Con trai, cuối cùng con cũng một việc khiến vui , chúng đem chuyện cho bố con, để ông cũng vui vẻ một chút."
#
Thảo Hoa đến nhà gã cai thầu.
Kể đầu đuôi sự việc cho một .
Làm gã cai thầu tức giận, kéo cô đòi cục công an. Nói cô lừa hôn. Lừa gạt tiền tài của .
Thảo Hoa quỳ mặt gã cai thầu cầu xin đừng đưa cô đến cục công an.
Cô nguyện ý trâu ngựa công cho để trả món nợ .
Gã cai thầu thấy cô đang lúc sức khỏe dồi dào, đưa cô ngoài việc trả nợ cũng là một ý .
Trong đầu bắt đầu tính toán, đưa cô đến cục công an cô cũng tiền đền cho .
Số tiền còn bao giờ mới đòi .
Nếu để cô việc cho , mười năm kiếm chỉ ba ngàn đồng.
Người đưa ngoài việc ít nhất năm mươi đồng một tháng.
"Cô công cho cũng . Trên công trường cũng việc cô . Tính một tháng hai mươi đồng. Một năm hai trăm bốn mươi đồng.
Mười năm hai ngàn bốn trăm đồng.
Cô ít nhất cũng việc cho mười ba năm.
Như cô cũng đồng ý?"
Thảo Hoa thấy cần mười ba năm, chút do dự. Mười ba năm , cô cũng sắp năm mươi .
Gã cai thầu thấy cô do dự: " thấy cô cũng khá đáng thương. Không cần cô cho mười ba năm. Làm cho mười năm. Nợ nần giữa chúng coi như xong.
Cô suy nghĩ cho kỹ. Đồng ý thì chúng ký cái giấy bằng.
Không đồng ý cũng miễn cưỡng chúng theo trình tự chính quy.
Cho dù cô tù . vẫn sẽ đòi em trai cô tiền ."
Thảo Hoa nghĩ đến cái gì cũng còn nữa. Cô và em dâu xé rách mặt.
Ở nhà đẻ ở nữa . Cô cũng nản lòng thoái chí .
Mình nhiều như , ngay cả gia đình cũng còn. Lại em dâu ghét bỏ.
Cô những năm là đúng, là sai.
Cô cũng tiếp tục giống như nữa.
Ra ngoài việc cùng gã cai thầu, ít nhất ăn ở.
"Được, đồng ý với ông."
Gã cai thầu thấy cô đồng ý, đỡ cô từ đất dậy.
Cười : "Được. Vậy cứ quyết định như thế. Lát nữa chúng ký một thỏa thuận mười năm.
Đợi xử lý xong việc trong tay bên , cô cùng ngoài."
Thảo Hoa về nhà đẻ một chuyến.
Nói với họ sự việc giải quyết xong . với họ cô ký giấy bán mười năm.
"Chị, chị giải quyết thế nào? Chị còn quỹ đen?" Tạ Lỗi tò mò.
"Cái em cần quản. Đi đón Chu Linh Linh về .
Các em sống cho . Sau chị cũng thể giúp em nữa . Tự em đường ngay nẻo chính. Bố còn cần em phụng dưỡng."
"Chị. Chị ý gì thế? Em thấy nhỉ?"
Thảo Hoa : "Em cần nghĩ nhiều, chị sẽ nghĩ quẩn . Chị cũng ngoài kiếm tiền trả nợ, cho nên thể thường xuyên về thăm ."
Thảo Hoa họ tiếp tục hỏi nữa.
Cô để họ lo lắng cho : "Chị ở đây nữa. Chị về thành phố ở."
Nói xong luôn.
Phía gọi cô , cô cũng đầu .