Lục Cảnh Hòa Chính ủy Vương quan tâm điều gì, bèn tiếp lời:
“Chú Vương, chú cứ yên tâm, khi chúng cháu cũng sẽ dặn dò công việc ở đây kỹ càng, chuyện gì chú cứ đến tìm chúng cháu là ."
“Có câu của cháu là chú yên tâm ."
Chính ủy Vương qua một chuyến là để câu , bây giờ , ông mãn nguyện chắp tay lưng về.
Tần Dĩ An bóng lưng Chính ủy Vương, mỉm bất lực, ngay Chính ủy Vương chỉ đơn thuần là đến tặng quà mà.
Hai đặt quà Tết xuống, lĩnh tiền thưởng Tết về, tiện thể lĩnh luôn tiền lương tháng .
Nhận tiền, Lục Cảnh Hòa đưa hết cho Tần Dĩ An.
Cất tiền xong, hai văn phòng quản lý rau nhà màng, dặn dò việc xong xuôi mới xách quà Tết về nhà ở Thập Sát Hải.
Trong nhà nhộn nhịp vô cùng, ba gia đình Tần, Hạ, Lục, còn ông bà ngoại của Lục Cảnh Hòa đều tụ họp đông đủ.
Trẻ con cũng đông, đang nô đùa trong sân.
Họ hàng ở phương xa về thăm quê, vì các bậc trưởng bối đều ăn Tết ở đây, nên bàn bạc một hồi, dứt khoát tất cả đều tụ tập tại sân nhà Tần Dĩ An để đón Tết, đón một cái Tết tưng bừng náo nhiệt.
Khi Tần Dĩ An về đến nơi, cô nhận trong sân còn nhộn nhịp hơn cả ngày họ đính hôn.
Đèn l.ồ.ng đỏ treo cao, chữ Phúc và hoa giấy dán cửa sổ cũng dán xong, khắp nơi đều tràn ngập khí Tết.
“Chị, rể, mau , sắp đốt pháo ."
“Để đốt."
Lục Cảnh Hòa đặt đồ xuống, nhận lấy bao diêm trong tay Tần Việt, chạy góc sân, giúp lớn gỡ bánh pháo.
Tần Dĩ An ôm đồ nhà gọi:
“Tiểu Việt, lấy cái chậu đựng ít táo rửa ."
“Dạ!"
Tần Việt bưng chậu , tiện tay cầm thêm hai miếng thịt ở trong bếp, chia cho Tần Dĩ An một miếng.
“Chị, ăn thịt thăn chiên , bố chiên thơm lắm, em bên đó 'thó' mấy miếng ăn ."
Nói đoạn còn lôi từ trong túi một mẩu giấy, bên trong gói một ít bột ớt, bốc một nhúm hỏi:
“Chị, chút ?"
“Giỏi thật, mang theo cả bột ớt bên luôn, đấy em trai."
Tần Dĩ An đưa miếng thịt qua, Tần Việt lập tức rắc bột ớt lên.
“Ừm, rắc thêm bột ớt ăn thơm cay hẳn .
Lát nữa em sẽ bày riêng một đĩa thịt thăn chiên, đĩa đó rắc bộ bột ớt, mấy chị em thích ăn cay thì ăn.
, bố chiên thịt đủ ?
Không đủ chị em thêm ít nữa."
“Thừa sức chị ạ, cả một chậu to đùng, một bữa ăn hết .
Em rửa táo xong sẽ một đĩa cay, cô út cũng thích ăn.
Đợi một lát nữa, chị em một bàn, món chị em thích ăn thôi.
Bàn đó cứ để em lo, em học nấu ăn bao lâu nay, cuối cùng cũng đất dụng võ ."
Tần Việt vỗ ng-ực đảm nhận, hăng hái .
“Ê, nhóc em đấy, rể dạy em nấu ăn uổng công ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-va-mat-ca-nha/chuong-306.html.]
