TN70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Vả Mặt Cả Nhà - Chương 296

Cập nhật lúc: 2026-03-15 08:55:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tần Việt vác miếng thịt lợn vai, nhanh chân chạy thẳng khu tập thể nhà .”

 

Chương 261 Song thủ khoa

 

Cậu vác miếng thịt loanh quanh trong khu tập thể mấy vòng, mục đích khoe khoang, nhất thời, cả khu tập thể từ phụ đến đám bạn nhỏ đều thi hạng nhất trở về, chị ruột thưởng cho một miếng thịt lợn lớn.

 

Làm đám bạn nhỏ thèm nhỏ dãi.

 

Đặc biệt là những nhà tìm đến tận cửa để khoe, khi khỏi là ăn đòn, lóc om sòm.

 

Nguyên nhân gì khác, là cho tức ch-ết.

 

Lại còn dám đòi phụ đòi ăn thịt, kết quả là phụ tóm ngay lấy tẩn cho một trận m-ông.

 

“Mày thi bét mà còn mặt mũi đòi ăn thịt , bà cho mày ăn món 'bắp vế xào m-ông'!"

 

“Oa oa ——"

 

“Mẹ ơi, ơi, con ăn thịt nữa , ăn thịt mà ——"

 

Tần Dĩ An thò đầu ngoài, ngóng tiếng “oa oa" vang lên khắp nơi, vội vàng vẫy tay gọi Tần Việt , dở dở kéo :

 

“Nhóc con , em sắp biến thành kẻ thù của cả khu tập thể đấy, mau nhà !"

 

Tần Việt vác miếng thịt đắc ý, kiêu ngạo :

 

“Kệ họ, những đứa đ-ánh đây trêu chọc em thôi, em đây là rửa sạch nỗi nhục năm xưa, em còn là em của nữa , còn họ vẫn là họ của , mãi mãi em bỏ phía .

 

Bà nội , lạc hậu là chịu đòn, đây là cho họ một bài học, họ còn cảm ơn em mới đúng!"

 

“Vậy thì nhóc con giữ vững thành tích hiện tại, lơ là một chút nào, nếu ăn đòn và chế giễu vẫn sẽ là em đấy, em mà sa sút thì sẽ chế giễu thậm tệ hơn, chỉ ngừng tiến bộ, bỏ xa họ thật xa, khiến họ đuổi đứt cũng kịp, chỉ thể ngước thì họ mới thấy tự ti, cố lên nhóc."

 

Ánh mắt Tần Việt kiên định, nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm:

 

“Em nhất định sẽ giữ vững, mãi mãi khiến họ đuổi kịp ở phía ."

 

Lục Cảnh Hòa liền vỗ tay khen ngợi:

 

“Tiểu Việt giỏi lắm, thôi, rể thịt kho cho em, phần thưởng thứ hai chị em , để rể thực hiện giúp, ăn món kho gì cho rể , lát nữa rể cho em."

 

“Mấy món đây từng ăn em đều ăn ạ."

 

Tần Việt nuốt nước miếng l-iếm môi, thèm thuồng, vỗ vỗ miếng thịt lợn đang xách tay , “Anh rể, miếng thịt tay em thể cắt một miếng để kho ạ?"

 

Dưới ánh mắt mong đợi của Tần Việt, Lục Cảnh Hòa vui vẻ đồng ý.

 

“Được chứ, còn ăn gì nữa, hôm nay chúc mừng em, thể đem miếng thịt em kiếm thành tất cả những món em thích."

 

“Để em nghĩ xem."

 

Tần Việt sang hỏi Tần Dĩ An:

 

“Chị, chị ăn gì?

 

Để em bảo rể ."

 

“Phần thưởng của em, em cứ chọn ."

 

Trong lòng Tần Dĩ An thấy vui lây, đứa em trai bõ công cô yêu thương, vẫn còn nghĩ đến cô, vui mừng cô dắt xe dắt tiền ngoài, “Hai , chị đổi phần thưởng thứ ba cho em, một két nước ngọt Bắc Băng Dương, em vị đào, vị cam, vị bưởi, là mỗi loại một nửa?"

 

“Chị, em cùng chị, em mỗi loại một ít."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-va-mat-ca-nha/chuong-296.html.]

