TN70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Vả Mặt Cả Nhà - Chương 239

Cập nhật lúc: 2026-03-15 08:52:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bố cứ ngỡ con sẽ đến thăm bố nữa, ngờ con chỉ đến mà còn đưa cả Dĩ An theo, bố vui lắm."

 

Lục Kiến Lâm lấy từ cạnh gối hai quả táo đưa qua:

 

“Ăn táo ."

 

Lục Cảnh Hòa đưa tay nhận lấy táo, một quả đưa cho Tần Dĩ An, quả còn tự cầm tay xoay xoay , hai quả táo đều chủ nhân cầm tay nghịch ngợm, ai ăn cả.

 

“Đều rửa sạch , thể ăn trực tiếp."

 

Lục Kiến Lâm nhắc nhở.

 

Họ đến để ăn táo, tay nghịch táo của Lục Cảnh Hòa khựng , ngẩng đầu ông , thẳng thắn :

 

“Không ăn.

 

Ông gì thì , chúng gặp sáng nay cách đây cũng chẳng bao lâu, đầu óc quên, chắc ông cũng mất trí nhớ nhỉ.

 

Nếu mất trí nhớ cũng thể mi-ễn ph-í giúp ông hồi tưởng , cần ?"

 

Lục Cảnh Hòa nghiêng về phía , ông hỏi.

 

Trong mắt Lục Kiến Lâm hiện lên một tia đau lòng, nhưng hề biến động cảm xúc lớn như sáng nay, ông như thể chuyện gì xảy , bình tĩnh Lục Cảnh Hòa chậm rãi :

 

“Trước đây bố chỉ , vô tình nhiều việc , bố với con và con, gây nhiều tổn thương.

 

Bố kết cục ngày hôm nay đều là tự chuốc lấy, đáng đời lắm.

 

Giờ đây sức khỏe bố cũng lắm, chẳng còn sống bao lâu nữa, điều duy nhất bố yên tâm chính là con."

 

Lời lọt tai Lục Cảnh Hòa, cũng thấy mỉa mai, sắp ch-ết mới yên tâm về , đây thế , sự thức tỉnh tình muộn màng thực sự là quá muộn , cần.

 

“Không cần yên tâm, chúng còn quan hệ cha con nữa , sống ở nhà họ Tần , ông cứ yên tâm mà ."

 

Lục Kiến Lâm nghẹn lời, tiếp:

 

“Dù nữa, con vẫn là con của bố, huyết mạch tương thừa là sự thật thể đổi.

 

Bên phía nhà máy bố nhờ ông nội con thủ tục nghỉ hưu cho bố , nhường công việc đó cho con, đó là vị trí kỹ thuật, triển vọng phát triển hơn nhiều so với việc con thợ hớt tóc trong tiệm."

 

Lục Kiến Lâm từ gối lôi một cuốn sổ tay công tác dày cộm đặt lên giường.

 

“Đây là những ghi chép công tác liên quan đến kiến thức kỹ thuật suốt những năm qua của bố, con cầm lấy xem nhiều , học hỏi nhiều , bố tin con sớm muộn gì cũng trở thành một kỹ sư kém gì bố, bố con thông minh, học gì cũng nhanh."

 

Lục Kiến Lâm liên tục rút từ gối một bộ hồ sơ liên quan đến việc kế thừa công việc .

 

“Công việc con cũng đừng từ chối, một công việc cũng là một loại bảo đảm cho cuộc sống của con.

 

Thành gia lập nghiệp, con thể chỉ thành gia mà lập nghiệp, chỉ khi một công việc , cuộc đời của con mới càng sống càng , ngày tháng mới dễ chịu hơn.

 

Bố nghĩ con cũng để Tần Dĩ An theo con chịu khổ chịu cực ."

 

Hai thứ đặt chồng lên , Lục Kiến Lâm đưa qua, định thần Lục Cảnh Hòa, thần sắc nghiêm túc, đợi nhận lấy.

 

Hả?

 

Ông gọi Lục Cảnh Hòa đến là để chủ động dâng công việc?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-va-mat-ca-nha/chuong-239.html.]

