TN70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Vả Mặt Cả Nhà - Chương 241

Cập nhật lúc: 2026-03-15 08:52:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trong lúc chuyện, Lục Cảnh Hòa mở gian phía tấm ván gỗ bàn , gian cao nhưng chủ yếu là rộng dài, quan trọng là bên trong đồ, để đầy một lớp.”

 

“A, đồ !"

 

Tần Dĩ An nở nụ ngạc nhiên vui sướng:

 

“A Hòa, là bên trong đồ ?"

 

“Không chắc chắn lắm, nhưng đoán theo tính cách của thì bà thể để đồ bên trong, hơn nữa cuốn sổ xem là nhật ký dùng để , từ những nội dung đó cũng suy đoán như .

 

Trước đây nhớ , Lục Kiến Lâm nhắc đến cái bàn nhớ ngay chuyện như ."

 

“Để chúng xem xem là thứ gì nào."

 

Lục Cảnh Hòa lôi những thứ bọc trong túi vải đen bên trong , lôi là bung ngay.

 

“Trong túi hình như là từng miếng từng miếng một, còn nặng nữa, là mạt chược chứ, từng miếng từng miếng xếp khá ngay ngắn, nhớ đây thích chơi mạt chược, trong sổ ghi bà thời trẻ thường hẹn bạn bè chơi mạt chược thâu đêm."

 

Lục Cảnh Hòa đùa, Tần Dĩ An cũng theo, lắc đầu:

 

“Bác chắc sẽ để mạt chược ở tầng hầm bí mật thế ."

 

Túi lấy , bốn phía đều khâu kín miệng, Tần Dĩ An lập tức lấy một con d.a.o gọt hoa quả khêu đứt sợi chỉ ở miệng túi.

 

Lục Cảnh Hòa một tay bóp miệng túi, một tay xách đáy túi dốc xuống bàn, tiếng va chạm lanh lảnh vang lên, những thứ rơi bàn tỏa ánh sáng ch.ói mắt ánh sáng.

 

Mắt Tần Dĩ An biến thành ký hiệu ¥¥, miệng thành hình chữ O, khẽ hít một lạnh.

 

Vẫn là cô thấy ít hiểu ít quá.

 

Đây là cái gì, là mạt chược bằng vàng!!

 

Một bộ mạt chược chỉnh, chính là một bộ vàng ròng chỉnh.

 

Chơi mạt chược thì cô cũng chơi thâu đêm, cảm giác khi chạm tay mạt chược chắc chắn là tuyệt vời, khi chơi thì thật là bổ mắt bao.

 

Tần Dĩ An đưa tay sờ sờ, sờ một quân Nhất Sách, xem con gà điêu khắc thật, còn là phiên bản mạt chược của tỉnh Xuyên, ở đây 108 quân mạt chược.

 

108 quân bài bộ đều từ vàng ròng nặng trịch, mặt bài hề vết mòn, chắc đơn thuần là dùng để ngắm thôi.

 

“Chỗ mạt chược nặng bao nhiêu cân... vàng đây nhỉ!

 

Mẹ giàu thật!"

 

“Nhìn thế đúng là giàu thật."

 

Lục Cảnh Hòa tán thành gật đầu, trong mắt cũng đầy vẻ kinh ngạc:

 

“Trọng lượng mấy chục cân chứ, hèn gì cái bàn nặng thế, cứ ngỡ là do gỗ đặc, hóa gỗ đặc bàn chính là để giấu báu vật."

 

Hai kinh ngạc xong liền vội vàng đóng bộ mạt chược vàng túi vải, động tác nhanh nhẹn, họ thật sự sợ đột nhiên nào đó đến gõ cửa, túi mạt chược quá đ-ập mắt.

 

Mãi cho đến khi đóng hết mạt chược mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Tần Dĩ An lấy bình nước , mỗi rót một ly nước uống để định thần .

 

Hai bưng ly nước , trong mắt là nụ vui sướng, đồng thanh :

 

“Kích thích quá!"

 

Nghỉ ngơi một lát, Lục Cảnh Hòa xổm xuống phía bên bàn .

 

“Anh tiếp tục mở xem ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-va-mat-ca-nha/chuong-241.html.]

 

“Được."

 

Tần Dĩ An cũng hưng phấn theo sát xổm xuống xem:

 

“Bỗng thấy hồi hộp."