Tần Việt đưa miếng thịt tay cho Lục Cảnh Hòa, “Anh rể, cứ món thịt kho tàu với khoai tây, thịt khâu nhục, thịt xào ớt, lấy loại ớt to trong lều kính ạ."

 

Toàn là những món mà Tần Việt và Tần Dĩ An đều thích ăn, Lục Cảnh Hòa mỉm gật đầu, xách miếng thịt vẫy tay với hai .

 

“Đi đường chú ý an ."

 

“Anh rể, đợi em mang Bắc Băng Dương về khai cơm ạ!"

 

Tần Việt lên ghế xe đạp của Tần Dĩ An, trông như một vị tướng thắng trận trở về, đắc ý phơi phới.

 

Lại đúng dịp sắp Tết , đến nơi Tần Dĩ An dứt khoát mua luôn mỗi vị một két, vì mua nhiều nên cửa hàng bách hóa còn giúp chở tận nhà, sẵn tiện thu hồi những vỏ chai uống đó.

 

Tần Dĩ An dẫn Tần Việt chọn thêm mấy thứ đồ ăn nữa mới về.

 

Về đến nhà, khi thành tích của Tần Việt, vui mừng nhất là Tần Gia Quốc, ông cầm tờ giấy báo điểm mà chỉ đóng khung .

 

“Con gái, vẫn là con lợi hại, ha ha, nhóc con thực sự thi hạng nhất , là nhờ con dạy bảo , ha ha."

 

Cười xong, sợ đứa trẻ vui, ông bổ sung một câu:

 

“Tất nhiên, Tiểu Việt cũng giỏi, lời chị, chăm chỉ học hành, trong cũng chút thông minh đấy, tiếp tục cố gắng nhé."

 

Tần Việt hề thấy vui, ngược còn hãnh diện, cảm thấy lâng lâng, hóa lời khen của bố và các bậc tiền bối là chuyện vui vẻ đến ?

 

Cậu sẵn lòng mãi.

 

“Bố yên tâm, con nhất định sẽ tiếp tục cố gắng."

 

“Tờ giấy báo điểm bố giữ hộ con nhé, con mau học nấu ăn với rể , đồ đạc để bố bê cho, phần thưởng của con tối bố mới đưa, ."

 

Tần Gia Quốc xua tay với , cẩn thận gập tờ giấy báo điểm đút túi bê nước ngọt Bắc Băng Dương.

 

Tần Mạt trong sân, ngưỡng mộ đống đồ đạc.

 

“Con cũng nhất định sẽ thi hạng nhất."

 

Cô giúp bê nước Bắc Băng Dương phòng xong cũng chạy tìm Tần Chính Nghĩa đòi phần thưởng hứa.

 

Chẳng cần nhiều, mở lời là Tần Chính Nghĩa đồng ý ngay.

 

Đây cũng là chuyện khiến ông nở mày nở mặt, hai đứa nhỏ nhà ông đều thi nhất, cộng thêm rau của Dĩ An nữa thì

 

Rau, chắc chắn sẽ mấy lão già khác ghen tị phát điên.

 

Tần Chính Nghĩa thể tưởng tượng kết quả lúc đó sẽ như thế nào, lập tức hào sảng :

 

“Nếu con thoát cái danh hiệu 'về nhì vạn năm' mà thi nhất, bố nhất định sẽ thưởng cho con, thưởng lớn luôn."

 

“Bố, bố cứ đợi đấy, ngày sẽ rõ phân giải."

 

Tần Mạt lòng tin, tâm trạng cực kỳ chạy ăn ké những phần thưởng mà cháu trai nhỏ nhận .

 

Tần Mạt mong mỏi mãi, cuối cùng cũng đến ngày lấy kết quả, lấy xong là cô chạy ngay đến tìm Tần Dĩ An, lao tới ôm chầm lấy.

 

“Cháu gái nhỏ, cháu đúng là ngôi may mắn của cô, a, cô thi nhất , đầu tiên cô thi nhất, cô vượt qua Dương Triều Nhan , ha ha ha, cô thứ nhất !"

 

Nói đến cuối cùng cô còn bật .

 

“Phần thưởng hứa cho cô cũng chuẩn xong , nhà ăn cơm thôi, món cô thích ăn nhất đấy."

 

Tần Dĩ An mừng cho hai , giờ mục tiêu nhỏ của hai cô cháu đều đạt , chỉ còn mục tiêu của chính cô thôi.

 

 

Loading...