TN80: Sĩ Quan Là Kẻ Mê Vợ - Chương 248: Sổ Đỏ
Cập nhật lúc: 2026-01-31 17:53:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đi đến bên cửa, cô mở cửa ngay mà hỏi một câu: “Ai đấy?”
Lục Phi ngoài cửa giọng lạnh lùng đáp : “ là Lục Phi.”
Nghe thấy là Lục Phi, trái tim Giang Tâm Liên thả lỏng, mở cửa phòng .
Lục Phi thấy đôi mắt sưng đỏ của Giang Tâm Liên, qua là .
“Em còn tưởng sẽ đến chứ, .”
Lục Phi yên động đậy, rõ mục đích của Giang Tâm Liên. Hai bây giờ vợ chồng, giờ phòng thích hợp.
“Cô chuyện gì thì cứ thẳng .”
Trong lòng Giang Tâm Liên khó chịu, nhưng vẫn mang theo nụ : “Lục Phi, em sẽ bám lấy nữa, em cũng sẽ rời khỏi đây, bắt đầu cuộc sống của . Em một việc bàn giao với , khác thấy .”
Lục Phi cô rời khỏi đây thì ngạc nhiên. Giang Tâm Liên thích dối. Buông bỏ cảnh giác phòng.
Đến phòng khách xuống.
Giang Tâm Liên rót cho một cốc nước đặt mặt .
Lục Phi khách sáo cảm ơn.
Giang Tâm Liên khổ, cô lấy cái túi hồ sơ từ trong ngăn kéo , đến bên cạnh Lục Phi đưa cho .
Lục Phi nhận lấy túi hồ sơ, tò mò hỏi: “Đây là cái gì?”
Giang Tâm Liên xuống đối diện : “Anh tự mở xem thì .”
Lục Phi mở túi hồ sơ, thấy sổ đỏ. Vẻ mặt khó hiểu hỏi: “Cô thế là ý gì?”
“Trả cho . Bây giờ em cần nữa.”
“Có cô xảy chuyện gì ? Có chuyện gì cô với .”
Nghe thấy Lục Phi vẫn quan tâm , nước mắt Giang Tâm Liên kìm đọng trong hốc mắt.
Cô để nước mắt rơi xuống. Cô ngẩng đầu hồi lâu mới nén nước mắt trở .
“Bố em nhắm căn nhà , họ em đưa nhà cho em trai. Em năng lực bảo vệ căn nhà . Cho nên, chỉ trả cho họ mới hết hy vọng.
Mẹ em chìa khóa nhà em, bà thể bất cứ lúc nào, sổ đỏ để ở nhà an .
Cho nên, em mới bảo qua đây muộn thế , mang sổ đỏ về. Ngày mai chúng cùng đến Cục Quản lý nhà đất sang tên sổ đỏ.”
Lục Phi chút hiểu nổi cô nữa, Giang Tâm Liên là thà ăn cám nuốt rau, cũng sẽ để bố và Giang Hạo ăn no mặc ấm. Đột nhiên như biến thành khác, chút dám tin.
“Tại cô sang tên nhà cho ? Không cô luôn coi bố quan trọng hơn cả bản ? Căn nhà là của cô , cho dù cô đưa cho Giang Hạo, cũng bất kỳ cách nào.”
Giang Tâm Liên khổ: “Hôm nay em đột nhiên hiểu câu với em hôm ly hôn . Anh bố em yêu em, họ đối với em là vì em giá trị lợi dụng.
Hôm nay em mới hiểu , chỉ là em tỉnh ngộ quá muộn. Tiền để cho em đều họ vắt kiệt , may mà nhà vẫn còn. Em thể để họ lấy mất nhà nữa.”
Lục Phi thấy cô nguyên nhân, cũng tiếp tục hỏi cô .
“Cô thể kịp thời tỉnh ngộ cũng muộn. Tiền còn cô vẫn còn công việc, khó khăn thể giúp cô. Nhà cô thể tiếp tục ở. Không cần thiết rời khỏi đây. Cô mà , con gặp cô cũng dễ.”
“Anh vẫn hiểu bố em, em rời , vĩnh viễn thể thoát khỏi họ.”
Lục Phi những gì Giang Tâm Liên đều là sự thật.
“Cô định thành phố nào? Xem giúp gì .”
“Không cần , công việc của em đều giúp sắp xếp . Đợi em qua đó định sẽ thư cho báo cho .”
Lục Phi thấy cô , cũng yên tâm.
