TN70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Vả Mặt Cả Nhà - Chương 256
Cập nhật lúc: 2026-03-15 08:53:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“A ha ha, cảm ơn cảm ơn, nhất định lời, ừm, ngon quá, ngon quá, là năng lượng, lời ——"
Cứ thế từng quả từng quả đút , hệ thống sướng đến nỗi trời đất là gì.
Tần Dĩ An những đổi thương thành hệ thống, lượng tăng lên, ví dụ như b.ăn.g v.ệ si.nh cô mua xong lúc giờ lên kệ trở , và hiển thị tồn kho giới hạn, cũng còn giới hạn lượng mua nữa.
Tần Dĩ An đến lúc, đưa mắt hiệu cho Lục Bảo.
Lục Bảo nhận tín hiệu hái đào nữa, hệ thống lớn thêm một vòng đang ăn uống bê bết, để lộ một nụ rợn .
“Ăn no !"
Hệ thống vẫn còn thèm thuồng:
“No no , nhiều năng lượng quá, cảm ơn , đúng là một linh , đều lớn thêm , thăng bao nhiêu cấp liền."
Lục Bảo kéo theo sợi dây ngầm ẩn giấu trong c-ơ th-ể nó, bắt đầu tay:
“Ăn no thì lên đường ."
“A!
Ngươi... các ngươi dám....."
“Chưa lợn nuôi b-éo để dễ mổ thịt ?"
Hệ thống hét t.h.ả.m một tiếng, lời hết, khi thấy câu , “ầm" một tiếng quầng sáng còn tiếng động nào nữa, tan tành mây khói, biến thành những điểm tinh quang tản , trở thành năng lượng nuôi dưỡng vạn vật trong gian, gian một nữa thăng cấp, diện tích mở rộng gấp mấy , đằng xa một ngọn núi mọc lên từ mặt đất.
Bãi chăn thả tự nhiên, từ nay còn sợ gà vịt bậy khắp sân nữa, còn thể nuôi thêm một động vật lớn.
Tuy nhiên khi hào quang tan hết, chỉ còn một vật to bằng bàn tay, trông giống như một chiếc điện thoại di động rơi mặt đất, đây chính là bộ liên kết thương thành hệ thống giữ từ hệ thống.
Lục Bảo nhặt món đồ lên giao cho Tần Dĩ An.
“Chủ nhân, thương thành hệ thống chính là đồ của chúng , đổi thế nào thì đổi, đảm bảo an ."
“Làm lắm."
Tần Dĩ An cầm bộ liên kết thương thành hệ thống lật xem, giá cả đó giảm 100 , máy xử lý r-ác tự động vốn cần 2 vạn tích phân, bây giờ chỉ cần 200 tích phân, mặt cô lập tức đen .
“Khá khen cho nó, nó tâm địa đen tối giấu giếm, nhưng ngờ đen như , lừa lọc nhiều thế, hèn chi tích cực chào mời như , thật là quá hời cho nó ."
Lục Bảo ghé sát xem, đúng là tâm địa đen tối thật.
“Quả nhiên giữ nó , thứ quỷ đó xa vô cùng!"
Tần Dĩ An xua tay, chấp nhất nữa, món đồ tay vui vẻ:
“ bây giờ thì , thêm một kho vật tư để dùng, sống ở hiện đại hơn hai mươi năm, những thứ ở đó nhớ lắm, giờ đều thể ăn ."
Tần Dĩ An lấy hoa quả trong kho nạp tiền, đổi đồ, thử một chút, thương thành vẫn dùng , chịu ảnh hưởng từ việc hệ thống tiêu diệt.
Thế là Tần Dĩ An đổi một đống đồ ăn vặt, đổi mấy con lợn con thả ngọn núi đối diện gian nuôi, đổi mấy con bò nhỏ cừu nhỏ thả , còn đổi nhiều hạt giống và gia vị.
Đắm chìm trong việc mua mua mua đến quên cả lối về.
Thời gian tiếp theo, Tần Dĩ An ở trong gian bắt đầu chế độ hai điểm một đường, dạo thương thành một lát mua một ít đồ xong là sách, sách giáo khoa trung học, sách về rau trồng trong nhà kính, thời gian cứ thế trôi qua trong việc mua đồ và học tập.