Tần Dĩ An giơ ngón tay cái khen ngợi, ủng hộ:
“Đi , chị đợi ăn món em , để họ hàng trong nhà ai nấy đều thấy em trai chị giỏi giang thế nào."
“Em ngay đây."
Tần Việt mà sướng rơn, bưng chậu táo phi thẳng bếp.
Tần Dĩ An thu dọn xong quà Tết mang về cũng theo bếp.
Cơm canh thực gần xong xuôi cả .
Tần Việt cần những việc quá phức tạp, chỉ là pha ít nước chấm, vài món đám trẻ con thích ăn.
Tần Dĩ An bên cạnh em trai , nhóc nghiêm túc, các vị trưởng bối qua thấy đều khen ngợi, khiến nhóc sướng đến mức miệng khép .
“Năm nay bố đón Tết là vui nhất, chẳng lo lắng sầu muộn gì.
Chị việc gì cũng giỏi, các bậc trưởng bối ai cũng khen, bố nở mày nở mặt.
Năm nay em cũng tiến bộ, mắng mà còn tất cả khen, nụ mặt bố bao giờ tắt.
Lần đầu tiên đón một cái Tết thoải mái thế , bố trở thành những phụ khiến các họ hàng khác ghen tị luôn."
Tần Việt băm thịt tự hào :
“Ha ha, đều là công lao của hai chị em cả, công của chị là lớn nhất.
Trong nhà em thích chị nhất đấy, chị ơi cảm ơn chị, nhờ chị về mà em mới thế .
Cái đùi gà cho chị."
Tần Việt c.h.ặ.t cái đùi gà luộc xuống đưa thẳng cho Tần Dĩ An.
“Cái thằng , mượn hoa dâng Phật đấy.
Được , cái đùi gà chị nhận, nhưng đừng cho chị đùi gà nữa, chị vẫn thích ăn thịt ở chỗ xương hơn, thế mới đậm đà."
Tần Dĩ An cầm đùi gà luộc, còn chấm thêm ít bột ớt để ăn, hương vị hòa quyện càng ngon hơn.
Tần Dĩ An ăn xong đùi gà bèn giúp em trai bưng thức ăn bày lên bàn, bàn là bàn của đám trẻ con, chúng sẵn chỗ .
“Tiểu Việt, em lấy nước ngọt ?"
Tần Mạt chạy đến cửa bếp hỏi.
Tần Việt thể từ chối , đúng lúc hôm nay đông đủ trưởng bối, là thời điểm để khoe khoang một cách tự nhiên, nhóc hào hứng :
“Bê, bê hết , để nếm thử phần thưởng chị em tặng vì em thi nhất."
“Được, để cô bê ngay."
Tần Mạt cũng tinh ý, cứ bê bày một chai nước ngọt là nhắc một đây là phần thưởng Tần Dĩ An tặng vì Tần Việt thi nhất.
Đồng thời còn “cài cắm" thêm chút riêng tư, mang đĩa lạc, hạt dưa mua bằng tiền thưởng thi nhất của bày lên bàn tiện miệng luôn.
Màn phối hợp khiến một tràng lời khen vang lên, khen cảm thấy thành tựu tràn đầy, lòng sướng rơn.
Tần Dĩ An lặng lẽ giơ ngón tay cái với cô út, vẻ mặt đầy thán phục.
Tần Việt dù vẫn là trẻ con, khen liên tục nên nụ tự hào đắc ý bao giờ dứt môi, mặt mày rạng rỡ.
Tần Dĩ An bưng đĩa gà xào ớt cuối cùng thì vẫn thấy nhóc đang đó ngô nghê, vội kéo tìm một chỗ trống bàn xuống.
“Sắp đốt pháo khai tiệc ."
Lời dứt, tiếng pháo nổ vang trời, lớn trẻ con đều hớn hở về phía tiếng pháo nổ lách tách reo .
[