“Ngày mai cô thể xin nghỉ ? cũng xin nghỉ, chúng cùng sang tên nhà . Sau đó đón con , cùng chơi với con một ngày ? Sau em , sẽ cơ hội nữa.”
Lục Phi suy nghĩ một chút đồng ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn80-si-quan-la-ke-me-vo/chuong-248-so-do.html.]
“Vậy . Thời gian cũng còn sớm nữa, về . Tám giờ sáng mai chúng gặp ở cổng Cục Quản lý nhà đất.” Lục Phi dậy.
Giang Tâm Liên dậy, theo đến cửa.
Lục Phi đưa tay mở cửa, Giang Tâm Liên gọi .
“Lục Phi, thể ôm em một nữa ?”
Lục Phi sững một chút, xoay ôm Giang Tâm Liên lòng.
Nước mắt Giang Tâm Liên căn bản kìm , ôm c.h.ặ.t lấy Lục Phi. Sau đó buông tay , lau nước mắt mỉm : “Cảm ơn .”
Lục Phi thấy cô đầy mặt nước mắt, cũng : “ đây.”
Giang Tâm Liên gật đầu.
Lục Phi biến mất trong bóng tối, Giang Tâm Liên mới đóng cửa phòng.
Cô như mất hồn, trở phòng khách cuộn ghế sô pha lặng lẽ rơi nước mắt.
...
Lục Phi về đến nhà thì tám giờ.
Hai đứa trẻ bảo mẫu dỗ ngủ .
Tần Chiêu Chiêu đang sách trong phòng vẫn ngủ.
Lục Quốc An về phòng ngủ. Dư Hoa ngủ ở phòng khách đợi Lục Phi về.
Thấy Lục Phi về, Dư Hoa liền đón lên hỏi: “Giang Tâm Liên gọi con gì?”
Lục Phi đưa túi hồ sơ trong tay cho bà: “Cô bảo con lấy sổ đỏ.”
Dư Hoa ngạc nhiên, lấy sổ đỏ từ trong túi hồ sơ , vẻ mặt thể tin nổi: “Nó, nó đưa sổ đỏ cho con gì?”
“Bố cô bắt cô đưa nhà cho Giang Hạo. Cô chịu, lo bố cô trộm sổ đỏ, nên bảo con qua lấy sổ đỏ về. Ngày mai đến Cục Quản lý nhà đất đổi tên sổ đỏ.”
“Sao như ? Có nó chịu kích thích gì ?”
“Cụ thể tại cô đột nhiên tỉnh ngộ, cô với con. Cô chỉ cô tỉnh ngộ , cô đưa nhà cho con xong sẽ rời khỏi đây, đến một thành phố khác bắt đầu cuộc sống.”
“Đi thành phố nào? Có quen ? Đến đó việc ?”
“Cô công việc tìm , bên đó cũng quen. Đợi công việc định, sẽ thư cho con báo thành phố cô ở.”
“Như là nhất. Giang Tâm Liên nếu bố như , các con lẽ cũng sẽ đến bước đường . Nó thể chủ động thoát khỏi bố , tự bắt đầu cuộc sống, chắc sẽ sống thôi.”
Cuộc trò chuyện bên ngoài, trong đêm khuya tĩnh lặng rõ mồn một.
Tần Chiêu Chiêu lập tức cái khác về Giang Tâm Liên, khi cô thể trả nhà cho Lục Phi, đúng là tỉnh ngộ . Hy vọng cô một cuộc đời .
Ngày hôm , Lục Phi đợi Giang Tâm Liên ở cổng Cục Quản lý nhà đất.
Hai cùng thủ tục sang tên, vì trong Cục Quản lý nhà đất bạn bè Lục Phi quen , nên nhanh.
Không mất bao nhiêu thời gian, thủ tục sang tên xong.
Ra khỏi Cục Quản lý nhà đất, Lục Phi đưa Giang Tâm Liên về khu gia thuộc quân khu một chuyến.
Tần Chiêu Chiêu gặp Giang Tâm Liên.
Giang Tâm Liên chủ động chào hỏi Tần Chiêu Chiêu.
Tần Chiêu Chiêu lâu gặp Giang Tâm Liên, cô gầy nhiều. Cả chỉ còn bộ khung xương chống đỡ, trông khá đáng thương.
Cô nhờ cậy Tần Chiêu Chiêu chăm sóc Á Á và Thanh Thanh nhiều hơn, những lời đó cứ như đang gửi gắm con côi .
Nếu tối qua Lục Phi cô nơi khác việc, cô chắc chắn sẽ nghi ngờ trạng thái tinh thần của cô .