Lục Bảo canh chuẩn thời gian nhắc nhở:
“Chủ nhân, thời gian hai ngày đến ."
Để tỏ thương thực sự nặng, cô đặc biệt đợi hai ngày, thời gian đến liền bảo Lục Bảo nhắc nhở cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-va-mat-ca-nha/chuong-256.html.]
Ý thức trong hai ngày ở gian, c-ơ th-ể cô giống như một thực vật, hôn mê bất tỉnh, cả nhà đều lo lắng phát sốt, đặc biệt là Lục Cảnh Hòa, cứ luôn túc trực trong phòng bệnh, quầng thâm mắt nặng , hai ngày ở trong gian cô đều thấy hết, trong lòng áy náy.
Lúc cả nhà đều mặt trong phòng bệnh, ông cụ cũng đang ngay cạnh cô, tỉnh và đang nửa nửa giường xem báo.
Tần Việt cũng học về đến xem cô, đang bò bên cạnh mép giường bài tập.
Là một thời điểm để ngoài.
Phải xem kết cục của Triệu Vũ Hân thế nào !
Chương 226 Lão già nhẫn tâm, lão già tâm kế, lão già ch-ết tiệt
Tần Dĩ An đặt sách xuống, ý thức trở , cơn đau ở thắt lưng liền ập đến, còn chút ngứa ngáy, may mà trải qua thời gian đau đớn nhất trong gian, thật sự gian tiếp.
Tần Dĩ An cử động mí mắt, lập tức Lục Cảnh Hòa phát hiện.
Anh vui mừng nhỏ với những bên cạnh:
“Chú, dì, mí mắt An An động ."
“Cái gì?"
“Để xem!"
“Cháu gái ngoan của !"
Những thể đều vui mừng chạy đến bên giường bệnh của Tần Dĩ An xem, cử động cũng buông tờ báo xuống đăm đăm sang.
Cảm thấy ngượng ngùng.
Tần Dĩ An nhớ những gì diễn tivi, sự chú ý của một đám , cô xoay chuyển con ngươi, chớp mí mắt nhiều mới mở đôi mắt nặng trĩu , từ từ tỉnh dậy.
Tần Việt là đầu tiên vui mừng gọi:
“Chị, chị tỉnh , chứ!"
Cô nhấc nhấc cánh tay, khàn giọng gọi một câu:
“Khát quá, nước!"
Những bệnh nhân trong tivi tỉnh dậy câu đầu tiên đều gọi cái , chuẩn cần chỉnh.
“Nước nước, mau bưng nước đây."
Hạ Tú Lan sốt sắng gọi:
“Con gái con đừng động, cẩn thận vết thương."
Lục Cảnh Hòa bưng ly nước ấm chuẩn sẵn đưa đến bên miệng Tần Dĩ An, từng chút từng chút đút cho cô, gương mặt đang căng thẳng cũng hiện lên nụ nhẹ nhõm.
Tần Quốc Gia vui mừng chạy ngoài gọi bác sĩ.
Bác sĩ đến nhanh, khi kiểm tra định kỳ và hỏi han một hai câu liền :
“Người tỉnh là , vết thương cũng vấn đề lớn, theo dõi một chút nếu chuyện gì thì ngày mai thể về nhà tĩnh dưỡng, khi về đừng việc nặng, dưỡng cho vết thương lành hẳn, đề phòng bục , nếu bục nhất định kịp thời đến bệnh viện xử lý, bình thường thu-ốc thể đến bệnh viện, nếu thấy phiền thì lấy ít thu-ốc về tự cũng ."
Lục Cảnh Hòa lập tức :
“Cảm ơn bác sĩ, chúng lấy ít thu-ốc về tự , lo lắng vết thương của cô bục khiến tình trạng nặng thêm đường đến bệnh viện."
“Được, theo , tiện thể cho các cách xử lý."
Lục Cảnh Hòa dặn dò một chút theo bác sĩ ngoài, Hạ Tú Lan cũng theo cùng để học hỏi.