TN70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Vả Mặt Cả Nhà - Chương 281
Cập nhật lúc: 2026-03-15 08:55:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trong nồi cơm đấy, là thái cho bà đĩa rau xào để bà ăn cơm?
Bà ăn chút cơm để bồi bổ cái dày .”
Hoắc lão thái thái do dự, thử một chút, sợ lát nữa giống như đó, đem thức ăn ngon lành lãng phí hết vì nôn .
“Có cháo, chỉ là... liệu đến lúc đó ăn nổi , là cứ ăn sống , đừng phí hoài quả dưa chuột thế .”
“Thử một chút mà, chỉ xào thanh đạm thôi, bà ăn một đũa là ngay, thật sự ăn trôi thì lập tức về chỗ lão nhị nhổ cho bà một quả khác, nó nghiên cứu nên bảo Dĩ An để cho ít rau, chỗ cách chỗ Dĩ An cũng gần, về về nhanh lắm.
Thử xem?”
Ngô Thu Yến thử một , nếu thật sự thành công thì chị già của bà cái ăn , cũng đỡ chịu khổ, dưỡng dày.
“Được, thử một chút xem.”
Hoắc lão thái thái dậy, dẫn về phía nhà bếp, bà giúp nhóm lửa, Ngô Thu Yến cầm d.a.o lên “đùng đùng" đầy một phút thái dưa chuột thành lát mỏng, chuẩn tỏi, cầm xẻng và dầu ăn sẵn sàng bắt tay .
“Tay nghề của vẫn lắm, tuyệt đối hỏng quả dưa , tin .”
Lời dứt, xẻng trong tay bà bắt đầu đảo lật, chỉ vài đường cơ bản dưa chuột xào xong đĩa, bà ném cho bà lão đang bên bếp một ánh mắt, lời ít ý nhiều:
“Tắt lửa, rửa tay, múc cơm.”
“Được.”
Hoắc lão thái thái phấn khởi dậy, ngửi mùi thức ăn trong đĩa, dày hề bài xích chút nào, bà thoăn thoắt rửa một cái bát, múc một bát cháo chạy tới, ngay bên cạnh bếp thử gắp một miếng rau lên ăn.
“Hửm?
Được đấy.”
Nói xong câu , đôi đũa dừng nữa, đầu tiên bà hương vị cơm nước mỹ vị đến thế, bắt đầu yêu thích việc ăn cơm.
“Vậy thì quá !”
Ngô Thu Yến thở hắt một , mặt lộ nụ nhẹ nhõm.
Thế là , bạn già rau ngon để ăn, dày cứu , tẩm bổ thêm một thời gian nhất định sẽ cải thiện.
Hơn nữa đối với con bé Dĩ An cũng chỉ lợi chứ hại, với tính cách của bạn già, mấy thứ rau sẽ ăn .
【Chương 248 Cứu tinh cộng một】
Bên hai vị đang đ-ánh cờ xong một ván, ngửi thấy mùi hương liền kéo tới.
“Xào gì mà thơm thế.”
Cố lão gia t.ử buổi tối cũng chẳng ăn bao nhiêu, giờ ngửi thấy mùi vị trong khí bỗng nhiên cũng thấy đói, thấy bà vợ già cư nhiên đang nghiêm túc ăn cơm, ông mừng rỡ quá đỗi, kêu lên một tiếng chạy tới nắm tay vợ, rạng rỡ đầy vui sướng.
“Trời ạ, Tĩnh Thư, bà ăn nhiều thế mà cả, ha ha, , lắm!”
Ngay khoảnh khắc đang vui vẻ đó, ông liền bà vợ gạt chút nể tình, đẩy sang một bên.
“Đừng chắn ăn cơm, sang bên cạnh mà kêu, còn chẳng gắp rau nữa đây .”
Nói xong bà xê dịch vị trí, che chắn đĩa rau, lưng về phía ông, tiếp tục nghiêm túc “đ-ánh chén".
Ngô Thu Yến nở nụ hiền hậu:
“Lão Cố , cần bảo vệ thức ăn thế , còn mà, còn mà, chúng vội.”
Cố lão gia t.ử cũng tức giận, ngược vui vẻ, thấy bà ăn ngon lành, bụng cũng kêu “ục ục", thế là cũng lấy một cái bát múc bát cháo, trông chờ ghé sát .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-va-mat-ca-nha/chuong-281.html.]