 

Dâng trang ?

 

Đã ầm ĩ đến mức mà vẫn còn ý nghĩ đó ?

 

Càng tổn thương càng yêu?

 

Sự bù đắp của áy náy?

 

Có mục đích gì ?

 

Tần Dĩ An bày tỏ bất kể mục đích gì thì chuyện cứ tới nhiều thêm .

 

Lục Cảnh Hòa cũng suy nghĩ giống Tần Dĩ An, chẳng ai chê tiền nhiều cả, huống chi là đồ của Lục Kiến Lâm, thì đương nhiên là bao nhiêu thu bấy nhiêu, thể để rẻ cho khác , thể dưng mà một khoản tiền nuôi vợ tương lai thì thể từ chối, còn thể An An vui nữa.

 

Lục Cảnh Hòa tự nhiên đưa tay qua nhận hết thứ, vốn dĩ chẳng hề nghĩ đến việc từ chối, cũng chẳng hề định đến đó việc.

 

Thợ hớt tóc thì chứ, dạy đồ xong là nhàn tênh , việc ít tiền nhiều, lúc rảnh rỗi còn thể ngoài thêm mấy việc tạm thời kiếm thêm tiền, mấy lời khuyên nhủ đều là lời thừa thãi.

 

Lục Cảnh Hòa cầm hồ sơ lật xem, xác định cầm những hồ sơ đến nhà máy cơ khí ngũ kim là thể nhận chức thì trong lòng yên tâm .

 

Dắt Tần Dĩ An dậy, chuẩn ngoài.

 

“Công việc nhận , còn chuyện gì nữa , đây."

 

Anh đang vội bán công việc đây.

 

Công việc còn thể bán giá , đúng ý Lục Kiến Lâm, đổi một khoản tiền, còn thể giúp việc một công việc vinh quang và đàng hoàng để nuôi sống gia đình, quả thực là chuyện vẹn cả đôi đường.

 

Lục Kiến Lâm thấy nhận lấy, mặt thêm vài phần ý .

 

“Đồ đạc trong khu tập thể nhà máy cơ khí là đồ hồi bố và con khi kết hôn, con lôi hết về căn nhà cũ chúng từng ở mà để ."

 

Lục Cảnh Hòa cạn lời đảo mắt một cái, giờ ngay cả mấy món đồ gỗ cũng bắt đầu hoài niệm , đúng là giả tạo.

 

“Còn gì nữa ?

 

Nói hết một ."

 

Lục Kiến Lâm tưởng đồng ý , tâm trạng càng lúc càng , tay thò trong chăn, lôi một chùm chìa khóa đưa qua.

 

“Trong đống đồ gỗ đó một cái bàn lớn màu đen vuông vức, chính là cái trong phòng bố , ngăn kéo bên trái một tầng hầm bí mật, bên trong vài thứ, trang sức con từng để dành cho con dâu tương lai cũng ở trong đó, còn một ít đồ bố để dành nữa, con cứ lấy hết .

 

Chỗ mở là ở phía gầm tủ gầm bàn , ở góc ngoài cùng bên trái chính diện, dùng tay sờ thấy rãnh chính là nó, đây là chìa khóa mở con cầm lấy."

 

Lục Cảnh Hòa cầm chìa khóa, lạnh một tiếng.

 

“Những thứ để dành đó, đây ông chẳng định đưa cho nhỉ, trong lòng nghĩ đến đứa con trai ngoan thôi, giờ Lục Ngôn Chi là giả , liền dứt khoát vứt bỏ nó, cũng bắt đầu để tâm đến đứa con trai ở xó xỉnh như , đúng là nực ."

 

Lục Kiến Lâm áy náy cúi đầu:

 

“Là bố đúng, đây bố quỷ ám , với con, với con.

 

Giờ đây bố chỉ cố gắng bù đắp lầm của , đó xuống tạ tội với con."

 

“Ngoài , bố ch-ết con thể chôn bố bên cạnh con ?"

 

Loading...