 

Cứ như đang mở hộp mù .

 

“Anh cũng , thật tầm xa trông rộng, may mà để cho Lục Kiến Lâm , nếu chừng những thứ Ngô Quế Chi đem cho nhà họ Ngô phung phí hết ."

 

Lục Cảnh Hòa nghiêng đầu nghiêm túc mở cái tiếp theo, khi tìm mẹo thì chỉ vài giây mở tầng hầm bên .

 

Cái bên trong cũng đồ, là một cuốn sổ, bên trong là những bản vẽ do chính Lục Cảnh Hòa vẽ, các loại bản vẽ thiết kế đồ gỗ.

 

Lục Cảnh Hòa nâng niu ôm lòng, mắt rơm rớm:

 

“Tâm nguyện của là tự mở một tiệm đồ gỗ, tiếc là thực hiện thì ..."

 

“Tình hình hiện tại, bây giờ cũng thể giúp bà thực hiện ."

 

Tần Dĩ An xoa đầu an ủi:

 

“Có cơ hội mà, xem môi trường bây giờ hơn nhiều , sớm muộn gì cũng ngày đó, lúc đó cứ mở một xưởng đồ gỗ, giúp bác thực hiện, và chắc chắn sẽ thực hiện ."

 

“Ừm, sẽ mà."

 

Lục Cảnh Hòa cất cuốn sổ , thu cảm xúc, mở tầng hầm tiếp theo, cũng chính là cái mà Lục Kiến Lâm .

 

Đồ bên trong đúng như Lục Kiến Lâm , một hộp trang sức, vàng bạc châu báu loại nào cũng , trâm cài, bông tai, dây chuyền, nhẫn, vòng tay, vòng cổ đủ cả bộ, kiểu dáng đều sang trọng đẽ, Lục Cảnh Hòa lấy liền đưa tay Tần Dĩ An.

 

Những thứ còn là một cặp chén r-ượu nhỏ đồ cổ, còn một bình ngọc nhỏ gói ghém cẩn thận, cũng là đồ cổ, cuối cùng là một túi tiền, bên trong đựng tiền Đại Đoàn Kết, nhiều lắm, chính là tiền lương mấy tháng nay đưa cho Ngô Quế Chi quản lý còn dư , tổng cộng 186 tệ, còn mấy tờ phiếu giảm giá.

 

“Đây là của em, đây cũng là của em, những thứ đều là của em hết, An An."

 

Tất cả những thứ lôi đều Lục Cảnh Hòa nhét lòng Tần Dĩ An, túi mạt chược vàng lớn cũng ngoại lệ, cứ thế mà đặt lòng cô.

 

Nhà ai mà đối tượng cứ liên tục nhét vàng qua thế , chỉ đối tượng nhà cô thôi.

 

Tần Dĩ An ôm đồ, ghế nụ rạng rỡ, chỉ ghế mới ôm hết .

 

Thực sự là mạt chược quá chiếm chỗ, quá nặng.

 

Điều thật khiến vui sướng, cô bao giờ ôm nhiều vàng đến thế.

 

Nỗi phiền muộn hạnh phúc đây mà!

 

“Vậy thì em giữ lấy, để dành cho mở xưởng đồ gỗ."

 

Kẻ hám tiền Tần Dĩ An vuốt ve đồ trong lòng:

 

“Tiền nong quan trọng, chỉ là thích cảm giác ôm vàng thôi!”

 

Lục Cảnh Hòa tràn đầy ánh mắt Tần Dĩ An mỉm :

 

“Vàng bạc quan trọng, chỉ là thích nụ vui vẻ của An An thôi!”

 

Vui vẻ xong thì đến lúc tính chuyện mang , cô đồ trong lòng, cũng tiện bỏ gian ngay lúc .

 

Tần Dĩ An thấy Lục Cảnh Hòa đang suy nghĩ nên bán cái bàn , cô đề nghị:

 

“Cái bàn chúng giữ , dù cũng là do bác thiết kế mà, chúng cọ rửa sạch sẽ những thứ bẩn thỉu bên ngoài là dùng , những thứ trong lòng em cứ để những tầng hầm đó cất giữ, bàn khiêng về đặt trong phòng em dùng nhé?"

 

 

Loading...