Hoắc lão thái thái nể tình chị em, nhường cho ông một chỗ để ông cũng nếm thử hương vị mùa hè.
Cố lão gia t.ử thấy rau trong đĩa, ngạc nhiên kêu lên:
“Rau là?”
Hạ lão gia t.ử bước , kiêu ngạo ưỡn ng-ực:
“Đây chính là rau Dĩ An trồng mà với ông đấy, dưa chuột xào, mau nếm thử , đại đông thiên mà ăn dưa chuột, hôm nay là món đầu tiên đấy, ông hôm nay hưởng phúc ké .”
“Thật sự trồng dưa chuột cơ , cứ tưởng ông đùa chứ, hóa là thật, xin xin nhé!”
Cố lão gia t.ử cầm đũa lên, đầy mong đợi gắp một miếng bỏ miệng.
“Ừm!
Ngon!
Vị dưa chuột đậm đà, thanh mát ngon miệng, lâu ăn miếng nào thế , tay nghề của em dâu tiến bộ ít !
Ái chà, đúng là để lão già ông đắc ý , ăn một miếng là chất lượng rau cực , Dĩ An của chúng đúng là đứa trẻ thông minh, lợi hại thật!”
Cố lão gia t.ử ăn khen ngớt lời, rau trong miệng thực sự quá ngon, một hồi là thấy tiếng nữa mà chỉ thấy cái gáy, cúi đầu ăn lấy ăn để.
Vợ chồng Ngô Thu Yến thấy bạn già ăn ngon miệng, kiêu ngạo vui mừng.
“Lão Hoắc , đừng ăn nữa, đủ , gấp bữa , còn nữa, sức khỏe quan trọng.”
Ngô Thu Yến thấy chị bạn ăn hết một bát còn múc bát cháo thứ hai, vội vàng nắm tay bà , cho múc nữa.
Dù Hoắc lão thái thái cũng lâu ăn một bữa no nê t.ử tế, dày gánh nổi lượng lớn thức ăn nạp , vì nghĩ cho cái dày của bà, sự giám sát của Ngô Thu Yến, bà cũng chỉ đành thôi, tiếc nuối đặt muôi múc cơm xuống.
Nhìn thấy trong đĩa rau vẫn còn ít, bà cầm đũa đĩa:
“ ăn thêm chút rau ?”
“Được, rau thì ăn thêm .”
Ngô Thu Yến gật đầu đồng ý, bà ăn qua rau nên ăn thực sự dễ chịu, là loại rau ngon nhất bà từng ăn, nên cũng ngăn cản bà ăn thêm, nhưng vẫn câu cũ, sức khỏe quan trọng:
“ vẫn đừng ăn quá nhiều, thấy dày thoải mái là dừng ngay.”
“, em dâu đúng đấy, bà bà .”
Cố lão gia t.ử ăn phụ họa.
“Ừ ừ, giờ dày dễ chịu, thấy khó chịu chút nào cả, đừng lo cho , để ăn thêm chút nữa.”
Hoắc Tĩnh Thư nhét một miếng rau miệng, bà cảm nhận kể từ khi ăn quả cà chua đó bụng, trong dày cứ ấm áp hẳn lên, cảm giác đau nhẹ lúc cũng biến mất, c-ơ th-ể thoải mái.
ăn thêm vài miếng, bà vẫn dừng , việc ăn uống tiến hành dần dần.
Cuối cùng một Cố lão gia t.ử chén sạch chỗ rau còn sót , chút nước rau cũng đổ bát trộn với cháo, ăn thêm một bát nữa.
“Lần ăn sướng thật.”
Cố lão gia t.ử húp nốt miếng cháo cuối cùng trong bát, nhanh nhẹn thu dọn bát đũa của vợ đặt đó bỏ nồi rửa, tay ngừng, ông đầu híp mắt những bên cạnh vội vàng gọi:
“Lão Hạ, em dâu, hai khoan hãy , ngoài một lát, bàn với về chuyện rau , thấy Tĩnh Thư ăn loại rau , thực sự vui quá.
Bây giờ hai chính là hy vọng của chúng , là cứu tinh của chúng đấy!
Nhất định đợi nhé!”